Truyện sex bạo lực: Kỳ án hiếp dâm 18+

Những suy đoán của Duyên không hề sai, nhưng chi dù cô không đoán ra thủ phạm là ai thì lời giải cũng nhanh chóng xuất hiện, trong khi cô lui cui cố gắng thao dây trói cho Vy thì điên thoại đỗ tin nhắn, một số điện thoại lạ với dòng tin nhắn khiến Duyên sững sốt

“cô em đến quá trễ, con vợ thằng cảnh sát và cả hai mẹ con cô giáo kia đều qua đêm với bọn anh rồi. Nhờ em nói lại khi nào rãnh tụi anh sẽ lại đến.”

Duyên tái mặt trước dòng tin nhắn đó, cô tin chắc chúng đã thấy cô vào trong nhà, Duyên chạy vối đến kéo tung màng cửa nhìn ra bên ngoài khắp xung quanh, nhưng chẳng thấy ai…

Một lời cảnh cáo, đối với Duyên cái hình ảnh cả 2 mẹ con dì Phương và bé Thanh bị hiếp là một lời cảnh cáo đanh thép mà bọn chúng gửi cho cô, bọn này quả là dã manva2 cũng quá liều lĩnh, Duyên phải chằm sóc cả ba người từ sáng đến tối thì Dì Phương mới bắt đầu tỉnh dậy. Biết mình bị cả đám hội đồng làm nhục, dì đã khóc trong tủi nhục cả đêm. Tất cả đề bị sốc, sốc thật sự. Nhưng dù có sốc đến đâu thì chuyện này cũng không được tiết lộ cho ai biết dù đó là công an. Duyên thừa biết với vốn kinh nghiệp ít ỏi của mình, lý do mà Hùng luôn bị băng nhóm này qua mặt là vì có tay trong. Chắc chắn trong lực lượng công an hay như thế nào đó, có tya trong khiến cho Hùng luôn mất dấu bọn chúng. Hiểu điều đó nên điều mà Duyên khuyên cả Vy và hai mẹ con Phương, đó là im lặng và hãy cùng cô tìm ra sự thật, nhưng cả 3 người có thể im lặng nhưng họ quá kinh sợ bọn phỉ này, việc họ dám cùng Duyên tìm ra sự thật quả là điều khó tin. Dì Phương thì có thể chịu được cú sốc quá lớn này dù bao nhiêu là tủi nhục, chị vẫn còn đủ tỉnh táo để đi khám phụ khoa, quả nhiên, con dâm loạn đã cấy trong người chị một bào thai vô chủ, nén nổi đâu, chị phá bỏ nó.

Còn Thanh và Vy thì muốn quên hết mọi thứ, và Duyên cũng có tác động vì cô biết rất có thể 1 tối nào đó, cọn thú vật kia lại rình mò tới đâu để một lần nữa thỏa mãn thú vui xác thịt, cô khuyên cả hai cùng lên Nha Trang dài ngày, để cố quên đi nỗi đau kinh khủng ấy, đó cũng là một cách để Vy và con bé Thanh tạm lánh mặt một thời gian. Lẽ ra cả dì Phương cũng đi cùng, nhưng vì những ngày thi học học ở trường sắp đến, làm giáo viên thì không bỏ những ngày này được. Lo lắng nên Duyên quyết định tạm thời chuyển qua sống chung với dì Phương trong những ngày Vy và bé Thanh đi vắng. Cũng kể từ ngày hôm đó, ngoại trừ thời gian ban ngày đi làm, khi tối đến, đi đâu cả Duyên và Phương cùng đi chúng với nhau, gọi là dì nhưng Phương chỉ hơn Duyên 12 -13 tuổi, nên những lúc sinh hoạt và nói chuyện, Duyên thường vẫn gọi là chị Phương hơn.

Hùng mới đi công tác đặc biệt được có hơn 1 tuần mà ở nhà đã xảy ra biết bao nhiêu là chuyện, Duyên chẳng dám đưa việc này lên cơ quan công an, một cách hành xử bắt buộc mà trước giờ cô chưa từng nghĩa là sẽ cư xử như vậy, có thể rất nhiều hậu quả phát sinh nếu việc này đến tay công an quận, thanh danh của Hùng – đánh động tình hình bọn tội phạm này có thể lặn mất, chưa kể là Duyên còn không hiểu ai là “camera” đã luôn thông tin cho chúng biết trước cả cô và Hùng một bước.

Sự việc cứ cháy âm ỉ trong đầu Duyên có lúc đến khiến cô thất thần ngay trong giờ làm việc, và khi bạn phải làm việc với 1 sếp khó tính, khả năng tập trung suy giảm là điều rất dẽ khiến sếp của mình nổi nóng, và trong cuộc họp giao ban giữa các ban trong tòa soạn, Duyên đã được chính tổng biên tập TRỌNG THUẦN nhắc nhở về thái độ làm việc, ông TRỌNG THUẦN xuất thân từ một nhà báo năng nổ từ những ngày đầu giải phóng, tính đến nay khi đảm nhiệm thuyền trưởng một tờ báo thì mái tóc của ông đã bạc gần hết, ở cái tuổi gần 60 thì có lẽ chỉ có đam mê mới khiến ông ở lại với tòa soạn này, trong tòa soạn từ phóng viên kỳ cựu cho tới lớp phóng viên trẻ như Duyên không ai là không dành cho ông TRỌNG THUẦN một sự tôn trọng nhất định (TRỌNG THUẦN sẽ là 1 nhân vật có tầm ảnh hưởng trong câu chuyện này) . Tuy bị nhắc nhở nhưng Duyên vẫn không thể dứt bỏ suy nghĩ của mình, trên đường trở về phòng làm việc cô rảo bước thật châm để suy nghĩ đâm đâm vào những tình tiết vụ việc mà chỉ mình cô và nạn nhân mới biết nhưng tất cả đều quá mờ mịt và chẳng thể sâu chuổi thành một manh mối nào rõ ràng, nhưng cô tin mình sẽ khám phá ra được sự việc, và điều đó đúng là sắp xảy ra, cô có thể khám phá ra sự thật, nhưng cô vẫn không thể hình dung được cái giá để đổi lấy sự thật là gì.

– Duyên!

Nghe có ai đó gọi tên với cái giọng quen quen, cô giật mình quay lại, hóa ra là ông TRONG THUẦN.
– Duyên, tôi thấy cô gần đây có vẻ không tốt lắm, có chuyện gì không?

– Dạ không có đâu, em chỉ mất ngủ thôi.

– Vậy thì cố gắng nghỉ nhiều cho lại sức, àh mà cô nhớ đến dự buổi liên hoan mười năm thành lập tờ báo nhé, có bạn bè hay người thân nào cứ dẫn đến cho vui, không sao hết, mà cô biết là tôi không thích trễ giờ đâu nhé…

Tờ báo thành lập sẽ tròn 10 năm tuổi vào thứ 6 tuần này, hôm dó sẽ có một buổi liên hoan chung với các nhau, nếu Duyên đi, chị Phương sẽ phải ở nhà một mình, nên cô quyết định đưa Phương theo cùng, đó cũng là một cách đổi mới không khí cho Phương sau biến cô quá lớn. 5h chiều, trời nhiều gió, một chiếc toyota Yaris đến trước cửa, một người phụ nữ với chiếc đầm đen bóng mượt bước xuống xe và đi vào trong nhà, một lát sau cả Duyên và dì Phương cùng ra xe, người phụ nữ mặc bộ đầm đen chính là Thúy, phó ban chính trị xã hội, một ban trong tòa soạn mà Duyên chính là thành viên, còn chiếc xe do chính chồng chị Thúy lái, vì có mối quan hệ công việ thân tình nên Thúy muốn cùng qua đón Duyên đi đến buổi tiệc, hẳn nhiên là cũng có dịp làm quên với Phương, cả ba người phụ nữ lên xe, chiếc toyota được nhấn ga và bắt đầu rẽ ra ngoài đường lớn, và giữ hằng trăm hằng ngàn những chiếc xe khác, họ không hề nhận ra một chiếc airblack với hai thanh niên đang bám theo từ phái sau đến gần cả chục mét.

Buổi tiệc quả thật rất đông đúc, có khi chẳng ai có thể biết hết mặt ai, từ cánh nhà báo cho đến khách mời từ tòa soạn hay các cơ quan khác đều góp mặt, tất cả tạo nên bầu không khí rộn ràng vui vẻ, gần 10 giờ đêm buổi tiệc linh đình mới bắt đầu có dấu hiệu giãn hồi, ai nấy cũng vui vẻ mãn nhãn với buổi gặp mặt vui vẻ này. cả chị Thúy, Duyên và dì Phương bước chân ra đến đại sãnh thì đứng chờ anh chồng chị Thúy lái xe ra đón thì bất ngờ Duyên được gọi từ phía sau:

– Cô Duyên, tôi muốn nói chuyện với cô một chút

Phía sau, tổng biên tập TRỌNG THUẦN với mái tóc bạc như cước trong bộ vest lịch lãm, tay hãy còn cầm 1 ly rượu vang đỏ gọi Duyên lại, thấy vậy Duyên nói chị Thúy nhờ đưa dì Phương về nhà trước, phần mình sẽ đi taxi về sau, và rồi tiễn dì Phưng và hai vợ chồng chị Thúy lên xe, Duyên quay vào trong gặp ông TRỌNG THUẦN.

Chiếc xe Toyota Yaris đen cáu cạnh rẽ ra khỏi sân của nhà hàng, phóng trên đường lộ, chạy mãi cho đến khi đi đến ngang khu vực đất trống đang chờ giải tỏa, thì một chiếc xe gắn máy Airblack lao đến cập sát vào thành xe và có cảm giác hai chiếc xe va quẹt vào nhau, chồng chị Thúy theo phản xạ vội phanh xe sát vào lề đường, và mở cửa xuống xe kiểm tra, phía bên ngoài, 3 thanh niên trên chiếc Airblack cũng dừng lại, bên trong nhìn ra, cả dì Phương và chị Thúy đều lo sẽ có một cuộc cự cãi xảy ra, giao thông là vậy cứ có va chạm thì người ta cãi lấy cãi để như có quan tâm gì đến chuyện khác, nhưng lần này không như các trường hợp khác, nhóm thanh niên kia không quan tâm đến ai đúng ai sai, thứ mà họ quân tấm đến chính là những người phụ nữ còn lại trong xe, vì họ chính là người đã bám theo xe của vợ chồng chị Thúy từ khi đón Duyên ở nhà cho đến khi tàn tiệc đi về, nhưng tiếc là họ không lường trước được lúc đi về, không có Duyên, nhân vật chính mà họ cần gặp….

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *