“TRuyện người lớn” Khoái cảm loạn luân P2

Đọc truyện sex khoái cảm loạn luân P2 về bà mẹ đơn thân, con trai lớp 7 đi chơi đĩ bị CA bắt, sợ con đi ngựa quên đường cũ, cho con đụ giữ chân.
TRuyện người lớn Khoái cảm loạn luân P2

Mở đầu truyện 18+ khoái cảm loạn luân P2:

– Á… há.. Sướng quá… á… sướng…. A… sướng lồn mẹ… a.. Con ơi…. A… a….a.a…a..

– hừ… hừ… con… cũng… sướng lắm… hừ.. Hừ… sướng quá… hừ.. .hừ…

– a… sướng… lắm… a… to thế… ối… thủng lồn mẹ… mất…ư…a…a….

– con.. Suất…. Hà… con sắp xuất… rồi…hà..hà..hà…

– a… vào lồn mẹ.. A..a….

Những giọt tinh ít ỏi còn xót lại nhả vào sâu trong lồn cô. Cô đã tới trước nó 1 bước. Đợi nó thỏa mãn mà rút ra, cô mới vô lực mà ngồi bệt xuống thở. Hai mẹ con thu xếp xong xuôi mới bước xuống.

– Không được tiết lộ chuyện mẹ con mình nhé

– Dạ

Khuôn mặt đầy ánh nắng xuân của Mai làm ông Hải vẫn tưởng là cô đau lòng trước cảnh biệt li nên không nhìn nhiều mà quay đầu đi. An ủi vài câu nữa mắt Mai lại ngấn đầy nước, nhưng lần này cô cố kìm lại những giọt nước mặn chát.

Xe lăn bánh, mẹ đứng ở cổng cười vẫy tay với nó như lời hẹn, hắn cũng thò đầu ra cười đáp, vẫy bàn tay cho lời tạm biệt. Chiếc xe tăng tốc đi xa. Dũng ngồi vào, khoác dây bảo hiểm đón chờ cuộc sống mới.

Ở đằng xa, từ tuyến lệ của Mai phun ra như đê vỡ, cô không thốt lên tiếng khóc… Ông hải liếc nhìn qua gương hậu mấy giây, đó là cái bóng nhỏ nhắn mà ông hằng yêu thương đang thất thiểu chạy theo như cố níu giữ lại. Đôi mắt ông cũng không kìm được mà chảy ra một giọt nước…

Dũng ở nhà ông bà nội mấy năm. Cái thỏa thuận luân phiên đổi nuôi con giữa bố mẹ nó đã không còn hiệu lực. Những vấn đề người lớn này chẳng ai nói với nó cả.

Ở đây, với tính cách của ông, nó tiêp tục ăn ngủ học theo giờ giấc cứng ngắc, mọi thứ nó cần đều được cung cấp đầu đủ, kể cả gia sư.

Trong hai năm này, Dũng tưởng mình sẽ biến thành cái máy, chỉ hoạt động theo sự chỉ dẫn của cái đồng hồ.

Bố và « cô » Hạnh thi thoảng đến thăm, ăn hai bữa cơm, xoa đầu nó, động viên nó rồi cuối ngày hai người xoay người đi.

Bố thi không nói rồi, dù gì thì cũng là bố mình, nhưng cô Hạnh thì nó không có chút ấn tượng tốt nào cả. Mặt cô đối mặt với nó luôn thảm nhiên, it nói.

Những lời nói, cử chỉ quan tâm của cô rất hữu hạn. Hầu hết trong lúc bố con trò chuyện cô đều đứng sau bố giữ con mắt trong veo nhìn nó.

Đó là cảm nhận của nó thôi, chứ cô Hạnh đâu phải mẹ nó đâu mà nó quan tâm, mà chắc cô cũng nghĩ thế, nó đâu phải con của cô. Mà kì ghê, ngần ây năm rồi mà cô Hạnh với bố chẳng có mụn con nào, chắc cô bị tịt quá.

Vào một ngày đầu năm học mới, khi mà không khí tựu trường đang khẩn trương chạy những bước nước rút, ông và bà đều ở nhà cả ngày, hai người bước ngược đi xuôi chuẩn bị đồ đạc cho Dũng.

Nó sẽ lại đổi đơn vị sinh hoạt lần nữa. Cái số ăn ở của nó thật là gian nan.

Nó cũng chẳng vui lên tí nào vì nơi nó sẽ tới không phải nhà mẹ. Nhưng ít nhất, nó cũng thoát khỏi cái nếp sống dựa vào cái góc nghiêng của kim đồng hồ này.

Cõng một valy đồ nặng tổ bố với một niềm bất đắc gĩ, không biết ông bà nhồi vào đó những thứ gì nữa, mấy thứ này bỏ tí công mua là được, làm khổ cái lưng quá.

Như mọi khi, Bố và « cô » Hạnh trong bộ vec đứng nghiêm chờ nó, Dũng biết không phải bố ít yêu nó bằng mẹ, mà do tính của bố thôi. Chỉ một cái xoa đầu, cái vỗ vai Dũng cũng thấy hết mọi thứ rồi.

Một nụ cười miễn cưỡng được nó bày ra để đón trào cuộc di cư này. Cô Hanh đứng sau bố cũng chỉ mỉm cười rồi gật đầu một cái.

Nơi cư ngụ mới của nó cũng chỉ như nhà mẹ, không lớn, có 3 phòng riêng trên lầu.

Bố và cô hạnh ở phòng ngay đối diện. Sự mừng vui duy nhất là nó thoát khỏi cuộc sống như trong quân đội khi ở nhà ông bà, thời gian đó nó còn tưởng mình dần sẽ biến thành cái cây nữa chứ.

Sau ngày tựu trường cùng bố và cô Hạnh, rồi những ngày tháng mài mông trên ghế nhà trường tiếp tục. Đời học còn dài, đồng chí vẫn còn phải phấn đấu nhiều.

Mặc dù bố và cô đã cố gắng hết sức nhưng ở đây nó vẫn không có được cảm giác ấm cúng của gia đình. Bố là giám đốc, cô là thư kí luôn nên hai người ít khi có mặt ở nhà.

Dũng không hề oán trách chút nào về cuộc sống của mình, sự tự do mà nó vẫn cho là mình thiếu thốn thì giờ vô cùng dư dả.

Nhưng cái Dũng vẫn luôn chờ mong nhất lại không phải là sự có mặt của bố trên bàn ăn mà là những cuộc gọi của mẹ. Nơi những hơi ấm của gia đình còn bấu víu lại.

Gần như mỗi lần mẹ gọi điện là phải cả nửa tiếng đến hơn tiếng đồng hồ, lần nào cũng chan đầy nước mắt nhưng không vì vậy mà Dũng khó chịu.

Biết mẹ không có nhiều thời gian nên những cuộc gọi với mẹ nó rất quý trọng, thậm trí nó còn xin nghỉ cả tiết để cùng mẹ buông ra những câu chuyện đó đây.

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *