Truyện xec tây: Tán gái Mỹ

Đọc truyện người lớn tán gái mỹ về anh chàng đào hoa sung sức trong tình dục, may mắn quen những em trong trường nữ xinh, tha hồ có hàng đẹp địt.

truyên dâm tán gái tâyMở đâu truyện sex tán gái mỹ:

Thứ sáu tuần đó, tôi tiếp tục với những việc mình vẫn làm, và ý định tập gym vào buổi chiều. 3h chiều là lúc tôi làm cho xong những việc dở dang để gói ghém đi tập gym, đang chuẩn bị thì điện thoại rung trên ứng dụng dating mà tôi vẫn xài.

Có một em đã quẹt phải với tôi và giờ việc tôi cần làm là tìm em ấy và quẹt phải lại (xin cảm ơn công nghệ dating, đặc biệt trong khoản báo cho người dùng về những người đã tương tác với họ).

Check profile của em ấy, Abby, tóc vàng, mắt xanh, đến từ bang K. Trong profile còn ghi là đang học đại học trường W và đang làm/thực tập tại tờ báo của trường M. Trường W ở gần nhà tôi, là một trường đại học dành riêng cho nữ giới (thật ngạc nhiên là thế kỷ 21 rồi mà Mỹ vẫn còn những trường như vậy), mà đa số mọi người đều cho rằng chỉ dành cho dân Mỹ trắng, nhà giàu. Trường M mà em ấy đang thực tập thì không cần bàn. Tôi quẹt phải. It’s a match.

Chưa đầy 1 phút sau, em ấy mở lời chat:

– Loại nước uống yêu thích của anh là gì?

– Margarita, xay với đá, còn em thì sao?

– Rượu Bourbon, tuy vậy em đang muốn chuyển sang món nào ngọt hơn/ ít cồn hơn.

Google ngay rượu Bourbon, thì ra là một loại Whiskey từ bang K, ok đã hiểu, tiếp tục chat:

– Tại sao? Rượu đó cổ điển và ngầu mà? Anh ghen tị với em đó, rượu Whiskey làm mặt anh đỏ rất nhanh.

– Ah, anh bị dị ứng ah? Hay chỉ đỏ mặt bình thường thôi?

– Chỉ đỏ mặt thôi, chắc là do kiểu dân châu Á hay bị.

– Dễ thương đó (that’s cute)

Không biết nói gì nữa, không lẽ cảm ơn rồi thôi? Nếu không nghĩ ra chủ đề khác thì câu chuyện kết thúc tại đây rồi. Tôi bèn nghĩ đến việc, em phải đi làm mỗi ngày trên chuyến xe lửa mà tôi quen thuộc (do nhà gần nhau), nên liền hỏi về các trạm xe lửa yêu thích của em. Chủ đề nhanh chóng chuyển sang việc đi xe lửa rối rắm như thế nào vì cách bố trí các trạm xe bên này, nhất là buổi tối. Tôi chốt:

– Đi nhậu rồi đi về nhà bằng xe lửa là phương trình mà anh phải giải trong suốt lúc học cao học.

– Hồi học năm ba, câu hỏi luận nghiên cứu của em là “Bạn sẽ chấp nhận làm gì để đổi lấy một hàng cocaine?” (Chú thích: Line of coke, kiểu rắt một hàng rồi hít). Sau đó trường bắt em đi cai nghiện, nên năm nay câu hỏi của em là em có thể uống được bao nhiêu chai rượu trong một cuối tuần, cũng là vấn đề mà em đang nghiên cứu.

Okay, what the fuck? Có phải em ấy vừa nói là em chơi cocaine không. Ok bình tĩnh, có thể ẻm đang đùa? Nhưng chuyện tụi Mỹ trắng, nhất là sinh viên chơi ma túy thì không có gì là mới mẻ.

– Em phải đi cai nghiện hả? Em có phải đang đùa không? Chat ở trên này thì khó biết là đùa hay thật.

– Em đùa thôi, dù nó có xảy ra, em chỉ thấy chuyện đó thật mắc cười.

Tôi quyết định phớt lờ vụ xì ke ma túy.

– Anh sẵn sàng giúp em test câu hỏi năm nay của em (câu hỏi uống được bao nhiêu rượu), anh có thể làm trợ lý nghiên cứu cho em, đó cũng là title của anh chỗ anh làm đó.

– Em nghe rất là hứng thú. Còn em là digital marketing intern nên em hoàn toàn có thể xung phong ghi chép lại nghiên cứu này (điều buồn cười là em cũng đang làm điều tương tự trên Makerspace) – *tôi thì không biết Makerspace là gì.

Tôi viết 1 message dài chủ yếu để sắp xếp 1 cuộc gặp:

– Coi nào, anh biết mở nắp chai rượu – dù hơi lâu chút, có thể uống cùng em, và có thể đếm số rượu em uống trước khi anh bị knock out (nếu anh knock out trước em). Please cho anh làm trợ lý nha.

– Ah xem ra anh đủ tiêu chuẩn để đến vòng phỏng vấn đó.

– Vậy mình nên phỏng vấn lúc nào đây, tuần này có thời gian nào hợp lý cho em không?

– Thật may mắn là em rảnh cuối tuần này, còn trong tuần em chưa biết.

Quá chuẩn, vừa chat vừa thấy mình quá mượt, hehe. Cuối cùng thì hẹn ở một quán mà em ấy chọn, lúc 7h tối ngay hôm đó luôn. Tôi hí hửng đi tập gym, vừa tập vừa mong thời gian trôi qua nhanh. Vừa bước ra khỏi phòng tập lúc hơn 5h thì lại nhận được 1 tin nhắn mới từ em:

– Anh ơi, mình dời lại được không? Em không biết em say cỡ nào cho đến lúc em đứng lên, em không muốn gặp anh lúc này xấu hổ lắm. Em rất rất rất xin lỗi nhưng em thề là mai thì ok.

– Em say lúc 6h chiều hả em? Hahaha.

– Yeah. Em uống từ lúc 3h rồi giờ thì đã dính chưởng.

Ngày mai thì tôi lại có hẹn với Lenna.

– Ngày mai thì anh sẽ phải hơi trễ, cỡ 8h tối nha?

– Ok luôn anh, có gì cho em biết.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *