Truyện xec 7x: Lấy vợ người Hải Phòng (Full)

Đọc truyện người lớn lấy vợ người hải phòng về chàng trai thế hệ 7x sinh ra trong gia đình có điều kiện, mới tuổi dậy thì đã biết ăn chơi hút chích, đụ đéo trác tán.

truyen sex lay vo hai phongMở đầu câu truyện sex lấy vợ người hải phòng:

Chỉ nghĩ đến vợ tao thôi mà nước đái cũng đầm đìa cả hai lớp quần. Tao sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Thế hệ cuối 7x. Sống luôn ở phố Aladanh và cây xi lanh. Nói đến đây chắc ai cũng biết chính là khu Thanh Lương – Thanh Nhàn thần thánh, chỉ cần đi đánh võng thôi là cũng sượt qua mấy cái kim tiêm rồi.

Hồi rộ lên các tụ điểm nghiện tràn về, cũng có bà dính AIDS mà đéo hiểu vì sao. Về chồng đánh cho tan xác pháo đổ tội cho đi phò, cả họ đòi đem ra lăng trì, cạo đầu bôi vôi, đem sông Hồng thả bè trôi sông. Hồi ấy chỉ cần nghe đến Sida nghĩa là chết. Cứ xác định nghiện là AIDS con mẹ nó rồi.

Tao thì đéo có gì ngoài mác con nhà Kiều, cả họ đi Tây, vàng đeo sáng như lá mùa thu trên cổ. Ngoài gái và rượu, còn có những thằng bạn, sống với nhau bằng máu.

14 tuổi bắt đầu hút thuốc, 16 tuổi có con xe Win đầu tiên. Tao cũng bỏ học khi vừa vào lớp 7.

Không kể dài dòng đoạn này, chỉ sau khi bà già tao bị bắt vì đi buôn hàng bên Lào, và thằng bạn thân vào tù khi đang bem thuốc cho mấy con nghiện. Vài thằng cùng tuổi chết do sốc thuốc, tao mới tính đến việc, tao muốn sống tử tế!

17 tuổi tao vào lò ôn luyện, ông trời đéo bất công tí nào, ngoài vẻ đẹp trai ra tao còn thông minh nữa nên chỉ năm sau là tao đỗ vào trường ĐH Mở khoa công nghệ sinh học. Dân HN, nên kiêu, tao ít có bạn chơi cùng.(Mua bằng giả cấp 3 để làm hồ sơ nhé, nghĩa là tao đéo có bằng cấp 2)

22 tuổi tao vào làm ở Bộ Nông Nghiệp cơ sở trên Hàng Vôi.

Bắt đầu cuộc sống của thằng nghiên cứu sinh học về vi sinh và phân bón. Còn trẻ nên tao đi công tác suốt, chủ yếu là vùng Nghệ An.

Tưởng làm rể trong đó, hóa ra chỉ có mỗi đứa con đến ngày mẹ nó đẻ tao mới biết.

Sếp tao được mời xuống Hải Phòng làm hội thảo về sinh học, tao được làm khách theo. Thế là gặp em, đéo thể tình cờ hơn vì va nhau trước cửa nhà vệ sinh, khi tao đau bụng, chỉ cần thở mạnh cũng nghe thấy mùi thum thủm, xoắn quẩy vặn thừng phi vào với tốc độ của thần gió.

Em chắc không đái thì cũng là vừa ỉa xong, cú va mạnh khiến tao suýt té cả cứt. Còn chưa kịp mở mồm xin lỗi, đã ăn ngay quả lườm cháy mắt, em đánh mông đi mất. DKM, người đéo đâu, chỉ thấy chân với cẳng, chỉ nghĩ đến quả mông tròn lẳn kia, cu kiếc tao lại chĩa lên trời.

Cái đệch, không đi ỉa mau thì cả cứt chim hòa lẫn phân màu hoa cải bây giờ. Tổ sư, điểm tâm của hội thảo mời khách như lol…

Có tml nào còn nhớ cái bồn cầu xí bệt không? Dm, mặc vest nhé, dây thắt lưng mấy vòng nhé, chân nó run đến muốn khụy xuống sàn mà rút mãi không hết mấy con đỉa quần. Sợ ngồi hai hàng mà hoa cải nó bắn lên ống quần thì cả tổng ra trình diện cũng không giải thích được.

Lại nghiến răng lột quần dài ra, lột véc ra không thì đuôi véc nó chấm xuống bệt xí hay trong lúc đang không kìm được cơn sung sướng nó tóe vào áo véc đằng sau thì chỉ có ăn lol. Ôm cả đống ấy ngồi ỉa. Xong cơn thống soái là đến việc múc nước dội, tiện kỳ luôn cả dấu vết dính trên giày. Ủ ôi! Đời không gì khổ bằng đi ỉa xí bệt!

Tao vào hội trường, đúng đêm đoạn Sếp tao lên chia sẻ, thì thấy em làm trợ lý sân khấu. Sau này hỏi ra mới biết, hôm đó em đi cùng bạn, do bạn đột xuất xảy ra sự cố, nghe đâu tml người yêu đi bộ đội về, tạt qua thăm, bạn phải đi gặp nên em thay nó lên hỗ trợ.

Tao cũng thấy thú vị. Hội thảo kết thúc, đáng ra thì Sếp cũng về HN luôn, nhưng họ lại mời ở lại nghỉ dưỡng với tham quan gì gì đó. Chắc lại ra Đồ Sơn ăn cua bể với ghẹ sống. Về đợt này Sếp còn tóp người hơn cả tao bị Tào Tháo đuổi.

Dự án trong Nghệ An lại cần người gấp, nên tao bắt xe khách về. Định thiu thiu ngủ thì xe cứ dừng giật khực để bắt khách, đứa nào đi HP mà đi đường năm cũ cách đây mười mấy năm chắc biết, đường như lol. Toàn đá xanh, xóc vãi đái.

Tao nghẹo đầu sang một bên chuẩn bị làm một giấc thì có tiếng gọi:

– Anh ơi, chỗ này có ai ngồi chưa ạ?

Ngẩng mặt lên, Ôi giời là mông mẩy, nhầm, là em ấy. Mừng như mở cờ trong quần. Tao bảo…

– Chưa em!

– Vậy em ngồi đây nhé?

Tao gật đầu, lại phải ngồi thẳng lưng lên. Cũng đéo dám hỏi gì. Hình như em không nhận ra tao. Chả lẽ lại hỏi, em có nhớ mình là người va vào nhau lúc anh đang định đi ỉa không ư? Chỉ nghĩ thôi cũng lại thấy một mùi đặc trưng bao trùm rồi.

Em ngồi một lúc, chắc hơi say xe, thấy nhịp thở đều đều, đầu hơi chếch sang phía tao. Sao mà ngủ dễ thế, chả nhẽ có âm miu. Cơ mà gái vừa lớn hẳn, ngực nhìn thôi cũng thấy còn nguyên, nó lên xuống phập phồng theo nhịp của hệ hô hấp.

Hồi ấy, mọi người chưa mặc đa dạng như bây giờ, chỉ là áo sơ mi trắng, may cũng chả chắc chắn mẹ gì. Lúc em ngồi, nếp gấp giữa các cúc gập lại, lộ hẳn cả một bầu ngực. Lúc đó cũng không nhiều đồ giả, nên cái tao nhìn thấy là đồ thật.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *