“TRuyện dâm ngắn” Đôi mắt

TRuyện dâm ngắn Đôi mắt
Sau trận thắng tưng bừng của đội U23 VN trước Australia. Anh em chúng tôi như vỡ òa trong niềm vui chiến thằng… Rời quán cà phê với tất cả niềm hưng phấn anh em thẳng tiến đến quán kara quen thuộc đập phá mừng thắng lợi. Đến 1 quán mới mở được 1 tuần theo lời giới thiệu của 1 thằng em trong hội…

 

Vào quán tất cả đều ăn chơi đập phá hết mình phần vì thắng lợi phần vì quán mới mở nên rất chiều khách. Các em út được điều hết vào phòng. Anh em nào người cũng lâng lâng chúc tụng tôi nhiệt tình vì đã góp phần mua xe đạp điện cho con gái anh, mua bộ Đồng Kị cho ông bà già anh …. Ôi các chiến hữu thân yêu. Bia rượu đã ngà ngà mà vẫn chưa chọn được em nào ưng ý phần vì anh em chúc tụng làm mình không có thời gian, phần vì cũng chưa ngấm nên nhu cầu chưa cao. Sau khi nhảy nhót hò hét về ghế ngồi mới bắt đầu thấy người nóng lên. Tính dục bắt đầu trỗi dậy. Đưa mắt nhìn qua các em nó. Các em nó vẫn ngoan ngoãn ngồi ghế chờ và không ngừng cổ vũ.
 
Trong ánh đèn tranh tối tranh sáng của phòng kara, tôi bỗng thấy 1 cặp mắt mà chạm vào tôi như thấy mọi thứ dừng lại như phê thuốc. Cặp mắt mà 1 thời cấp 3 tôi đã về nhà không ăn không ngủ chỉ để nhớ về cặp mắt đó thôi. Giống, chỉ là giống thôi. Tay cầm chắc nịch tay Ken tôi tiến về phía em không nói năng gì cầm tay em đi thẳng ra cửa phòng trong ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả những chiến hữu còn lại. Qua tầng 3 rồi tầng 4, 1 tay cầm chai Ken tu ừng ực với những kí ức về người xưa đi lấy chồng, những cay cú của thời đó vẫn còn đấy, 1 tay nắm chặt tay em trong vô thức. Dường như em rất đau tôi có nghe thấy tiếng kêu khe khẽ nhưng không còn đủ tỉnh táo để dừng lại nữa. Có lẽ em cũng biết thân phận mình lúc đó thế nào. Chỉ lặng lẽ đi theo từng bước chân của tôi.
 
Lên đến phòng đã tu hết nốt chai, tôi vất chai ra thảm nhà rồi bật điện. Giờ mới nhìn rõ em. Chiếc áo ren không hở nhưng nó quá sexy để con quỷ dục vọng trong tôi trỗi dậy. Qua những khe hở của lớp áo ren cái áo ngực quá nhỏ không đủ để che đi cặp vú mới lớn đang mơn mởn vươn cao, cái khe ngực đó đủ xua đi những kí ức về mối tình 1 thời xa vắng. Chiếc ríp quá ngắn khoe ra đôi chân trắng mà ở phía trên đó là 1 vùng mà xưa nay chưa bao giờ tôi ngừng khao khát để khám phá. Ngắm nhìn những thứ mà thằng đàn ông tìm kiếm đầu tiên tôi mới nhẹ nhàng ngước mắt lên nhìn kĩ mặt em. Giờ mới thấy bình tĩnh trước đôi mắt đó vì dù gì em cũng chỉ là con gái làm tiền. Em đã ngồi yên trên nệm cúi gằm mặt mình khiến tôi cũng không thể nhìn đôi mắt em nữa. Giờ thì đầu óc cũng mụ đi rồi. Chỉ nghĩ đến chuyện lột tất cả những thứ gì che đi cái đẹp nhất trên người em thôi.
 
Đang trong đà tiến đến định lột áo của em ra thì hình như em đưa tay lên mắt. Bản năng của 1 thằng đàn ông đã từng ăn chơi tứ trốn cho tôi biết hình như e đang khóc. Vờ cầm tay em xin lỗi lúc nãy mình đã nắm quá chặt để thăm dò thấy nước mắt rớt xuống. Chuyện quái gì thế này, tôi đã quá quen thuộc với câu “Đừng có nghe cave kể chuyện, thằng nghiện trình bày”. Nhưng vẫn còn những bối rối trước đôi mắt của người xưa vì đôi mắt đỏ hoe đó. Tôi bình tĩnh hỏi những câu xã giao nhất mà vẫn nghĩ để em nó thôi khóc xong phang cho thoải mái.
 
”Em sinh năm bao nhiêu?”
 
Lúc này em nó mới thẽ thọt:
 
“ Em sinh năm 99”
 
Ôi còn kém tuổi người yêu cũ nhiều lắm mà sao cặp mắt như sinh đôi vậy. Những bối rối trước đôi mắt đó khiến tôi không thể dừng hỏi lại được.
 
”Tại sao em lại ở đây”
 
Sau câu hỏi đó tôi vẫn đưa tay xuống cởi áo mình ra định để làm việc như bao lần mình vẫn làm.
 
Bỗng giật mình vì em nó khóc lên rưng rức
 
“Em bị lừa xuống đây, em không muốn phải như thế này đâu, em sợ phải như thế này lắm, em muốn về nhà, anh ơi, anh cứu em với “
 
WTF? Cái éo gì thế này. Tôi nhắm mắt mất bình tĩnh trong vòng 15s. Trong thời gian đó là tiếng khóc tu tu của em ấy. Tay vẫn cầm cái áo tôi bình tĩnh hỏi: “Em nói gì vậy, em bị bắt vào đây ah“
 
Sau câu hỏi đó của tôi em nó như được cởi long, và rồi tôi cũng ghép nối được hoàn chỉnh câu chuyện em kể bị ngắt quãng qua những tiếng nấc và màn nước mắt. Em nó là gái Hòa Bình. Sinh năm 99, vừa học xong lớp 12 thi xin đi làm công nhân cho 1 công ty điện tử trên đó. Cách đây mấy hôm thì được nghỉ bù Tết dương, có con bạn nó rủ xuống dưới này chơi rồi hứa cho đi biển em nó rất thích vì từ bé chưa được thấy biển bao giờ. Nó rủ 1 con bạn trọ cùng nữa xuống. 2 đứa đi xuống thì được con bạn đưa đi chơi lòng vòng rồi cho đi ăn, gặp 1 chị sinh năm 96 thấy chị ấy cũng hiền lành, xinh xắn nên quý mến khi con bạn kia bảo nhờ chị ấy dẫn đi biển thế là đồng ý đi theo luôn.
 
Lên xe chưa ra được đến biển thì bị đưa thẳng vào đây. Vừa đến nơi thì bà chị lộ mặt ngay là một má mì trẻ, vừa dỗ dành vừa dọa dẫm bắt 2 đứa phải tiếp khách. Đất khách quê người, không tiền bạc, không thân thích, 2 đứa đành phải chấp nhận để tìm cơ hội trốn thoát. Riêng Hoa, em nó tên là Hoa – hoa của núi rừng, em hoãn binh bằng cách nói bị đèn đỏ. Nhưng đã 2 hôm rồi, không thể hoãn binh mãi được nữa, chủ nhất quyết bắt em phải tiếp khách trong đêm nay, và tôi, là vị khách đầu tiên của. Em nó cũng không còn trinh trắng khi xuống đây nữa vì học lớp 12 cũng phang phập với thằng người yêu rồi. Có lẽ con bạn nó cũng nắm được tình hình nên không cho em nó đi khám rồi đi bán trinh. Tôi thầm nghĩ trong đầu như thế. Trong đầu bắt đầu lộn xộn 1 mớ suy nghĩ về những chuyện đã từng gặp phải. Chẳng nhẽ 1 ngày lại nghe cave kể chuyện ah. Những kinh nghiệm ăn chơi được tua lại trong đầu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *