Truyện ngắn hay: Sao thời gian đi chậm thế

Trước bàn thờ khói hương nghi ngút, Thu vái lạy và thì thầm trong miệng một hồi lâu, cuối cùng mới nói thành lời: Anh sống khôn thác thiêng, tha thứ cho em. Anh không sống để về với em thì em phải đi bước nữa để có chỗ nương dựa. Em một thân, một mình, cô độc chẳng biết nhờ cậy ai… Thu vái lạy, rồi đem vàng mã ra đốt ở sau nhà.

truyen ngan hay sao thoi gian tram theKhi nàng quay vào thì đúng lúc Ya Tun bước ra đường. Định gọi Ya Tun lại, nhưng nghĩ sao nàng lại thôi. Thu dọn đồ cúng để vào giữa bàn rồi lấy cái lồng bàn bằng nhựa chụp lên. Đàn ruồi bay tứ tung, rồi lại đậu trên lồng bàn.

Nhìn lên ảnh chồng một lúc, Thu nghĩ lại những đoạn đường đã qua. Chồng Thu là đại úy Hạnh, đại đội trưởng, thuộc Tiểu Khu Long Khánh. Chỉ hơn một tháng sau khi Sài Gòn sụp đổ, Hạnh đã trình diện đi học cải tạo và được đưa tới trại Tân Hiệp, thường gọi là trại Suối Máu, Biên Hòa.

Nhưng chỉ qua tết năm 76 thì Hạnh bị bệnh chết. Khi nhận được tin, Thu tới trại Tân Hiệp thì được biết là Hạnh bị chết vì bệnh kiết lỵ và được chỉ cho ngôi mộ của Hạnh trên cánh đồng cát phía sau trại chừng bảy, tám trăm mét.

Cũng sau tết 76, gia đình Thu gồm mẹ và đứa con trai 7 tuổi bị đuổi ra khỏi trại gia binh và bắt đi kinh tế mới Gia Ray, thuộc Long Khánh. Cùng với trên 200 gia đình cả gia đình sĩ quan và binh sĩ được chở lên Gia Ray, mỗi gia đình được phát cho một căn nhà mái và vách đều bằng lá buông.

Rồi mỗi gia đình tùy theo số người được phát cho một khu đất mới đốt, than tro và cành cây còn ngổn ngang khắp nơi. Gia đình Hoa có 3 người được 4 công đất. Mẹ già, con nhỏ mà Thu cũng không thể dọn được khu đất đó, nên nàng đã thuê người dọn và cuốc mảnh đất để kịp làm mùa rẫy.

Khu nhà của dân đi kinh tế mới được Thanh niên xung phong dựng lên dọc một bên tỉnh lộ Long Khánh – Tánh Linh. Nhà lợp bằng lá buông nên chỉ được hai tháng đã mục nát. Thu biết đã lên tới đây thì sống hay chết cũng phải ở đây, nên nàng đã bán một lạng vàng, thuê người làm lại nhà và đào giếng. Nhà mới lợp bằng tranh dày, vách bằng ván bìa.

Trong gồm 3 gian, gian giữa là bàn thờ, gian bên phải cạnh bếp là giường của mẹ, còn gian bên trái đóng ván bìa thành phòng của nàng và đứa con. Sau khi làm nhà, Thu bàn với mẹ là cả hai mẹ con đều không có sức và biết làm rẫy, nên thuê người làm, còn hai mẹ con đi bán xôi, nàng bán ở Ngã Ba Ông Đồn, còn mẹ bán ở chợ Gia Ray.

Có một lần vào làm cỏ bắp, Hoa đã gặp Ya Tun, dân Thượng, trước 75 là lính trong đại đội của Hạnh. Ya Tun nhận ra Thu trước, vì trước kia Thu thường ra căn cứ chỗ Hạnh đóng quân ở Gia Ray, nên lính biết nàng.

Gặp lại Thu, Ya Tun hỏi thăm ông đại đội trưởng, biết Hạnh đã chết, còn gia đình Thu đi kinh tế mới mà làng kinh tế mới gần đối diện với làng của Ya Tun.

Từ đó, Ya Tun thường tới, lần cho con gà, lần cho chục ký gạo… Rồi Ya Tun và đứa con trai lớn 18 tuổi (vợ Ya Tun đã chết mấy năm trước) thường vào rẫy làm cỏ bắp giúp Thu.

Đến giữa mùa rẫy, khi bắp bắt đầu trổ bông thì mẹ và con Thu ngã bệnh sốt rét. Nhiều gia đình khác cũng bị sốt rét và ghẻ lở toàn thân nên họ đã chạy tứ tán về quê hay trở lại Xuân Lộc.

Không mong gì bệnh xá xã Gia Ray và ngay cả bệnh viện ở Xuân Lộc có thể chữa được bệnh vì bệnh viện không có thuốc mà người bệnh thì quá nhiều, nên Thu để mẹ và con ở nhà và chạy mua ký ninh, chloroquine ở chợ đen Xuân Lộc để tự chữa bệnh ở nhà.

Ya Tun vào rừng tìm rễ và lá cây trị sốt rét theo thói quen của dân Thượng. Nhưng cả hai thứ thuốc đều không có tác dụng với mẹ và con của Hoa, nên bà cụ và thằng bé theo nhau ra đi, bà trước cháu sau.

Sau khi mẹ và con chết thì đến Thu ngã bệnh. Nàng nghĩ chắc là mình sẽ ra đi theo mẹ và con. Không ngờ thuốc chloroquine và rễ cây lại có tác dụng với Thu. Chỉ uống thuốc 2 tuần là những cơn sốt biến dần và nàng khỏe trở lại.

Trong thời gian này, Ya Tun đã làm hết mọi việc, rồi cùng người con thu hoạch bắp cho Hoa. Suốt mấy tháng qua, Ya Tun bỗng dưng trở thành người thân vừa giúp việc nhà vừa săn sóc Thu.

Nàng biết mình không chết là nhờ Ya Tun. Gặp lại Ya Tun là cái may, nhưng cũng đưa đến cho Thu một cái sợ là hoàn cảnh đã buộc nàng vào sự nhờ vả ông ta, và nàng đã mang một cái nợ và biết chắc là không thể trả được.

Chỉ một hai tháng đầu, mỗi lần đến chơi, Ya Tun thường đem đến cho Thu, lần chục cái trứng, lần con gà… và bảo Thu để hai bố con Ya Tun lo việc rẫy và thu hoạch bắp cho, Hoa đã ngại, ngỏ ý là nhờ Ya Tun và sẽ trả công như những người khác.

Nhưng Ya Tun lắc đầu, bảo chỉ giúp tôi, vì ông đại đội trưởng Hạnh trước kia đã giúp Ya Tun nhiều và ông ta quý mến Hạnh vì ông rất thương lính.

Nhìn sự tận tụy của Ya Tun và nhất là khi nàng bắt gặp cái nhìn của ông ta thì Thu sợ hãi, biết vì sao Ya Tun lại bỏ việc nhà cho con mà đến lo cho nàng.

Biết mình còn trẻ, mới 30 tuổi, không thể sống cô độc mãi mà ở cái khu kinh tế mới này. Ya Tun tuy đen đủi, nước da của người Thượng, nhưng chân tay với bắp thịt cuồn cuộn của người lao động…

Mới đây, đi chợ, khi ngang qua một quán cà phê bên hè nhà cạnh chợ, Thu đã nghe thấy mấy lời: “Vú, mông, lồn như thế mà để cho Thượng chơi. Thật uổng quá em ơi… Vợ đại úy mà nằm ngửa cho cặc Thượng. Thật tiếc quá…” Sau câu nói là những tiếng cười khoái trá.

Hoa không buồn vì câu nói ác ý, châm chọc, nhưng chỉ thấy lạ là sao họ lại quan tâm biết nàng là vợ đại úy, biết Ya Tun ở nhà nàng. Mà Không biết nàng đã trải qua mấy cơn sống chết và bên nàng lúc đó chỉ có tên Thượng mà họ chì chiết…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *