“TRuyện người lớn” Chuyện Không Thể Ngờ

TRuyện người lớn Chuyện Không Thể Ngờ
Năm đó khi mới quen biết nhau, anh hai mươi, còn nàng vừa tròn mười tám… Nhà anh rất nghèo, mẹ anh cố gắng nuôi anh học xong phổ thông thì anh không chịu vô đại học nữa, dù thâm tâm anh rất muốn… Bởi anh biết mẹ gian nan cực khổ lắm rồi, bốn năm đại học nữa thì mẹ làm sao mà chịu nổi… Năn nỉ đủ điều với mẹ, cuối cùng khi anh hứa sau này để dành được chút tiền anh sẽ theo học đại học sau, mẹ anh mới tạm chấp nhận… Từ đó anh lao đầu vô việc kiếm tiền để nuôi bản thân anh và đỡ đần cho mẹ… Nhưng cũng chẳng được bao nhiêu…

 

Còn nàng, gia đình cũng chỉ hơn anh một chút, cha nàng đau ốm chỉ loanh quanh ở nhà, mẹ nàng buôn bán nhỏ trong một ngôi chợ nhỏ ở ngoại thành… Khi lên tới lớp cuối cấp phổ thông, nàng đi học bằng một chiếc xe máy cũ mà mẹ nàng mua lại của người quen… Nhờ cái xe này mà anh và nàng quen nhau…
 
***
 
Sau gần nửa năm trời bôn ba làm đủ thứ chuyện, ai kêu cái gì cũng làm… Đi xin việc thì người ta không nhận cũng chỉ vì cái trình độ văn hóa của anh! Chỗ cần lao động nặng thì thấy vẻ thư sinh, trắng trẻo, đẹp trai của anh, họ ái ngại không nhận. Chỗ cần nhân viên văn phòng thì họ cũng không nhận vì anh chưa có bằng cấp chuyên môn, kỹ thuật gì… Sử dụng vi tính anh còn chưa biết làm sao người ta nhận… Cuối cùng, có một ông già hay ngồi sửa vá xe đạp, xe máy ngoài ngã ba đầu đường hẻm đi vô khu nhà nghèo anh ở thấy anh tội nghiệp, ông kêu anh cùng làm với ông… Có bao nhiêu hiểu biết ông bày vẽ hết, không giấu anh điều gì… Cho tới khi người con trai duy nhất của ông, là động cơ để ông dãi nắng dầm mưa làm cái nghề dơ nhất, ít tiền nhất tốt nghiệp đại học ra làm việc trong một ngành có thu nhập kha khá, rước ông lên thành phố thì đống đồ nghề, cả mái lều ông vẫn núp nắng núp mưa ông cho anh hết mà không lấy một đồng nào… Trước khi chia tay anh, ông vỗ vai anh, cười hiền :
 
– Chỗ này bác nuôi được một thằng sinh viên tốt nghiệp đại học. Bây giờ bác cho hết lại con nhưng không phải chỉ để con kiếm cơm thôi, mà con còn phải dựa vô nó để cũng có tấm bằng đại học cho bác… Bác biết con còn rất ham học, nên phải cố gắng thiệt nhiều lên…
 
Anh cảm ơn ông rối rít, xúc động vì tấm lòng rộng rãi của ông, anh hứa với ông sẽ làm được điều anh mơ ước và điều ông mong muốn…
 
Một buổi chiều, trời mưa như trút, đang ngồi nép sát vô vách lều sửa xe để tránh những giọt mưa văng tung tóe làm ướt gần hết miếng đất dưới mái lều. Bó gối nhìn màn mưa mù mịt giăng ngoài đường, trong trí anh thầm lo lắng bởi sáng giờ làm được có mấy chục ngàn, trong khi mẹ anh cần thêm một chút tiền để uống thuốc… mấy ngày nay bà đau yếu, nhức mỏi vì tuổi tác… Anh làm không đủ tiền để mua cho mẹ một lúc mấy ngày thuốc, mỗi ngày mỗi mua… Mà bữa nay…
 
Bụng anh thắt lại vì đang nghĩ tới sức khỏe của mẹ, chợt có một bóng người dắt một chiếc xe máy bước vô… Anh mừng rỡ đứng dậy, chỉ kịp nhận ra một cô gái nhỏ, ướt mem, từng giọt nước mưa thi nhau nhỏ xuống nền, đôi môi cô tím đi vì lạnh… Anh cất tiếng :
 
– Xe bị làm sao vậy, em?…
 
Giọng cô gái run run nhưng vẫn trong trẻo nhẹ nhàng :
 
– Em không biết nữa, đang chạy bình thường, rồi em chạy vô vũng nước lớn trên đường cái tự nhiên… nó tắt máy… May mà gần đây, em dắt tới… Anh coi giùm em…
 
Gật đầu, anh dựng chân chống xe lên, lui cui sửa xe cho cô gái… Thấy cô co ro ngồi trên chiếc ghế nhỏ dành cho khách ngồi chờ có vẻ thấm lạnh. Cái áo sơmi cô mặc trên người ướt đẫm dính sát vô da thịt… Dù trong bóng chập choạng vì ngoài trời đang mưa nhưng anh cũng nhìn thấy chiếc áo ngực trắng của cô lộ dưới lớp vải ướt và cả màu da hồng hồng bên trong… Nhìn quanh quất thấy có cái áo khoác của mình là còn sạch sẽ, anh đứng lên lấy xuống đưa cho cô :
 
– Không ngại dơ thì em khoác đỡ cái này lên cho ấm… Để lạnh quá, nhiễm nước về bị cảm liền đó… Chịu khó đi, áo anh mới giặt…
 
Khuôn mặt xinh xinh chợt hồng lên một chút, cô ngập ngừng rồi cũng cầm lấy cái áo anh đưa, khoác lên người… Vừa làm xe cho cô, anh vừa bắt chuyện để mau quên thời gian… Cô tên Ngọc Kiều, hôm nay cô tới trường đại học làm thủ tục nhập học, lúc quay về thì mắc mưa, xe hư… Anh cũng tự giới thiệu mình tên Nhẫn… Chỉ là sửa xe thôi và nói chuyện xã giao nhưng rồi cả anh và cô đều cảm thấy rất hợp nhau về nhiều điều, về suy nghĩ, về những ham mê học hành… Và sự tin tưởng nhau cũng tự nhiên mà phát xuất giữa hai con người lần đầu tiên gặp mặt… Họ nói cho nhau nghe về hoàn cảnh gia đình mình… Khi nghe anh kể về cuộc sống của anh và mẹ, phải nghỉ học để đỡ đần mẹ… Bất giác trong lòng Ngọc Kiều nhói lên một thoáng, bây giờ cô mới để ý nhìn kỹ anh. Khuôn mặt anh rất đẹp trai, trắng trẻo. Bàn tay đầy vết dầu mỡ nhưng không giấu được những ngón tay dài, cầm bút vẫn hợp hơn cầm kềm, cầm mỏ-lết…
 
Chiếc xe chỉ bị ướt bugi lúc cô chạy vô vũng nước nên anh xử lý cũng đơn giản… Nhưng cô chưa đi được vì trời vẫn còn mưa mà cô thì không có cái áo mưa nào… Cô cũng chưa muốn đi vì cô cảm thấy trong lòng cô ấm áp lạ thường khi nói chuyện với anh… Trái tim của một cô gái mới lớn chợt hụt nhịp mấy lần mỗi khi nhìn vô mắt anh, đôi mắt thật sáng, thật ngay thẳng… Dù vậy, cô vẫn chưa nhận ra điều gì… Rồi cũng phải tới lúc đi… Mưa đã tạnh nhưng gió rất lạnh… Quay cho chiếc xe hướng ra phía ngoài, Nhẫn nhìn cô :
 
– Em cứ mặc cái áo anh đi… Chạy xe gió nhiều cứ mặc cho đỡ lạnh, ngày mai đi ngang đây trả anh cũng được! Nhà anh gần đây, anh chạy mấy bước là về tới nhà, đừng có ngại…
 
Ngập ngừng, e ngại một chút mà rồi không hiểu sao Ngọc Kiều vẫn chấp nhận :
 
– Dạ…cũng được… Mai em gửi lại anh… Em cảm ơn anh…
 
Nhẫn đạp cho chiếc xe nổ máy. Đưa tay lái cho cô, bất giác anh hít một hơi thiệt mạnh đầy lồng ngực mùi hương con gái thoảng qua mũi anh…
 
……………………………………………………
 
Chỉ một lần do cái xe cũ của cô bị hư, chỉ một lần Nhẫn cho cô mượn cái áo khoác cho đỡ lạnh mà hai người quen nhau rồi yêu nhau suốt gần hai năm trời… Lúc đầu thì anh cũng chưa dám ngỏ lời yêu cô, nhưng từ phía Ngọc Kiều nhận ra con người chịu thương chịu khó, có một ý chí vươn lên mạnh mẽ, dám đương đầu với số phận nên cô không ngại thổ lộ tấm lòng của mình với anh… Cô chỉ cho anh thấy hoàn cảnh cũng không khá giả gì của nhà mình cho anh biết… Cô tự tìm đến thăm nhà anh. Gọi là nhà nhưng chỉ là một mái tranh liêu xiêu, chung quanh che chắn bằng những tấm tôn rách, những tấm ny-lông từ những công trình xây dựng bỏ ra… Cô không ngại ngồi dưới nền đất nấu cho mẹ anh nồi cháo nhỏ, bưng lên mời bà như một đứa con thảo hiếu… Anh xúc động trước việc làm của cô và anh mới dám yêu cô…
 
Quan hệ giữa Nhẫn và Ngọc Kiều cho dù gọi là người yêu của nhau nhưng cũng chỉ dừng lại ở những cái nắm tay, những vòng tay ôm siết chặc, những nụ hôn nhẹ trên má nhau… Anh không dám đi xa hơn và cô thì lại không dám tỏ bày ý muốn được anh hôn môi, được anh âu yếm nhiều hơn… Dù những lúc đó, trong thân xác non trẻ của cả hai đều bừng bừng ngọn lửa tình khiêu khích…
 
Sau một thời gian cố gắng làm lụng, tiết kiệm, Nhẫn cũng đã để dành được một ít tiền để vô được đại học… Lúc này, Ngọc Kiều cũng vừa xong năm thứ hai. Nhưng, chuyện đời không ai ngờ đã ập tới lên đầu đôi bạn trẻ vốn đã và đang vẽ ra cho mình nhiều viễn cảnh tươi đẹp và hạnh phúc…
 
Mẹ Nhẫn chỉ sau một đêm khó thở đã qua đời khi anh chưa kịp trở tay… Khi đưa bà tới bệnh viện cấp cứu thì bác sĩ lắc đầu và cho anh biết bà bị trụy tim vì tim bà vốn đã kiệt quệ từ lâu nhưng bà giấu không cho anh biết! Anh điếng hồn, ôm xác mẹ khóc như chưa bao giờ được khóc… Nhẫn ôm cứng mẹ đến hai người đàn ông mới gỡ được tay anh ra khỏi người bà… Dành dụm được bao nhiêu tiền Nhẫn lo đám ma cho mẹ gần hết…
 
Ba tháng sau, nỗi đau lại ập tới trên đầu Ngọc Kiều. Cha cô cũng đã ốm yếu từ lâu, nhưng ông lại bất cẩn khi đứng trên một cái ghế cao để quét dọn bàn thờ tổ tiên… Mất thăng bằng, ông té đập đầu xuống nền nhà xi măng… Khi cô đi học về, ông đã chết cứng từ lúc nào… Tai họa hơn, trước đó, mẹ cô dành dụm được một số tiền gửi cho người quen ở chợ để kiếm đồng lời lại bị họ lừa rồi trốn biệt… Đám ma của cha cô là do một người quen của mẹ ở chợ cho vay mượn để làm đám… Và bước ngoặc chia rẽ Nhẫn và Ngọc Kiều suốt mười sáu năm bắt đầu từ đây!
 
Người đàn bà cho mẹ cô mượn tiền làm đám ma, trang trải nợ nần cho gia đình Ngọc Kiều có một thằng con trai đã gần ba mươi tuổi nhưng bị bịnh kém phát triển… Bà ta ép mẹ cô phải gả cô cho con trai bà thì bà ta sẽ xóa hết số nợ nần, thậm chí còn cho không mẹ cô một số tiền để làm vốn… Không những vậy, còn lo cho cô tiền để học xong đại học, miễn mẹ con cô đồng ý gả cô cho con trai bà ta, đẻ cho bà một đứa cháu trai nối dõi tông đường là được… Hai mẹ con Ngọc Kiều ôm nhau khóc mấy ngày liền. Bà cũng biết con gái đã có người yêu làm nghề sửa xe nhưng bà không hề phản đối. Riêng cô, không muốn mẹ phải suy nghĩ nhiều nên cuối cùng cô đành chấp nhận yêu cầu của chủ nợ để mẹ mình được yên, cho dù bà không mở miệng tới nửa lời để ép uổng cô… Chính vì lẽ đó, cô mới thương mẹ mình hơn để bước vô con đường khó có lối thoát, và chắc chắn sẽ gây tổn thương khó mà chữa lành cho tình yêu của Nhẫn…
 
Nghe cô báo lại mọi chuyện trong nước mắt, lúc đầu Nhẫn rất căm giận, chỉ muốn xua đuổi cô rời khỏi mình ngay lập tức… Nhưng khi nghe cô giãi bày mọi chuyện, anh cũng đã nguôi ngoai và dần cảm phục cô… Anh cũng mất mẹ nên anh hiểu sự hy sinh của cô cho mẹ cô là xứng đáng… ôm chặc cô vô lồng ngực mình, anh cùng khóc với cô, khóc cho cuộc đời quá nhiều nỗi trái ngang… Riêng cô, cô đã có một quyết định!… Một quyết định mà mãi mãi về sau, chưa bao giờ cô hối hận…
 
Lễ cưới của cô rồi cũng tới ngay sau giỗ một trăm ngày cha cô. Trước ngày đón dâu, cô xin mẹ cho cô đi một ngày với lý do chào tạm biệt bạn bè của cô, những người mà cô không mời họ dự đám cưới… Nhưng thiệt ra, cô tới với Nhẫn nguyên ngày hôm đó!…
 
Buổi sáng, đã dậy từ sớm. Đánh răng, rửa mặt, hâm lại chút cơm nguội ăn xong, Nhẫn ngồi thừ người trước cái tủ thấp để bàn thờ mẹ… Đáng lẽ anh đã ra chỗ mái lều sửa xe như mọi ngày, nhưng hôm nay anh cảm thấy chán chường không muốn làm gì nữa hết! Ngày mai, Ngọc Kiều của anh đi lấy chồng! Anh hoàn toàn tin cô sau tất cả những điều cô đã san sẻ với anh trong nước mắt… Để rồi anh tự sỉ vả mình đã không có điều kiện để giữ lại cô… Hai hàng nước mắt tự nhiên trào ra, lăn dài trên đôi má rám nắng và nhuốm bụi đời gian khổ của anh… Nhẫn gục đầu trên hai gối, mặc kệ cho nước mắt tuôn rơi… Anh biết, giờ phút này anh đã bộc lộ sự yếu đuối của mình, nhưng cho dù có nghiến răng lại, thì những giọt nước mắt thương cảm cho anh và cho chính cô cũng tự trào ra không cầm lại được… Khóc không ra tiếng nhưng lòng Nhẫn quặn đau!
 
Chợt linh cảm có điều khác lạ, Nhẫn ngẩng đầu lên… Một bóng áo dài trắng đứng trước mặt anh từ lúc nào… Đứng nhanh dậy, anh bối rối, hai tay anh không biết để đâu, nửa như muốn ôm cô vô lòng, nửa ngại ngần vì biết cô không còn là của anh… Ngọc Kiều trong bộ áo dài trắng tinh khôi như học trò đứng trước mặt anh. Khuôn mặt xinh đẹp của cô mang đầy nét buồn thương. Đôi mắt đen láy, to tròn vẫn còn nguyên đó nhưng ẩn chứa một nỗi buồn da diết nhìn anh chăm chăm… Đôi môi hồng của cô mấp máy rồi cô cất tiếng hỏi anh, nhẹ như hơi thở :
 
– Sao Nhẫn khóc?
 
Anh cúi đầu :
 
– Anh không biết… Nghĩ tới chuyện ngày mai em đi lấy chồng…
 
Ngọc Kiều để mấy ngón tay trắng nuột, thon nhỏ lên môi anh :
 
– Đừng Nhẫn! Anh đừng nghĩ gì tới chuyện đó nữa… Anh chỉ nên biết hôm nay anh còn có em… Hôm nay em sẽ ở đây cả ngày với anh… Ngày mai, ngày mốt, ngày kia… suốt những ngày còn lại… cho dù có lấy chồng thì em vẫn là của Nhẫn. Trong trái tim em chỉ có một mình Nhẫn thôi…
 
Anh vòng tay ôm siết cô, giọng anh run run :
 
– Mẹ để cho em tới đây với anh sao?
 
Cô úp mặt lên ngực anh, hít mùi mồ hôi quen thuộc từ người anh :
 
– Mẹ không biết em tới đây với anh. Em chỉ nói mẹ em đi chào bạn bè…
 
– Sao em mặc áo dài?
 
– Em muốn đem… đem sự trinh trắng của em… cho anh…
 
Nhẫn giật mình, anh đẩy cô ra, hai tay anh nắm chặc bờ vai nhỏ mềm của cô :
 
– Kiều… Em… đừng nói bậy… Làm sao em lại nói vậy?…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *