Truyện chịch bạo: Sa ngã (Full)

Câu tqtyện chịch sa ngã về người phụ nữ nghiêm khắc lạnh lùng, ai thấy cũng sợ, đang tuổi hồi xuân vì một phút hứng tình lao vào tình dục với trai trẻ.

turyen chich bao sa ngaMở đầu turyện xec sa ngã:

Bà Lê là một người phụ nữ rất nghiêm khắc và lạnh lùng. Bà điều khiển công ty của mình với một bàn tay sắt. Các nhân viên đều rất gờm bà, nhất là các cộng sự viên gần nhất, như con Hoa, kế toán viên. Mỗi lần nó bị kêu vào phòng Giám Đốc là nó thiếu điều muốn tè ra quần.

Bà không quát tháo ầm ỉ nhưng khi bà nói gì thì ít ai dám chống đối lại.

Phải nói là bà Lê rất công bằng và phân mình, đâu ra đó, ai phạm lỗi thì bà thẳng tay trừng phạt nhưng ai mà mà có công thì bà cũng trọng thưởng đàng hoàng. Và cũng vì vậy mà tuy rất sợ bà nhưng các cộng sự viên đều rất nể vì bà.

Có người xấu miệng thì nói là bà như vậy là vì bà bị chồng lơ là. Điều đó cũng chỉ đúng một phần nào đó mà thôi. Thật ra thì với lứa tuổi gần 50, và đã là bà nội bà ngoại 3 lần thì tình nghĩa vợ chồng bị phai lạt ít nhiều cũng là chuyện thường tình.

Nhất là chồng bà thuộc dạng không mấy đam mê chuyện chăn gối, từ nhiều năm nay họ sống chung với nhau, ngủ chung giường với nhau nhưng lại có rất ít quan hệ ái ân. Phần bà Lê thì khác với chồng bà, cơ thể bà còn nhiều rạo rực nhưng do không được thỏa mãn theo ý của bà nên bà cũng đành phải dìm chúng lại mà thôi.

Tối hôm đó, bà Lê phải lo hoàn tất một hồ sơ quan trọng nên bà thức đến khuya, chồng bà đã đi ngủ từ lâu.

Đến một lúc, bà cảm thấy đói bụng, xuống bếp nhìn quanh thì không có gì để sẵn, ngoại trừ mấy gói mì ăn liền nhưng bà không mấy mặn mà với món đó. Bà thầm nghĩ, « quán ăn thì giờ này đóng cửa hết rồi, hoạ may còn mấy cái xe bán dạo làm việc đến khuya… »

Nghĩ vậy bà xách cái gà – mên bước ra khỏi nhà.

Gần trước mặt nhà là cái công viên nhưng đã lâu lắm rồi bà không có cơ hội đi sang đó nên bà hơi bỡ ngỡ, không biết góc nào có bán thức ăn dạo.

Công viên khá lớn bà đi quanh quẩn một lúc mà vẫn chưa tìm ra điểm mình muốn.

Vừa đói bụng, vừa bực mình, bà đang đứng lớ ngớ thì bỗng nhiên có một tiếng gọi:

– Bà chị ơi, bà cần gì tôi giúp được không?

Bà quay đầu lại nhìn thì thấy một gã đàn ông đang ngồi uống nước kế cận một điểm bán nước giải khát. Gã đâu khoảng 30, 40 tuổi, bận một bộ đồng phục của một hãng taxi, gương mặt khá sáng sủa và gã đang cười một cách vui vẻ vừa đưa tay ra ngoắc bà.

Bà Lê làm ngơ không muốn trả lời nhưng gã vẫn tiếp:

– Bà chị đi mua đồ ăn cho chủ hả?

Bà Lê không khỏi cười thầm: « Anh ta nhìn mình với cái gà – mên trong tay nên nghĩ mình là ôsin chắc! ». Mà cũng dễ hiểu thôi, bà bận một đồ bà ba xoàng xĩnh. Đầu tóc thì hơi bù xù, không có vẻ gì là một « mệnh phụ phu nhân ».

Tự nhiên bà lại thấy thú vị khi được người khác xem mình là một ô – sin. Cả ngày đóng vai bà Giám Đốc quyền thế, ai nấy đều khép nép trước mặt bà… vậy mà hôm nay lại có anh chàng tài xế taxi ăn nói rất thẳng thắng với bà, không màu mè, rào trước đón sau.

Bà còn đang lưỡng lự thì người đàn ông lại nói:

– Khuya rồi mà bà chị xinh đẹp lại đi lang thang như vầy, không sợ hay sao?

Bà Lê quay mặt đi mà trề môi: « Đã vậy lại còn dám tán tỉnh mình nữa chứ! ». Đã lâu lắm rồi, không ai lại dám sỗ sàng như vậy với bà. Bà khựng người lại vì điều đó quá đột nhiên và lạ lẫm. Bà định quay lại mà quát người đàn ông dám vô lễ nhưng bà cũng nhận ra ngay là bà không đang ở công ty và tình huống không cho phép bà làm như vậy.

Thấy bà nhìn mình với con mắt không mấy thân thiện, người đàn ông đon đả đứng dậy mà bước tới trước mặt bà mỉm cười:

– Bà chị dữ thiệt đó, nhìn tui như muốn ăn tươi nuốt sống làm tui sợ quá trời nè.

Giọng điệu khôi hài của gã đàn ông làm bà cũng phải quên ngay sự bực mình mà phì cười:

– Nói bậy nói bạ! Ai dữ với chú hồi nào?

Thấy bà cười, gã nói:

– Bà chị có muốn mua món gì thì nói cho tui đi, tui mua giùm cho, tui biết hết mọi ngóc ngách trong công viên này.

Bà Lê ngắm nhìn người đàn ông… anh chàng không có vẻ thô lỗ, gương mặt tuy không thật sự đẹp trai nhưng cũng dễ nhìn và anh ta được cái là miệng lúc nào cũng cười tươi.

Tuy đánh giá tốt anh chàng nhưng bà cũng chau mày mà nói cộc lốc:

– Mắc mớ gì đến chú!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *