“TRuyện dâm ngắn” Xoạc Nữ sinh đi bụi

TRuyện dâm ngắn Xoạc Nữ sinh đi bụi
Nhà tôi là một biệt thự khá rộng rãi nằm trong một con đường nhỏ thuộc phía ngoại ô của Hải Phòng. Nhà của tôi cũng gần một trường cấp ba nên những buổi chiều thường đứng ở trên tầng hai ngắm những cô bé học sinh tan trường về mà nhớ những kỉ niệm của tuổi học trò.

 

Như thường ngày, cổng trường đã mở, những bóng áo trắng túa ra, tôi cứ đứng trên gác mà ngắm như vậy, đến một tiếng sau thì cổng truờng đã gần hết học sinh, tất cả bọn họ đều đã về gần hết nhưng vẫn còn một bé trông người cũng xinh xắn đứng ở cổng trường, dáng vẻ như không muốn về nhà chứ không phải đứng đợi ai cả, tôi nhủ thầm trong lòng của mình: “Chắc lại là một em bò lạc đây, xuống xem có kiếm chác được gì không nào.”
 
Tôi mặc quần áo chỉnh tề rồi đi xuống. Cô bé mặt buồn rười rượi đang đứng đó. Tôi tiến lại gần rồi hỏi nhỏ:
 
– Sao trời muộn rồi con chưa về nhà thế hả em. Trời sắp tối rồi đó, về đi, giờ này còn ai ở trường nữa đâu, hay là em đứng đợi ai hả?
 
– Không em chẳng đứng đợi ai đâu, chẳng qua là em không muốn về nhà, vậy thôi, mà anh đi đâu sao tự nhiên ra hỏi em thế này
 
– À nhà anh ở kia, anh đứng trên tầng hai thấy truờng về hết rồi em vẫn còn đứng đây nên anh hỏi thôi, có gì đâu.
 
Cô bé nhìn theo hướng của tôi chỉ về phía ngôi nhà, thấy ngôi biệt thự của gia đình tôi thì cô bé thổt lên:
 
– Nhà của anh cũng to ra phết đấy nhỉ, anh à, em hỏi anh một câu có được không, anh không đồng ý cũng không sao, coi như em chưa nói gì nhé.
 
– Có chuyện gì thì nói đi cô bé, nếu giúp được thì anh sẽ giúp, đừng ngại.
 
– Em không muốn về nhà, anh có thể cho em ở nhà anh một đêm được không?
 
– Sao em lạo không muốn về vậy, về đi không nhỡ bố mẹ mong thì sao?
 
– Có ai muốn em ở trong nhà đâu mà mong, họ chia tay nhau rồi, không ai muốn nuôi em cả, em ở với bà nội mà, bà nội em cũng vừa mới mất, em về ở với bố nhưng không hợp với dì ghẻ một chút nào cả, chán quá, anh cho em nghỉ nhờ một hôm thôi.
 
Tôi không ngờ mọi việc lại tốt đến như vậy nên tôi bảo với cô bé ngay:
 
– Thôi được rồi, anh có thể cho em nghỉ nhờ một đêm nhưng ngày mai phải về nhà đấy nhé, được chứ.
 
– Được thôi, nhưng em nói thật với anh là mai em không về nhà đâu, em sẽ sang nhà bạn em thôi.
 
Trong lòng tôi nghĩ: “Muốn đi đâu thì đi, tao đâu có cấm nhưng rồi tao sẽ thịt mày cho coi” nhưng tôi vẫn lấy giọng bình tĩnh:
 
– Thôi về nhà đi. kiểu gì rồi em với dì ghẻ cũng hợp nhau thôi, đêm nay em cứ ở nhà anh đi, mà em tên là gì thế?
 
– Em tên là Thùy Linh, còn anh, anh tên là gì thế ạ
 
– Anh lên là Cường, đang làm lập trình viên, anh ở nhà suốt ngày à, chỉ đêm mới lên mạng thôi, mà em học lớp bao nhiêu rồi vậy ?
 
– Em học lớp mười hai, thế chắc anh hơn em cũng phải đến bốn tuổi nhỉ
 
– Làm gì đến thế hả em, anh cũng chỉ hơn em ba tuôi thôi. Mà mình về thôi em…
 
Chợt nhớ ra điều gì, cô bé ngần ngại lúng túng rồi bảo tôi.
 
– Hay là thôi anh ạ, nhỡ bố mẹ anh lại mắng em thì chết, em ngại bố mẹ anh lắm, thôi em không vào nữa đâu.
 
– Làm gì mà ngại, mỗi mình anh ở nhà thôi à, bố mẹ anh đi du lịch hết cả rồi, cuối tuần này thì có ai ở nhà mà em ngại cơ chứ, thôi cứ về nhà anh cũng được, không sao đâu mà, nhà anh rộng lắm đó.
 
Cô bé theo tôi và trong nhà, quả thật ngôi nhà tôi quá rộng so với những ngôi nhà khác, cô bé vừa vào đưa mắt nhìn xung quanh tỏ vẻ ngạc nhiên rồi nói
 
– Không ngờ nhà anh đẹp thật đấy, lại nhiều thứ nữa chứ, em chỉ mong nhà em được một nửa như thế này cũng đã là mãn nguyện lắm rồi đấy
 
Tôi quay lại cười nhìn Thùy Linh rồi nói:
 
– Nhiều nhà con gấp mấy lần nhà anh đấy chứ, thôi em vào nhà tắm mà tắm đi, nhà tắm đi xuống cuối rồi rẽ trái là đến đó.
 
Thùy Linh mỉm cười với tôi rồi đi xuống, nhưng chợt nhớ ra điều gì Thùy Linh có vẻ ngại ngùng quay lại nói với tôi
 
– Nhưng mà em không mang quần áo đâu đấy, tí nữa anh phải cho em mượn quần áo đấy nhé, được chứ?
 
– Chuyện đó mà cũng phải hỏi anh à, em yên tâm đi, anh sẽ cho em mượn, vào tắm đi nào, nhanh lên rồi con ra ăn cơm.
 
Thùy Linh vào trong nhà tắm rồi đóng cửa lại… Tôi nấu ăn xong thì dọn ra bàn xong rồi vào trong tủ lấy ra một bộ quần áo rồi đưa vào phòng tắm cho cô nàng, Thùy Linh thò cánh tay trắng ngần của mình cùng với khuôn mặt đầy tinh nghịch ra lấy bộ quần áo rồi vào tắm tiếp, một lúc sau thì Thùy Linh bước ra với bộ quần áo của tôi. Nó rộng thùng thình nhưng cũng làm cho Thùy Linh đẹp lên với bộ quần áo đó… thấy tôi nhìn Thùy Linh như vậy thì cô bé có vẻ ngượng nói lại
 
– Bộ em xấu lắm hay sao àm nhìn em khiếp thế không biết.
 
– Không trông em đẹp thật đấy, anh không ngờ em mặc bộ quần áo như thế này lại đẹp đến như vậy thôi
 
Thùy Linh chỉ cười rồi ngồi vào bàn ăn, chắc đói quá rồi lên cô bé ăn khá nhiều, chẳng có một chút ý tứ gì cả, tôi cứ nhìn cô bé mà chẳng ăn một chút nào cả, thấy tôi cứ nhìn mình như vậy thì Thùy Linh đỏ mặt nói
 
– Sao anh cứ nhìn em vậy, em ăn xấu lắm à, ăn đi chứ nào để em ăn một mình à, thôi nào, anh ăn đi?
 
Tôi phì cười trước những lời năn nỉ của Thùy Linh lên cũng gắp vào bát mình àm ăn, chẳng mấy chốc mà chúng tôi đã ăn xong bữa cơm. Thùy Linh trang cả phần rửa bát của tôi, tôi thấy vậy thi đứng bên cạnh Thùy Linh nhìn Thùy Linh làm, thân thể nõn nà của một học sinh cấp ba làm tôi thích thú. Tôi tiến lại phía đằng sau ôm nhẹ Thùy Linh vào bên trong lòng mình, mùi cơ thể cùng mùi xà bông mà Thùy Linh vừa tắm xong làm tôi đê mê tê dại cả người, Thùy Linh thấy tôi ôm như vậy mà không đẩy tôi ra, chỉ nói nhẹ:
 
– Thôi nào anh ơi, đợi tí nữa nào, đợi em rửa bát xong đã chứ, làm ở đây nhỡ vỡ hết bát đĩa thì sao?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *