Truyện ngắn hay: Gái bản

Sau khi ra trường, với sự bắt buộc của bố mẹ thì tôi phải lên đường nhập ngũ. Ban đầu tôi chỉ định là ra trường xong sẽ đi tìm việc làm để không phải đi NVQS. Thế nhưng mọi dự tính đều tan thành mây khói. Thôi kệ, đi thì đi! Đằng nào mình cũng chẳng có người yêu, chẳng có gì vướng bận cả. Ngày tôi nhập ngũ chỉ có bố mẹ và chị Hai tiễn tôi đi.

truyện sex dâm gái bảnNgồi trên xe mà nước mắt tôi cứ trực trào sắp tuôn. Phải cố gắng kìm nén lắm tôi mới không để mình rơi nước mắt. Đây không phải là lần đầu tiên tôi xa nhà nhưng không hiểu sao tôi lại thấy buồn và xúc động đến vậy.

Cuối cùng thì xe cũng đến nơi mà anh em chúng tôi sẽ ăn ở và huấn luyện trong 3 tháng tới. Ban đầu tôi có chút không quen vì do lối sống không theo giờ giấc trước đây nhưng dần dần thì tôi cũng quen với lối sống trong quân ngũ. Nhớ nhà thì cuối tuần sẽ được cho gọi điện về nhà nói chuyện 30 phút vì còn phải để các đồng chí khác nữa.

Sau 3 tháng quân trường thì tôi được điều về công tác tại chốt biên phòng vùng biên giới Tây Nguyên. Những ngày đầu đến đây tôi lạ lẫm xíu nhưng lính bộ đội mà, sao cũng thích nghi được. Ngoại trừ những việc như tuần tra biên giới, ngăn chặn vận chuyển ma túy, khai thác rừng trái phép thì tôi cùng các anh em trong đơn vị thường xuống các bản nằm trong khu vực đồn quản lý để giúp đỡ bà con đồng bào xây nhà, làm đường… nên bà con đồng bảo ở đây rất quý mến chúng tôi.

Mỗi lần ở bản thịt heo, trâu hoặc bò đều đem lên đơn vị tặng anh em chúng tôi. Trong một lần tôi và hai đồng chí khác đi tuần tra thì nghe tiếng kêu cứu ở đoạn sông gần đó. Chúng tôi tức tốc chạy đến nơi thì thấy một em gái tầm 17, 18 tuổi đang bị nước cuốn. Trên bờ còn có 1 nhóm 4 5 em khoảng 14 15 tuổi nhưng do nước chảy siết nên các em không ai dám bơi theo.

Không cần suy nghĩ tôi liền lao mình từ vách đá cao gần bờ xuống nước và cứu được em vào bờ nhưng em đã bất tỉnh. Với những kiến thức sơ cứu đã được học, tôi nhanh chóng hô hấp nhân tạo và ép tim cũng như dốc nước ta thì em cũng tỉnh lại và được anh em chúng tôi đưa về nhà. Tôi cũng không ngờ đó lại là nhân duyên mà ông trời đã sắp đặt cho tôi và em.

Em là con út trong một gia đình có bố là người Kinh, mẹ là người H’mông nên em mang vẻ đẹp của hai dân tộc và cả vẻ đẹp của núi rừng. Một khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, đôi môi hình tim cùng nước da trắng nõn nà.

Em hiện đang học năm nhất tại một trường ĐH ở TP HCM. Hôm em gặp nạn là em được nghỉ hè nên về nhà chơi. Em cùng với các bạn khác ra suối tắm thì em bị chuột rút rồi đuối nước, may là gặp anh em chúng tôi đang đi tuần. Bố mẹ em cứ cảm ơn anh em chúng tôi suốt còn em thì cứ len lén nhìn tôi khi tôi ngồi nói chuyện với bố mẹ em và già làng.

Sau hôm đó em thường lên đơn vị tôi chơi hơn do đơn vị chỉ có khi có kế hoạch mới tuần tra còn không thì ở nhà. Mà thủ trưởng của tôi lại cực kỳ dễ thương, trừ khi lúc đang làm nhiệm vụ thì anh khó chứ bình thường anh cực kỳ dễ thương.

Nhưng chỉ có khu vực hậu cần mới được vào còn lại khu hành chính thì không. Mỗi lần được về nhà là em lại tranh thủ lên đơn vị tìm tôi đến mức các anh em trong đơn vị nghĩ em là bạn gái của tôi.

Cứ mỗi lần lên là em lại mang đồ ăn lên cho anh em nhưng lại giấu riêng một phần cho tôi. Rồi thêm ánh mắt, cử chỉ và các hành động đều nói cho tôi biết là em đang có tình cảm với tôi nhưng tôi thì…

Thú thật tôi một phần vì bị người yêu trước đó đá nên sau lễ tốt nghiệp tôi đi nghĩa vụ cho đỡ phải suy nghĩ nhiều rồi buồn bã. Ban đầu tôi cứ nghĩ chắc là em muốn trả ơn cứu mạng của mình thôi nhưng cho đến một ngày, bất ngờ em nói em thương tôi.

Chuyện là trong tôi cùng với các anh em trong một lần phục kích phá án vận chuyển ma túy từ Campuchia về Việt Nam, tôi bị trúng đạn và nhập viện. Do nhà xa và tình hình của tôi cũng không nguy hiểm nên tôi cản bố mẹ tôi không lên thăm.

Lần đó lại trùng vào vào dịp lễ nên em cũng được về nhà. Sau khi biết tin tôi bị thương thì em lập tức vào viện thăm tôi và chăm sóc tôi suốt 4 ngày liên tục vì các anh em phải về đơn vị trực chiến.

Tối đó tôi được bác sĩ cho xuống giường đi lại nên tôi ra sân trước hóng gió thì thấy em ngồi một mình trên ghế đá bệnh viện. Lại ngồi nói chuyện với em được một lúc thì hai đứa xoay qua và chạm mặt nhau ở cự ly gần. Cảm xúc dâng trào và hai đứa cứ thế hôn nhau luôn. May mắn một điều là chỗ hai đứa ngồi hơi khuất và hơi tối nên không ai để ý.

Qua một hồi lâu thì hai đứa mới buông nhau ra vì ngộp thở. Em thẹn thùng quay qua chỗ khác, tôi cũng đứng hình luôn. Phải một lúc sau nữa hai đứa mới nói chuyện được rồi thổ lộ tình cảm với nhau luôn. Từ cái hôm tôi cứu em là em đã có cảm tình với tôi rồi. Qua nhiều lần tiếp xúc thì tình cảm đó ngày càng lớn lên và bùng cháy như hôm nay.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *