“TRuyện người lớn” Bồ của xếp tổng Full

 
Cả 2 đang oằn tà là vằn, quấn lấy nhau như vậy thì…. Cạch… cửa hé ra… Con H kêu:
 
– Ai đấy?
 
– Anh đây mà!
 
Bà nội ơi… chết mẹ con rồi, “cụ tổng”!!!!! Em chợt hiểu, chắc xuống thó cái chìa sơ cua rồi, bỏ mẹ tôi không chứ… chả còn đường nào, lúc con H ngồi dậy em đành lăn nhẹ ra mép giường phía trong, rồi luồn xuống gầm giường nằm.
 
– Em ngủ chưa?
 
– Em chưa? Mọi người ngủ chưa anh?
 
– Chưa, anh trốn sang đấy với em 1 lúc, em đang làm gì đấy, sao chưa ngủ đi?
 
– Anh sang đây chị biết thì chết em. Em đang nằm nhớ anh. (Điêu thuyền gọi bằng cụ nội… )
 
– Không sợ, bà ấy đang thua, không chú ý gì việc nào khác đâu. Nhớ anh à, thật không đó.
 
– Hứ… không thật thì dối sao? Không tin em hả?
 
Không thấy “cụ tổng” nói gì, chỉ thấy hôn nhau chút chit, huỳnh huỵch 1 lúc rồi:
 
– Sao nước nhiều thế này??? – Chắc “cụ tổng” sờ bướm nó, nước là do em cấp chư ai.
 
– Hứ… biết rồi còn hỏi, em nhớ anh, lúc nãy em thèm anh yêu em quá mà chả biết gọi anh thế nào, nên em vừa tự day đấy. Ghét anh lắm, cứ bắt em nói ra.
 
– Anh yêu em mà, anh sẽ bù cho em ngay bây giờ.
 
Rồi thấy phạch phạch, hự hự… con H không rên như làm với em đâu, nó rên to, mà còn nói nữa chứ lị. Cứ “nữa đi anh, anh tuyệt vời lắm, em sướng quá”. Bà nội nó… chả khác đéo gì phim sex. Nằm dưới nghe 2 người làm tình, đoán được họ đang làm cái gì, như thế nào. Mặc dù em chằng liên quan gì, nhưng tự nhiên cứ thấy tức tức, nghèn nghẹn trong cổ họng. Mình ghen sao? Mình điên sao, có liên quan gì đâu chứ? Người em cứ nóng phừng phừng, bứt rứt khó tả, chỉ muốn vùng lên, chui ra khỏi cái gầm giường này, nhưng thật sự chui ra rồi làm gì thì cũng không biết nữa, rất may là “cụ tổng” cứ hự hự… được đâu 4 – 5p đã thấy nằm im mẹ nó rồi.
 
– Đã chưa em?
 
– Đã lắm anh à, thích quá, anh giỏi thật, lần nào anh cũng làm em sướng không biết gì.
 
Rồi thấy “cụ tổng” lục tục mặc đồ, rồi lại lẻn ra ngoài về phòng. Cửa phòng vừa khép lại nó kéo em lên giường, nó lao vào em như 1 con hổ đói, hôn khắp người em. Em cũng không chịu được nữa, vật nó ra rồi kéo cái mông nó ra sát mép giường, em hơi khuỳnh cái chân cho thấp người xuống để vừa tâm con cu, em đút tụt con cu vào bướm nó, rồi em cứ gác chân nó lên vai em mà dập, dập như trút tất cả nhưng sự bực bội vô cớ trong lúc nằm dưới gầm giường vào người nó, dập cho ghét… mặc dù chả biết ghét cái gì…
 
Lúc sau em mỏi, nằm phủ lên người nó mà dập, nhưng thả chân nó ra thì nó lại thõng xuống nên dập rất khó. Em quắp cái chân nó vào hông, rồi nhấc bống nó lên dí vào tường đứng thế mà đập, em úp mặt vào ngực nó nhưng không hôn mà mút thật mạnh, đôi khi em cắn nó luôn. Còn nó thì cũng bấu chặt lấy lưng em (lúc xong mới biết nó cũng cào xước hết cả lưng em luôn) mồm rên ư… ử như chó con, người cũng nảy theo mỗi lần em đóng.
 
Cả 2 không còn biết trời đất là gì nữa, mỗi đứa theo một cảm giác riêng, chỉ có 1 cái chung là sự khoái cảm đến tột độ. Giữa sự ham muốn đến tột cùng khi bị hụt hẫng của nó và sự ghen tuông vô lối đến độ muốn trả thù một cái gì đó của em dẫn đến niềm đam mê của cả 2 đứa.
 
Sau hơn 30 phút vật lộn từ trên giường xuống đến đất. Cả 2 đã kết thúc trận đầu không bằng tỷ số hoà. Em lồm cồm bò dậy rồi mặc quần áo tếch thằng xuống bãi, 1 là tự nhiên không thấy muốn ở cạnh con H nữa, 2 là sợ “cụ tổng” dở chứng lên lại sang làm phát nữa trong khi mình đang ngủ như chó bên cạnh nó thì vỡ mồm, xuống bãi nằm cho lành.
 
Sáng hôm sau ăn sáng xong, em ra xin phép về trước (tất nhiên là lấy cớ về lấy tì hưu cho bạn “cụ tổng” gái)… xời… !!! Vui vẻ lắm, còn dặn cứ thanh toán rồi chị chuyển tiền cho cô chú. Dăm câu ba điều rồi 2 đứa té ra bắt Hoàng Long về HN. Ngồi xe chả có việc gì 2 đứa buôn chuyện, linh tinh, vớ vẩn:
– Tí em về chỗ Định Công à?
 
– Không em chuyển rồi, giờ sếp anh thuê cho em 1 căn hộ ở VIMECO rồi.
 
– Ặc… chỗ đấy hả… ! Đắt lắm, ở đấy làm gì? (Chỗ này không những em biết, mà em biết rất rõ)
 
– Anh biết chỗ đấy à? Em có phải trả tiền đâu. Sếp anh thuê cho em mà, lo gì
 
– Uh nhỉ, anh quên, em ở chỗ nào VIMECO?
 
– Hihi… anh hỏi làm gì thế? Chắc tí lại theo em lên chứ gì, em biết thừa. Em mách sếp anh cho mà xem…
 
– Ui… em mà mách thì em mách rồi, đâu phải đợi đến tí nữa phải không? Hôm qua em giết anh thì có mà anh đi bằng cùi rồi còn gì… Tí cho anh lên để còn phục vụ em chứ lị…
 
– Vớ vẩn, còn lâu nhá…
 
Sau một hồi trêu nhau chán tự nhiên nó hỏi:
 
– Này, em hỏi thật nhá. Anh có vợ chưa?
 
– Làm gì mà phải thật với giả. Anh có rồi. Anh có đứa nhóc gần 1 tuổi rồi. Sao em lại hỏi thế làm gì?
 
– Không! Tại em thấy hôm qua như là anh ghen với sếp anh, vì lúc xong cái anh chả thèm ngó đến em, như giận em hay sao ấy, nên em hỏi.
 
– Cảm nhận của em cũng đúng đó, tự nhiên anh cứ thấy bực mình, tức tối vô cớ, vì thật ra anh đâu có là cái gì.
 
– Hihi… thế tình cảm của anh đối với em như thế nào? Có phải tình yêu đối với em không? Trả lời thật đi…
 
– Yêu chắc là không, thương thì khẳng định là có và quí thì cũng có.
 
– Thương như thế nào, quí như thế nào?
 
– Quí vì anh thấy em cư xử đúng mực, thông minh trong mọi tình huống. Thương vì anh thấy em ở trong hoàn cảnh này hình như không đáng. Em có nghĩ sau này rồi sẽ thế nào không? Đấy là những suy nghĩ của anh khi anh nghĩ về em. – Nó nghe xong lặng thinh không nói năng gì một lúc lâu.
 
– Sao thế em… ?
 
– Không sao, dù sao em cũng cám ơn anh. Em không sao đâu, em tự lo được.
 
– Uh… thì anh cũng nhắc em vậy thôi, chứ mỗi người cũng có cuộc sống riêng. Dù anh có thương em, có quí em thì anh cũng chỉ là 1 người bạn, cùng lắm như 1 người anh trai của em, chia sẻ với em cho nhẹ nhàng hơn thôi chứ đâu có can thiệp được vào cuôc sống của em. – Chả hiểu sao lúc đó lại có cái cảm xúc đấy, nhưng dù sao thì hoàn toàn là cảm xúc thật của em, em thấy thương và quí nó thật long.
 
– Hihi… Gì cơ? Anh muốn làm anh trai của em? Thật không đó?
 
– Nếu em muốn! – Em nhìn nó rất nghiêm túc.
 
– Trơi!!! Mặt hình sự ghê. Làm gì có chuyện “anh trai” như anh. Hôm qua “anh trai” làm gì thế hihi???
 
Nó làm em quê vãi. Đành ngồi yên chả nói năng gì. Nó thấy em không nói gì kêu:
 
– Em đùa thôi, anh cứ thoải mái đi. Không cần phải an ủi em làm gì, em có sao đâu nhỉ?
 
– Tuỳ em thôi. Nhưng những gì anh nói là nghiêm túc, quí em anh mới nói vậy.
 
– Anh nhớ nhưng gì anh nói đấy nhá. Đừng có làm em thất vọng đấy, nói thật em mất lòng tin rất nhiều về đàn ông. Anh có biết ngày xưa sếp anh nhận em là con nuôi không? – Đột nhiên nó trầm hẳn xuống.
 
– Anh không biết. Em kể anh nghe về em đi.
 
Nó ngồi dựa vào người em 1 lúc lâu rồi thủ thỉ kể chuyện của nó.
 
Nhà em nghèo lắm, chẳng đủ ăn nữa. Nhưng bố em thì chỉ muốn em học vì em học cũng khá, mọi người động viên em học. Sếp anh là bạn của bạn bố em, biết nhau từ ngày đi lính, có 1 lần đến nhà chơi thấy hoàn cảnh nhà em nên nói bố để ông ấy đưa lên HN học, chứ nếu em học ở quê thì không phát triển được.
 
Thế rồi em lên đây học từ cấp III, mọi thứ có vẻ suôn sẻ cho đến khi em học hết năm thứ nhất Ngoại Thương. Năm đó ông em mất, nhà em vừa đưa ông em ra đồng được 1 tuần thì chú ruột em, cái người mà bố em nuôi từ nhỏ, rồi cưới vợ cho chú ấy, đưa ra 1 bản di chúc của ông em cho chú ấy toàn bộ miếng đất nhà em đang ở và yêu cầu bố em phải dọn nhà đi nơi khác.
 
Bỗng nhiên nhà em không còn miếng đất cắm dùi, bố em uất ức lắm nhưng không biết làm sao nên phải xuống nước năn nỉ chú ấy cho bố em xin 1 mảnh dựng tạm căn lều cũng được, hoặc bán lại 1 mảnh nhỏ bố em sẽ viết giấy rồi trả dần. Nhưng bà thím em không chịu. Cãi nhau, chửi nhau mãi không giải quyết được, hôm chú ấy dắt công an xã đến cưỡng chế, bố em không nhìn nổi cùng thằng em trai em cầm dao ra chặn ngoài ngõ, nói đứa nào vào tao chém chết.
 
Rồi chú em bị thím xui nên lao vào đầu tiên, bố em chém chú ấy gục tại chỗ, một ông công an lao vào tước dao của bố em cũng bị đứa em em đập nằm luôn. Thế là 2 bố con bị bắt. Nhà chú em lấy, mình mẹ em phải chạy về nhà bà ngoại em. Mẹ em từ đấy lo nghĩ rồi ốm nằm liệt 1 chỗ mấy tháng rồi mất. Còn mình em xoay sở, đợt đấy em chán, buồn… Sếp anh giúp em nhiều lắm, em mang ơn ông ấy. Ông ấy cho tiền lo cho bố và em trai em, an ủi, động viên em rất nhiều. Ông ấy nhận em làm con nuôi. 2 Bố con đợt đấy vui vẻ lắm, cái gì cũng tâm sự với nhau.
 
Nhưng cuộc sống không phải đơn giản như vậy anh à! Khi bố và em trai em ra toà, tâm trạng em không tốt, em đi xe mà chả chú ý gì vào đường, trên đường về em bị tai nạn. Tuy không nặng nhưng em bị dập hết cơ 1 bên người, từ đùi cho đến cơ mạng sườn. Đau phát sợ luôn. Sếp anh chăm sóc em thật sự chu đáo, em nằm viện 3 ngày, sau đó thì bệnh viện cho về nhà vì cũng không ảnh hưởng gì, chỉ hạn chế đi lại để các bó cơ hồi phục mà thôi.
 
Mọi thứ đổi khác từ khi em về nhà. Hôm đấy ông ấy nghỉ cả ngày để lo cho em. Ông ấy cứ loay hoay không biết nên thuê y tá hay thuê người giúp việc để trợ giúp vệ sinh cá nhân cho em. Em nói với ông ấy chắc không sao, em cố được. Buổi chiều hôm đấy, em cố lần mò vào nhà tắm để rửa ráy thay đồ vì mấy hôm rồi không tắm rửa được. Số trời đã định, em đi vào thì không sao đúng lúc em cởi bỏ đồ trên người thì cơ chân và sườn em nó co thắt lại, em đau nhưng nghiễn răng bám vào cái bồn rửa mặt, nhưng vẫn không cưỡng lại được, người em đổ xuống sàn đến rầm 1 cái.
 
Ông ấy đập cửa gọi, rồi đạp tung cửa vào mới đỡ được em lên. Anh biết đấy, em chẳng 1 mảnh vải che thân, ông ấy đỡ em dậy rồi tắm rửa cho em… Từ đấy ông ấy tự tay chăm sóc em, kể cả tắm rửa, đi vệ sinh… Thời gian đấy em không biết làm sao để trả hết cái ơn của ông ấy. Mấy ngày đầu nhìn ông ấy đi đi, về về mà em thương ông ấy kinh khủng. Cứ đi làm về là ông ấy về với em luôn, rồi có lần cái cơ mạng sườn của em tự nhiên hôm đó tấy lên, em sốt, ông ấy ngủ lại chăm em.
 
Từ hôm đó ông ấy hay ngủ lại với em, nhưng anh đừng nghĩ rằng em và ông ấy có chuyện gì, thật tình lúc đó như kiểu em được bố đẻ em chăm sóc vậy, có thể ông ấy không nghĩ vậy nhưng bọn em hoàn toàn nằm chung giường nhưng không có chuyện gì xảy ra.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *