Truyện sec dân quê: Tình anh em

Đọc tyrện dâm tình anh em về đứa con trai đang tuổi dậy thì, tò mò về tình dục, những bở nhỡ ngây ngơ khi rình thấy cha mẹ đang chịch…

triuye65n sec tình anh emMở đầu chuyện xex tình anh em:

Gió đông lạnh lẽo đuổi lá bay xao xác góc sân chùa, lòng tôi quặn thắt như còn thấy đâu đó nơi đây, có cặp mắt em trong veo ngấn lệ long lanh. Thu đã qua sao em vẫn mãi ngấn lệ trách hờn, chuông chùa điểm khắc trời chiều, buồn bã ngân vang.

Tôi dù luôn cầu siêu cho em, nhưng lòng chưa bao giờ vơi nhẹ đi chút nào. Không ai biết tôi đây đang là kẻ tu hành đức cao vọng trọng, tôi giờ đã làm đến vị trí trụ trì rồi… nhưng vẫn lại chỉ là kẻ tội đồ với em, mà ngàn đời khó gột rửa.

Có lẽ do đời em quá buồn đau, nên bóng em chẳng sao tan đi được, và cứ còn mãi vương vấn nơi đây, nếu có ước muốn trong cuộc đời này… thì tôi sẽ ước cho thời gian trở lại Ngàn lần tôi xin lỗi em nhé! Ly ơi… bụi trần ai sao khó bỏ buông thế này! Lời này dành cho em, mà đã chẳng thể thốt lên chiều thu ấy, tôi một kẻ tội đồ… tôi của ngày trước theo ký ức tràn về, trong một thoáng nghẹn ngào…

Tôi nghèo! Một chàng trai quê mùa ngốc nghếch, rời quê đi khi tuổi mới mười ba áo trắng học trò. Rồi mấy năm trôi gió bụi Hà thành, mang lại cho gia đình chút thu nhập, không nhiều nhưng đủ cho ba mẹ nuôi em tôi ăn học… Nhưng cũng làm cho tôi, một cậu bé quê mùa trở thành kẻ dạn dĩ, bặm trợn theo thói xấu của đất Hà Nội phồn hoa ấy… Đánh giày, làm thuê các kiểu… lang thang, rồi trộm cắp đói khổ đưa tôi đi lạc lối sai đường.

Tôi về lại lối xưa, vẫn rặng cúc tần đầu ngõ, nơi tôi chặt ná đẽo khăng, còn em thường nhặt lá xếp hoa, bày đồ hàng tự bán tự mua. Kỷ niệm tràn về khiến tôi vui vui, quên đi nhọc nhằn vất vả hôm nào. Tôi nhớ đến bóng dáng em gái tôi, nó bé nhỏ hay lủi thủi khóc nhè, vì khi xưa tôi thường nổi cáu vô cớ, hễ điên lên là đánh nó rất đau. Ôi!

Cuộc sống tuổi thơ tôi, tôi nhớ em gái mình đến nao lòng. Ba mẹ đón tôi trong bữa cơm đạm bạc quê nghèo, tôi đảo mắt quanh nhà. Mọi thứ cũng gọn hơn xưa đẹp hơn xưa nhiều lắm, và có thêm chiếc tivi tôi mua hồi năm trước.

Dù vẫn chiếc giường dẻ quạt cũ kỹ, nơi anh em tôi vẫn nằm, bên cạnh thêm cái bàn học nhỏ xinh của em gái. Qua tấm liếp đan bằng nứa cũ kỹ, kế bên vách là giường ba mẹ, còn đối diện là trái bếp, thấy nhà mình vẫn chỉ nghèo như thế, tôi thở dài ngao ngán. Ba cũng thở dài chép miệng theo nói:

– Nhà mình vẫn vậy mà con, ba mẹ vẫn chỉ làm ruộng thôi, còn em Ly đang đi học, đã lâu con không về… giờ thì nó đã học lớp tám rồi đấy con…

Bữa cơm đạm bạc nhanh trôi, cùng hoài niệm thuở thiếu thời của tôi, nó sống dậy sau những ngày vùi chôn, nơi chốn cùng ngõ hẻm đất Hà thành. Chiều rơi nhạt nhòa, trong khói đụn rơm vàng ngõ xóm, rồi “cạch cạch” tiếng xích xe đạp vang lên, trên ngõ nhỏ sỏi đá gồ ghề em xuất hiện trong làn khói mong manh.

Vẫn mắt tròn trong veo nhưng em đâu còn là con bé lấm lem, tóc buộc đuôi gà vẫn lẽo đẽo chạy theo tôi, nhớ khi thì bị tôi đánh đòn, nó khóc nhè rền rĩ, nhưng vẫn cứ đi theo đuôi tôi, giờ thì em gái tôi đã lớn thật rồi.

Mái tóc dài buông hờ bờ vai tròn, bộ quần áo đồng phục, tôn thêm dáng huyền tha thướt. Đôi môi em như nụ hàm tiếu hồng tươi hé nở cười chào, em không còn ôm chầm tôi như ngày bé, để sấn sổ đòi quà tôi cho nữa. Em đã là một thiếu nữ xinh xắn, em đáng yêu gấp cả trăm ngàn, những đứa con gái gấm lụa lượt là nơi phố xá ngoài kia.

Tối đến đom đóm thắp lung linh ngõ nhỏ ngày nào, giờ đang rộn trong tiếng cười trong trẻo của em, bên tôi em kể chuyện nhà, chuyện bạn bè của tôi khi mà tôi vắng nhà. Hàm răng trắng đều lúm đồng tiền lệch, thoắt ẩn thoắt hiện theo tiếng em cười. Khiến câu chuyện của em kể… thêm vạn lần đáng yêu…

Ngồi mãi cùng em, sau đó tôi mới xin phép đi chơi, tôi thăm lại chúng bạn của thủa cắt cỏ chăn trâu, rồi hơi men dìu tôi về lê bước, trong nhập nhoạng bóng đêm. Đứng trước ngõ nhà mình, mà trong đầu tôi vẫn vang, những tiếng chúc “zô… zô” của mấy thằng bạn cùng xóm.

Quá quen với ngõ nhỏ nhà mình, nên chả khó khăn gì, tôi lách qua rặng cúc tần vào nhà không thèm mở cổng. Tôi đi qua bụi chuối vòng ra cửa sau trái để vào nhà, vì biết cửa trước muộn rồi, thế nào cũng đã đóng. Chợt tôi khựng người lại, vì trong trái bếp hình như có người, bởi tiếng nước dội ào ào, tôi ghé mắt qua vết nứt khe phên liếp, của trái bếp thì tôi bàng hoàng.

Dưới ánh đèn bốn mươi wat vàng vọt, những hạt nước lấp lánh, dát lên những hạt ngọc lung linh trên cơ thể của Ly, em gái tôi giờ trông như thiên nữ chốn ngọc tuyền.

Có lẽ do em dội nước, nên em không nghe tiếng chân bước của tôi, em tắm hồn nhiên như Tiên Dung công chúa, đang tắm ở bãi bồi chốn sông xưa (*). Chỉ có điều tôi không phải Chử Đồng Tử, vùi mình dưới cát để được lấy Tiên Dung. Tôi chỉ là thằng anh trai tồi tệ bệnh hoạn, mà sau tấm liếp kia là em gái bé nhỏ của tôi đang tắm. Tôi không phải không nhìn thấy cơ thể đàn bà, nhưng vẫn không thể rời mắt ra được cơ thể em…

Tháng năm bụi bặm phong trần, đã làm tôi biết thế nào là chơi gái, nhưng những con cave rẻ tiền đó, sao sánh được với thân thể ngọc ngà, trinh trắng của em sau tấm liếp kia. Khi Ly nghiêng mình quay phía tôi với quần áo để thay, tôi mới nhìn rõ hết cơ thể em bởi nãy giờ, tôi chỉ nhìn được cặp mông tròn trắng, cùng tấm lưng trần thon thả nơi em.

Tim tôi tự nhiên đập rộn lên không dám thở mạnh, thấp thoáng trong lọn tóc ướt nước, bầu vú em be bé cong ngóc lên nhòn nhọn, như nụ sen đang chớm nở. Ngực em nhỏ gọn vút cao trắng ngần, núm vú bé nhỏ đỏ hồng như nụ đào xuân.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *