“TRuyện ngắn 16+” Những người vợ tù

TRuyện ngắn 16+ Những người vợ tù
Chuyến xe xuất phát từ bến Mỹ Đình khi trời chiều đã nhuốm tối. Phần lớn hành khách đều đi thăm người nhà ở trại 5. Theo quy định, sáng mai lúc 8 giờ mới được thăm phạm nhưng chuyến xe đầu tiên từ Hà Nội xuất phát từ 7 giờ nên nhiều người chọn phương án đi đêm. Như thế, sáng mai sẽ thăm sớm và về cho kịp chuyến.
 
Tôi nằm ở giường cuối cùng. Thực ra đây là gường đôi nhưng nhà xe chét 3 người. Tôi ý tứ nằm ngoài, nằm giữa là một thiếu phụ chắc đã ngoài 40, còn cạnh đó là cậu thanh niên mới ngoài 20. Tôi đi thăm cậu em bị án 8 năm, đã thụ án được 3 năm. Xe chạy, tôi mới biết chị An thăm chồng bị án “lợi dụng chức quyền” còn cậu sinh viên thăm bạn chém nhau trong khi giành gái tại quán karaoke.
 
Phần lớn, mọi người lên xe đều ngủ ngay bởi các giường nằm đều ngăn cách bởi lối đi, duy nhất chúng tôi nằm chung. Nhà xe cũng ý tứ phát cho mỗi người một cái chăn. Chị An kể, tháng nào cũng đi thăm chồng. Nhà có tiền nên chồng cũng được việc nhẹ nhàng, cụ thể là nấu ăn. Tôi hỏi:
 
– Sao chị đi muộn thế?
 
Chị cười:
 
– Lần này, không được vào “buồng hạnh phúc” nên mai về luôn, để trông cháu ngoại.
 
Tôi hỏi nhỏ:
 
– Thích nhỉ, đi tù mà..
 
Chị đỏ mặt. Tôi hỏi dò:
 
– Buồng hạnh phúc chắc sướng.
 
Chị thành thật:
 
– Mấy cha rất ác, phòng đó không có công tắc điện. Ban đầu lâu ngày gặp nhau không để ý, sau mỗi khi 2 vợ chồng chiến, sáng mai mấy chú lính trẻ cứ gặp là cười, mới chột dạ.
 
Tôi hỏi nhỏ:
 
– Chột sao?
 
– Thì chị xem, họ kín đáo khoét lỗ để bên ngoài nhòm trộm. Vợ chồng lâu ngày gặp nhau thì kìm sao được, nên chắc họ tha hồ xem sex.
 
Trại 5 có một dãy gồm 5 phòng hạnh phúc, nằm ngay trong khuôn viên trại. Những phạm nhân cải tạo tốt và biết điều với giám thị sẽ được gặp vợ/chồng. Đối với những tù nhân, chịu bí bách lâu ngày thì đây là một phần thưởng thực sự. Có người, vừa vào phòng, chả kịp cời đồ đã đè vợ ra “làm tới bến” ngay tại mặt sàn xi măng. Trong trạng thái bị kích động, căng cứng… thì không cần kể, người ta cũng biết nó xảy ra như thế nào.
 
Chị An thấy tôi chăm chú nghe thì thích thú lắm. Chị bảo lần gần chồng mới nhất đã 2 tháng. Đàn bà lâu ngày gặp nhau, trước lạ sau quen, chị thì thầm chia sẻ nỗi nhớ chồng. Tiếng nhỏ lào xào nên cậu sinh viên nằm bên kia cứ sát tai nghe.
 
Chị kể:
 
– Sướng hơn cả đêm tân hôn em ạ. Anh ấy tuy ăn uống kham khổ nhưng vẫn mạnh lắm.
 
– Mạnh sao chị?
 
Hai người đàn bà không còn khoảng cách, chị tủm tỉm:
 
– Cái ấy, trời…
 
Tôi im lặng và hình dung người đàn ông lâu ngày không gần vợ, cu căng và dài. Bắt gặp vợ chắc như cảnh chó tơ ngoài đường, lao xồng xộc… bên ngoài mấy chú lính nằm khu rừng núi, cũng không có bạn gái đang ngồi rình mò. Trai trẻ, nhìn cảnh ái ân của người ta chắc cũng chịu không nổi…
 
 
Xe chạy qua thị trấn Xuân Mai thì đã nghe tiếng gáy của một số hành khách. Chị An lại thì thầm:
 
– Mấy chú lính khiếp.
 
Chị cho biết, để tránh phạm được tiếp tế ma túy hay các đồ cấm thì cảnh sát thường khám người nhà trước khi vào ngủ với chồng ở buồng hạnh phúc. Theo nguyên tắc, nam khám nam, nữ khám nữ nhưng đôi khi vì lý do gì đấy, không có cảnh sát nữ.
 
Tôi hỏi nhỏ:
 
– Thế chị phải chờ sao.
 
Chị cười:
 
– Họ bảo, ngồi đợi…nhưng thấy lão chồng mắt đờ đẫn ngồi chờ, thôi thì…chấp nhận, cho các em…
 
Tôi ngồi tưởng tưởng, người ta sẽ kiểm tra làn đựng quà của chị, lôi ra nào xôi, nào bánh trái…rồi khám… Những chàng thanh niên trai trẻ…
 
Mắt chị lim dim. Không biết chị đang nghĩ về chồng hay nghĩ về những lần khám người, khám đồ. Hơi thở chị gấp gấp. Không ít tù phạm sau những lần ân ái với vợ tại đây thì đã có con, khi ra tù thì con đã lớn.
 
Nhà tù là một xã hội thu nhỏ, rất nhiều chuyện đáng kể nhưng không hiểu sao trên chuyến xe đó, chị nói nhiều về chồng. Xe chạy khẽ lắc, chạy quay nghiêng hẳn sang tôi. Tay tôi chính xác là cùi tay khẽ chạm vòng 1 của chị, hai người đàn bà trở nên thân quen.
 
Xe lắc, chị khẽ oằn người. Hơi thở gấp gấp…thỉnh thoảng chị lại kéo chăn chỉnh lại. Phía bên kia cậu sinh viên ngày càng áp sát người chị, nằm úp thìa.
 
Đột nhiên chị kéo chăn trùm kín mặt, thân mình khẽ run lên, tiếng thở gấp gấp. Xe chạy qua một khu thị trấn, tranh thủ có đèn sáng hắt qua, tôi nhìn thấy có vẻ như chị đang oằn mình chịu đựng cái gì đấy. Phía dưới, hai chân chị dạng ra.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *