Truyện sex bạo lực: Kỳ án hiếp dâm 18+

Hoà như con hổ đói nhìn miếng mồi ngon trước mắt, ko ngừng nuốc nướt bọt. Giây phút mà hắn chờ đơi mãi cũng đến. Trong khi đó, Duyên chậm rãi tiến về phía hắn. Cô vừa bước được vài bước, thì Hùng kéo tay cô lại:

– Ko được, em ko thể làm vậy. anh sẽ ko để em bị tổn hại. Anh … đã có lỗi với em một lần…

Duyên rươm rướm nước mắt nhìn Hùng. Giây phút này, điều khiến cô cảm thấy an ủi nhất, chính là đêm hôm đó cô đã trao cho Hùng cái quý giá nhất của mình. Cô mỉm cười, nhìn Hùng:

– Em chưa bao giờ hối hận…

Tên Hoà thấy hai người cứ day dưa, thì nóng ruột:

– Đủ rồi, mất thời gian quá!

Rồi hắn nhìn Duyên bằng con mắt dâm dục, lả lơi:

– Cưng mau tuột cái tấm ga giường đó, để anh ngắm toàn bộ cơ thể xinh đẹp của cưng nào…

Duyên mím chặt môi, cố gắng ko khóc . Dù hôm nay bị chà đạp, cô cũng ko cho phép mình rơi nước mắt, vì như thế sẽ khiến cô hoàn toàn khuất phục trước hắn. Cô đanh giọng:

– Tôi còn một điều kiện nữa. Làm gì thì làm, tôi ko muốn 4 người họ nhìn thấy.

Hoà cười phá lên. Hắn ta hét vào mặt Duyên:

– Cưng nghĩ cưng có quyền gì mà ra điều kiện? Ở đây các người chỉ một là chết, hai là nghe theo tao. Tao muốn chơi mày ngay tại đây, trước mặt mẹ của mày, người đàn ông mày yêu nhất, con vợ của hắn và…. kẻ thù giết cha của mày!

Duyên sửng sốt. Kẻ thù giết cha… Hắn đang nói ai? Chẳng lẽ… Duyên hướng ánh mắt về phía ông Thuần. Ông né tránh ánh mắt của Duyên như một kẻ tội đồ. Duyên bàng hoàng nhìn mẹ cô, thì thấy bà nước mắt ngắn dài. Những sự kiện xâu chuỗi dần trong đầu của Duyên.

Mọi chuyện xảy ra đêm nay, dường như đều có một bàn tay sắp xếp hoàn hảo, và đều liên quan đến ông Thuần. Càng nghĩ Duyên càng cảm thấy căm giận. Cô nhào về phía ông Thuần, vừa đấm ông ta, cô vừa hét:

– Đồ khốn nạn, thì ra ông là người đứng sau mọi chuyện. Thì ra là ông! Tại sao ông lại giết cha tôi? Tại sao lại dồn tôi và mẹ tôi đến đường cùng? Cả 25 năm nay, mẹ tôi ko ngày nào ko khóc, thì ra là do ông ban cho….

Ông Thuần chỉ đứng đó, lặng thinh chịu đựng. Tên Hoà thấy Duyên làm vậy thì nháy mắt ra hiệu, một tên đồng bọn tiến về phía ông Thuần, giáng một cú đấm như trời giáng vào mặt ông. Khiến ông ngã lăn xuống sàn. Tên đó dùng báng súng, thụi vào bụng, khiến ông ôm bụng đau đớn, chỉ kịp rên một tiếng, thì bất tỉnh.

Bỗng một tiếng hét thất thanh của mẹ Duyên vang lên, khiến Duyên sửng sốt quay lại. Mẹ Duyên quỵ xuống sàn, tên Hoà đã cho đàn em giáng một cú đánh vào bụng củng người đàn bà yếu đuối. Duyên hét lên:

– Dừng lại. Ko được làm hại mẹ tôi!

Trong khi đó, thì một tên khác thì đè Vy xuống sàn nhà, bắt đầu xé quần áo. Vy kêu la thảm thiết khi cái thân hình đàn ông to lớn đè ập lên người cô. Bộ quần áo vốn đã rách bươm của cô lại bị xé tan thành từng mảnh. Đôi vớ đen bị xé toạc, để lộ hoàn toàn đôi chân trắng muốt. Hùng nhìn thấy cảnh đó, điên tiết, nhào tới tính cứu vợ, thì bị hai tên khác đá một phát ngay bụng, khiến anh gục ngã. Anh lồm cồm bò dậy, thì lại bị chúng đạp lên lưng, đay nghiến.

Tên đàn ông trên người Vy tát vào mặt cô chan chát. Xong đe nẹt:

– Khôn hồn thì đừng có giẫy giụa, coi chừng thằng chồng của mày bị đánh tới chết thì đừng trách sao bọn anh vô tình.

Cái tát và lời đe doạ của hắn khiến Vy hoàn toàn buông xuôi. Đây cũng ko phải là lần đầu tiên cô bị chúng làm nhục. Cô càng chống cự, thì chồng cô sẽ vì cô mà phản kháng, và sẽ khiến anh bị thương nhiều hơn. Nghĩ vậy, Vy để mặc cho chúng muốn làm gì thì làm. Cô nhắm mắt chịu đựng bàn tay thô rám nắn bóp khắp cơ thể mình. Hạ thể cô bị xâm chiếm bởi hai ngón tay dài…

Duyên nhìn khung cảnh hỗn loại đang diễn ra, chưa kịp phản ứng, thì tên Hoà đã kéo tuột tấm ga giường ra khỏi người cô. Rồi hắn kéo tay cô lại chiếc ghế so-fa. Duyên vùng vẫy chống cự. Hoà áp sát mặt hắn vào mặt cô. Bàn tay cứng như sắt của hăn bóp miệng cô, ánh mắt man dại, hắn cứng cỏi:

– Cưng ko ngoan ngoãn nghe lời, thì mẹ của cưng sẽ bị đánh. Cứ mỗi một lần cưng làm anh ko vui, thì anh sẽ cho họ đánh mẹ cưng một cái. Thế nào?

Vừa nói, hắn ta vừa ra hiệu cho tên đang nắm giữ mẹ Duyên, túm tóc bà dựng ngược lên. Duyên nhìn thấy mẹ thì sốt ruột, cô van xin hắn:

– Đừng làm hại mẹ tôi, ông muốn gì tôi cũng chiều.

Trong khi đó, mẹ Duyên lại nói với cô:

– Con ơi, đừng vì mẹ mà để hắn làm hại con. Trời ơi… con tôi…!

Bà khóc nấc khi thấy tên Hoà ngấu nghiến hai bầu ngực vun tròn của Duyên. Bàn tay hắn thô bạo nắn bóp ko thương tiếc. Lưỡi hắn xoáy vòng, ẩm ướt, liếm láp khắp nơi. Duyên đau đớn cảm nhận ngón tay của hắn vạch hai mép âm hộ của cô, trườn vào sâu. Bỗng tên Hoà điên tiết, thọc hai ngón tay vào, thụt ra thụt vào như một cái máy khâu. Duyên đau đớn rên la:

– Đừng, dừng lại, đau quá…!

Thì tên Hoà đưa tay tát cho cô một bạt tai. Rồi hắn túm tóc cô, kéo cô khỏi ghế so-fa, đẩy mạnh cô nằm dưới sàn. Hắn điên tiết văng tục:

– ĐM! Đau cái ***. Mày *** có còn trinh! Tưởng ông đây ko biết gì à. Con điếm rẻ tiền, giả vờ trong sáng à!

Duyên lồm cồm bò dậy, cô mỉm cười nhìn hắn mỉa mai kiêu ngạo. Trong thâm tâm, cô tự thấy ông trời đối với cô ko tệ. Vì dù hôm nay cô có bị hắn chà đạp, thì hắn cũng ko phải là người đầu tiên của cô. Cô ngước nhìn Hùng, anh là người đầu tiên của cô. Thế là đủ!

Tên Hoà thấy ánh mắt Duyên nhìn Hùng, cộng với 2 câu thoại lúc nãy hắn nghe được, đoán ra sự tình. Hắn tức tối:

– Thì ra cô em thất thân với thằng chó cảnh sát đó à.

Hắn cười phá lên, nói lớn cố tình cho Vy nghe thấy:

– Hay thật, trong khi vợ mình bỏ đi ko rõ tung tích, ngoài mặt thì cuống cuồng đi tìm vợ, thực tế là hai đứa nhân cơ hội mà vui vẻ với nhau.
Vy ơi, cưng nghe thấy chưa. Thằng chồng của cưng nó cũng đâu có chịu thiệt. Cưng vui vẻ với bọn anh, thì nó đi kiếm gái về nhà vui vẻ. hahaha!

Những lời hắn nói khiến Vy mở to mắt, ngoái đầu nhìn Hùng, rồi Duyên. Cô đau đớn nhận ra, qua thái độ của hai người, những gì tên Hoà nói là thật.
Nỗi đau thể xác bị làm nhục, cộng với nỗi đau tinh thần bị phản bội, khiến Vy uất nghẹn. Cô cay đắng, sở dĩ cô cố gắng chịu nhục nhã tới giờ phút này là vì anh. Bây giờ anh đã phản bội cô, thì cô cố gắng nữa để mà làm gì?

Nghĩ đến đó, Vy dùng hết sức tàn, cố đẩy mạnh tên đàn ông đang hì hục trên người mình xuống. Thế nhưng bị làm nhục liên tiếp từ trước, khiến cô ko còn sức. Âm hô Vy vẫn hứng chịu những cú ra đều đặn và có phần nhanh và mạnh hơn. Có lẽ hắn sắp lên đỉnh.

Vy cắn răng, cô ko muốn cho hắn sung sướng nữa trên cở thể của cô. Nhắm mắt lại, Vy biết cô chỉ còn một cách duy nhất để thoát khỏi nỗi tủi nhục đêm nay, thoát khỏi thân xác bị ô nhục… Vy kéo đầu hắn xuống, lả lơi:

– Hôn em đi.

Hắn ta bất ngờ trước biểu hiện của Vy. Nhưng chợt nghĩ có lẽ vì cô muốn trả thù chồng, nên hắn cuống cuồng tìm lấy môi cô, hắn đưa lưỡi vào trong miệng cô, tham lam khám phá. Chợt hắn ú ớ, bật dậy, đau đớn, trong mồm hắn máu tuôn xối xả. Còn Vy, thì mau chóng phun ra một phần lưỡi của hắn.

Cô cười như điên dại. Trong khi một tên khác, vốn nãy giờ đang trần truồng đứng cạnh bên, chờ cho thằng đồng bọn làm xong thì tới phiên hắn, thấy bạn mình bị Vy làm hại, tức tối cầm súng chĩa thẳng vào đầu cô, hắn tính bóp còi, thì Duyên thét vang, lay mạnh tên Hoà:

– Ko được, đừng đừng bắn… Các người muốn gì tôi cũng làm… đừng làm hại chị ấy.

Tên Hoà liếc mắt nhìn thằng đàn em ra hiệu dừng lại. Hoà vẫn còn đang suy nghĩ nên đối phó với Vy thế nào, thì bỗng Vy chồm lên, tính cướp lấy khẩu súng trên tay tên đồng bọn. Chưa được sự cho phép của Hoà, tên đó ko dám bóp còi. Bị Vy bất ngờ xông tới, hắn chỉ cố gắng né tránh để Vy ko cướp được súng.

Bỗng Vy bất ngờ quỳ sụp xuống, cô đưa tay bóp mạnh lấy hai hòn bi của hắn, đồng thời đưa răng cắn mạnh vào cái dương vật đang căng cứng. Đau đớn bất ngờ khiến hắn đánh rơi cây súng, hai tay đẩy đầu Vy ra, ôm lấy hạ bộ rên xiết. Vy thấy vậy lồm cồm bò tới, tính cướp lấy khẩu súng… Nhìn tay cô vừa với tới, thì một tiếng “Đoàng” chát chúa vang lên. Hùng đau đớn thét lên thảm thiết:

– Vy ơi!

Duyên sững sờ nhìn Vy ngã gục xuống sàn, máu tuôn xối xả từ vết thương trên đầu. Mẹ Duyên nhìn thấy cảnh đó thì bất tỉnh. Bà vốn yếu đuối, những gì xảy ra đêm nay đã quá sức chịu đựng của bà.

Trong khi đó, Hùng vùng vẫy quyết liệt, anh cố thoát ra khỏi sự kềm kẹp, lết đến bên Vy. Anh khóc nấc lên khi thấy Vy nhắm nghiền mắt, lạnh băng ko còn một hơi thở.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *