Truyện sex bạo lực: Kỳ án hiếp dâm 18+

Hùng dứt lời, tất cả ánh mắt hướng về phía mẹ của Duyên. Người nãy giờ vẫn im lặng quan sát diễn biến căng thẳng. Người đàn bà yếu đuối tiến lên một bước, đến gần hơn với người đàn ông mà mình đã từng gọi là chồng, đã từng yêu thắm thiết, đã từng hẹn thề… Bà nhìn thẳng vào đôi mắt của ông ta, nó sâu thẳm và khó đoán. Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Thế mà ko một ai có thể nhìn thấy trong đôi mắt của ông ta một điều gì khác, ngoại trừ sự thù hận.

Nhưng, bà lại nhìn thấy một thứ khác… Sự thù hận chỉ như một tấm rèm che đậy một tâm hồn đau khổ, cô đơn, với những vết cắt sâu còn đang rỉ máu. Bà khóc, nước mắt trào ra ướt đẫm gò má khô cằn. Con người đôi lúc làm khổ nhau vì những tấm rèm thế này.

Những giọt nước mắt của bà khiến ông Thuần nhói đau trong tim. Ông ko hiểu, đã bao nhiêu năm, ông căm thù, chỉ chờ đến cái ngày nhìn thấy bà ta gục ngã, đau đớn, vậy mà tại sao khi thấy bà ta khóc, ông lại đau lòng?
Ông né tránh ánh mắt của bà, ông nhìn ra ngoài, qua khung cửa sổ đen kịt, tay ông siết chặt. Màn đêm đen đặc bên ngoài dường như cho ông một cái tấm rèm khác, để tiếp tục che đậy những cảm xúc đang trỗi dậy. Ông lạnh lùng:

– Đã lâu ko gặp… à không, phải là đã lâu ko nói chuyện mới đúng. Chúng ta chỉ vừa gặp lại cách đây một tháng chứ mấy. Đúng là trái đất tròn, bà có trốn đi đâu, rồi cũng có ngày tôi gặp lại bà. Có trốn kỹ đến mấy, thì cũng có lúc phải đối mặt với tội lỗi của mình…

Bà gạt nước mắt, rồi nhẹ giọng hỏi:

– Ông làm tất cả những điều này, là chỉ vì muốn trả thù tôi hay sao?

Ông nhìn bà, cười lớn:

– Đúng vậy Tôi muốn chính mắt bà nhìn thấy đứa con hoang do bà và thằng khốn kiếp đó sanh ra phải đền tội cho cha mẹ chúng như thế nào!

Sau tràng cười lớn thì ko khí yên lặng căng thẳng lại bao trùm cả căn phòng. Hùng nín thở chờ đợi giây phút quyết định. Theo kế hoạch mẹ của Duyên sẽ oà khóc và nói Duyên là con gái của ông Thuần, nhằm xoay chuyển tình thế.

Mẹ Duyên khóc nấc lên từng tiếng, bà nói y như kế hoạch:

– Con Duyên, nó ko có lỗi gì cả mà… vả lại, nếu nó là con gái của ông thì sao?

Ông Thuần chợt biến sắc, ông choáng váng… “Ko thể nào…!”. Cố lấy lại bình tĩnh, ông cứng rắn hỏi bà:

– Bà nói… con Duyên là con gái của tôi. Đúng hay ko?

Hùng nín thở chờ đợi. Thái độ của ông Thuần có vẻ như nằm trong dự đoán của anh. Mọi chuyện chỉ chờ câu khẳng định của mẹ Duyên là sẽ thành công bước đầu, và cũng là bước quan trong nhất.

Thế nhưng, câu trả lời của mẹ Duyên khiến anh hoảng hốt, bất ngờ ko kịp trở tay:

– Không phải. Duyên đích thực là con gái của ông Bằng….

Và ông Thuần cũng sừng sốt:

– Bà… lẽ ra bà có thể nói dối tôi….Bà ko muốn cứu con gái bà hay sao?

Mẹ Duyên điềm tĩnh đến lạ thường, bà nh2in thẳng vào mắt ông Thuần, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:

– Từ ngày đó, tôi đã lập lời thề sẽ ko bao giờ dối gạt ông nữa. Tôi có lỗi với ông. Và lúc nào cũng rất hối hận. Nhưng sai lầm lớn nhất của tôi chính là khi mắc sai lầm, ngay từ lần đầu tiên, thay vì dũng cảm đối mặt với ông, xin ông tha thứ, tôi lại chọn cách tiếp tục sai để che giấu sai lầm…

Giọng bà nghẹn lại:

– …Và tôi sẽ ko lặp lại sai lầm đó lần nữa. Con Duyên là tính mạng của tôi, nếu nó có gì xảy ra, tôi cũng ko sống được. Nhưng nó là đứa mạnh mẽ, và hiểu biết, nó nhất định sẽ hiểu cho tôi…

Cứu hay ko cứu nó, là tuỳ ông quyết định!

Ông Thuần ko giấu được ánh mắt hoang mang. Ông bất ngờ với những gì bà nói. Ông đăm chiêu suy nghĩ. Lần đầu tiên ông nhận ra mình có lẽ đã sai.

Chuyện quá khứ, mối quan hệ tay ba này đã dẫn đến cái chết của người bạn, khiến ông trở thành người lúc nào cũng sống trong hận thù mệt mỏi, và khiến người đàn bà ông thật sự yêu thương phải đau khổ. Ông nhớ lại quãng thời gian tiếp xúc với Duyên, đó là một cô gái tốt, vậy mà chỉ vì chút hận thù ko liên quan gì đến cô, ông lại bắt cô phải trả một cái giá quá đắt như thế này…

Ông ngước mặt lên nhìn Hùng, điềm tĩnh:

– Cậu đến đây chắc đã có kế hoạch cứu Duyên?

Hùng mừng rỡ trước chuyển biến ko ngờ của thế cờ. Vội vã đáp ngay:

– Có, tôi đã liên hệ với bên công an. Chỉ cần gọi điện cho họ biết chính xác địa điểm, trong vòng 1 tiếng đồng hồ xác minh rõ ràng, và lập kế hoạch cẩn thận, họ sẽ đến ngay.

Ông Thuần lắc đầu. 1 tiếng ư. Chỉ sợ tên Hoà ko để yên cho Duyên lâu đến vậy.

Hùng đoán được ý của ông. Anh tiếp:

– Tôi cũng đã hối thúc. Nhưng chúng ta ko làm trong ngành nữa. Họ cần thời gian xác minh những gì ta nói để tránh làm tổn thương lực lượng…
Vả lại, họ muốn lập kế hoạch cẩn thận để tóm gọn cả lũ, triệt phá hoàn toàn đường dây buôn bán ma tuý và cả thế lực của bọn thằng Hoà.

Ông Thuần gật đầu. Ra hiệu cho Hùng im lặng, ông bắt điện thoại gọi cho tên Hoà. Đầu dây bên kia, tên Hoà gắt gỏng:

– Ông già, thằng Hùng mãi chưa tới. Ông định bắt tôi chờ bao lâu? cả đêm à? Tôi ko có thời gian chờ nữa đâu. Người đẹp thế này…

– Có chút trục trặc, cho tôi khoảng 1 tiếng nữa. Rồi mọi chuyện sẽ như kế hoạch thôi.

– Tôi ko chờ lâu thế được. Cho ông đúng 30 phút. Vậy là đã nể ông lắm rồi đó. Thằng Hùng tới hay ko, tôi cũng sẽ bắt đầu làm thịt con vợ nó, và đứa con gái xinh đẹp này. hahaha…

Rồi ko đợi ông nói gì thêm, hắn cúp điện thoại. Ông Thuần đập điện thoại lên bàn, chửi thề. Xong quơ vội lấy khẩu súng, ông hỏi Hùng:

– Cậu có súng chứ?

Hùng gật nhẹ. Ông nói:

– Chỉ có 30 phút, chúng ta đến đó trước để kéo dài thời gian, ngăn cản hắn làm hại Duyên và vợ cậu… Cố gắng cầm cự 30 phút, đội tiếp viện sẽ đến.

Hùng hiểu ý. Anh theo ông nhanh chóng rời đi. Mẹ Duyên kiên quyết đòi đi theo, mặc cho cả Hùng và ông Thuần ngăn cản. Ko hiểu sao bà có cảm giác, ông Thuần ra đi lần này, giống y như khi bố của Duyên ra đi lần trước. Bà sợ sẽ ko được nhìn thấy ông nữa…

Vì thế mặc Hùng và ông Thuần can ngăn, bà nhất quyết ko chịu ở lại. Ko có nhiều thời gian để tranh cãi, họ đành để bà theo, và dự tính sẽ sắp xếp cho bà nấp ở một nơi an toàn nào gần đấy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *