“Truyện 18+” Người con gái giỏi làm tình (full) P2

Truyện 18+ Người con gái giỏi làm tình (full) P2
Tôi yêu em, gia đình đã tính đến chuyện hôn lễ chứ không phải chơi qua đường. Tôi cũng cố gắng dành dụm mua nhà, mà nói đúng hơn là mua 1 mảnh đất cất 1 cái chòi. Đó là khả năng của tôi. Tôi cũng không đòi hỏi em phải lên giường với tôi, tôi chỉ muốn mỗi sáng thức dậy, được ngắm nhìn khuôn mặt ấy đang ngủ say. Muốn mỗi khi mệt mỏi, tôi có thể nắm 1 bàn tay thật chặt, ôm 1 người vào lòng mà quên hết tất cả. Sau khi cắt đứt liên hệ với em, em vẫn cố gọi và nhắn tin cho tôi, hằng ngày em vào facebook của tôi xỉa xói, trách móc. Email của tôi em vẫn mở đọc đều đều vì tôi đưa hết pass cho em, em sợ tôi quen người khác, em muốn tôi quay lại…

 

Thời gian cũng mất hơn nửa năm, tôi đắm chìm trong bia rượu, với những cuộc liên hoan không mục đích, với những chầu nhậu thâu đêm suốt sáng. Nhưng tuyệt đối khi bạn bè hay đồng nghiệp rủ tăng 2, tăng 3 mà có “vui vẻ” thì tôi cự tuyệt. Tôi không thích điều ấy.
 
Trong quãng thời gian đó, bên chi nhánh có 1 cô bé cũng khá quan tâm tôi. Cô bé ấy có người yêu rồi, nhưng chỉ là trên danh nghĩa, cô bé chia tay anh ta chỉ vì yếu sinh lý, mà phải rất lâu sau này, khi đã lên giường với tôi, cô bé ấy mới nói cho tôi biết. Ở đây, tôi xin phép được gọi em là tiểu thư, vì thực sự tôi chẳng có từ nào khác phù hợp hơn để miêu tả về em, 1 tiểu thư chính hiệu.
 
Gia đình em là 1 gia đình lao động, với 3 chị em gái, em là út, 2 người chị trước đã lấy chồng Đài Loan, gia đình em thuộc loại khá giả, nhà lại gần nhà tôi. Em không đẹp, nhưng rất trắng, chỉ cao khoảng 1m5, chân ngắn chính hiệu. Điểm đặc biệt ở em là khả năng đọc tâm lý người khác, mà sau này tôi mới rõ. Em rất hay chưng diện, đeo vàng đỏ người, xài iphone. Lúc mới đầu, tôi cũng chẳng ấn tượng gì ở em, chỉ thường xuyên nhậu nhẹt với mọi người chung cơ quan, rồi mọi người đồn ầm lên là thằng đấy thế mà khá, nhậu thì nhậu chứ nhất quyết không gái gú bên ngoài. Em cũng nghe được những điều ấy nên có vẻ chú ý tôi hơn.
 
Tôi vẫn hay qua lại các chi nhánh vì công việc, 1 vòng xoáy luẩn quẩn với những chuyện không tên không tuổi. Thật sự đập vào mắt tôi, ấn tượng ban đầu là tôi ghét tiểu thư. Cái dáng vẻ ấy không phù hợp với 1 gia đình lao động, không phù hợp với công việc của 1 cửa hàng. Tôi và em hay nói móc lẫn nhau, chọc tức nhau. Tôi nói rất nhiều, nói đùa vui, nhưng với em, tôi nói rất ít, mà câu nào câu ấy, theo như chị làm chung với em nói lại “mày phang nó câu nào câu ấy mà nó thức khóc sáng đêm kìa”.
 
Chắc có lẽ vậy mà tôi và em dần dần có vẻ thân nhau hơn, khi tôi vắng mặt lâu ngày em hay gọi qua công ty hỏi thăm tôi có đi làm không, dù rằng có số di động nhưng em ít gọi cho tôi. Tôi vốn tính vô tư nên cũng chẳng để tâm. Để rồi khi đã thân hơn, em mượn tiền tôi, tính em xài rất sang, vì 2 chị bên nước ngoài gửi tiền về nên em chẳng màng chuyện tiền bạc, cứ xài thả cửa, tôi thì không đồng ý với điều ấy, nhưng chẳng hơi đâu đi nói người ngoài. Thời gian đầu, em mượn và trả rất sòng phẳng, đúng hạn. Cho đến khi em chính thức chia tay anh chàng kia, tôi thấy em ngày càng lún sâu vô, em mượn tiền nhưng mất khả năng thanh toán, có khi số nợ lên đến 20 triệu đồng. Tôi phải can thiệp, rồi liên hệ với các chị em để có hướng giải quyết. Thời gian ấy em cũng buồn, tâm sự nhiều hơn với tôi.
 
Em đã từng có bạn trai ở Sài Gòn, anh ta là bác sĩ trong 1 bệnh viện lớn ở trung tâm thành phố. Theo lời em kể thì sau khi chiếm đoạt em, anh ta lại chiếm đoạt luôn cô bạn chung phòng trọ với em, nhưng cô ta thủ đoạn hơn em, cố tình để dính bầu rồi ép làm đám cưới, nên em buồn về quê. Về đây đi làm, em lại quen anh chàng này, nhưng anh ta lại là 1 gay kín, yếu sinh lý nặng, ngoài chuyện nắm tay và hôn môi, anh ta không thể làm gì hơn. Tôi nghe xong phì cười, chứ thật sự em muốn cái gì ở bọn con trai chúng anh, không đụng chạm lại bảo yếu, chừng lên giường xong lại bảo chơi qua đường, no xôi chán chè tìm con khác. Em cãi lại tôi, nói là đàn ông nên thể hiện bản lĩnh đàn ông, trong thời đại này không nên đặt nặng trinh tiết, nhưng đã là đàn ông đúng nghĩa thì phải thể hiện trên giường chứ đừng thể hiện qua mấy trò đánh nhau, nhậu nhẹt.
 
Tôi nghe trong câu nói của em có ẩn ý, nhưng vẫn vờ như không biết, chỉ khuyên em đừng suy nghĩ nhiều, cái gì không vui cho nó qua đi, đừng bận tâm nữa. Thì em lại hỏi tôi “anh nói chứ có làm được không? Em hỏi anh vì lý do gì mà anh cứ nhậu hoài vậy? Trong khi anh ói ra máu thì ai cũng thấy rồi? Tại sao?” cùng lời nói ấy, em nhìn tôi vẻ cương quyết, cặp mắt nhìn thẳng vào tôi, nhưng tôi thấy long lanh nước mắt trong đó. Tôi bẹo má em rồi chọc “người lớn có nhiều nỗi lo lắm, con nít thì đừng lo chuyện người lớn”.
 
Những chuyện ấy cứ vô tình kéo chúng tôi gần nhau hơn, em nói muốn mua xe, nhưng thiếu vài triệu, hỏi mượn tôi, tôi đưa nhưng yêu cầu rõ ràng, khi nào em trả, hình thức trả… Tôi không phải thứ ích kỷ, nhưng không muốn những người làm chung vô tình biết được lại nói không hay. Em đồng ý hết. Cho đến 1 ngày, tôi đang ở huyện, cách nơi em làm cũng khá xa, mà lúc đó đã là 6 – 7h tối, em gọi cho tôi vẻ hoảng hốt. Thì ra anh chàng yếu sinh lý ấy lại chỗ em làm, đập phá đồ đạc, yêu cầu em nối lại tình xưa nếu không sẽ cùng chết. Bên cửa hàng, bảo vệ cũng hoảng hốt gọi cho tôi và giám đốc, xin hướng xử lý. Rất nhanh chóng, tôi vạch ra hàng loạt biện pháp, yêu cầu gọi cảnh sát, kiểm tra thiệt hại, cho vài nhân viên hộ tống em về nhà ngay, dù chưa hết giờ làm việc…
 
Sau đó, dù đã tối, tôi vẫn cố gắng giải quyết công việc, bàn giao cho những người khác rồi quay về ngay. Khi tôi về đến nhà em, có lẽ cũng 10 – 11h đêm rồi. Em đang ngoài đường, tôi biết rõ, vì em yêu cầu tôi về liền, vì nhà em ba mẹ đang đi du lịch với 2 người chị, không có ai ở nhà cả, anh ta lại biết nhà em, em không dám ở nhà 1 mình. Khi về đến nơi, tôi gọi thì em bắt máy ngay, em nhờ bạn em chở em đến gặp tôi, rồi tôi đưa em về nhà em. Đến đầu đường, anh chàng kia vẫn đứng đó đợi, tôi và em lại quay xe đi. Tôi đưa em đi ăn khuya, em ngồi sau ôm thật chặt tôi, gục đầu vào lưng tôi mà khóc nức nở. Tôi chỉ im lặng chạy xe, tìm những con đường đại lộ, đèn vàng hiu hắt, để em quên đi nỗi buồn. Trong giây phút ấy, tôi sờ thấy tay em lạnh cóng, liền dùng tay trái nắm chặt tay em lại, em khẽ cử động mấy ngón tay, đan tay tôi thật chặt, rồi lại khóc. Có lẽ cũng 1h sáng, khi quay lại thì anh ta mới bỏ về, tôi đưa em vào nhà. Em khóc, nói không muốn ở 1 mình, muốn tôi ở cùng.
 
Nhà em trong 1 khu dân cư nhỏ, hàng xóm kề cận, nhà này liền vách nhà kia, riêng nhà em có thêm 1 sân vườn phía sau, và 1 khoảng đất trống khá rộng bên cạnh nhà, vì ba mẹ em mua liền kề 2 miếng đất với ý định trồng cây cảnh thư giãn. Sau khi dắt xe vào nhà, khóa cửa lại, cũng khá mệt mỏi nên tôi cứ để nguyên bộ đồ nằm trên salon nhà em mà ngủ, còn em đi tắm ở nhà sau. Khi em tắm xong, mặc đồ lại đàng hoàng, em lên nhà trên thấy tôi nằm nuôi muỗi thì giục tôi vào phòng bố mẹ em ngủ, hay vào phòng em ngủ chung có mùng đỡ muỗi. Tôi nửa đùa nửa thật, 2 đứa ngủ chung mà ngủ được mới lạ, không khéo thức sáng đêm ấy chứ, rồi xoay đầu vô thành ghế nhắm mắt ngủ tiếp. Vậy mà trong lúc ấy, không hiểu sức mạnh nào mà 1 cô bé nhỏ nhắn như em, cao khoảng 1m5, nặng chỉ tầm 40kg đã kéo tôi thẳng từ trên salon rơi xuống đất. Rồi lôi xềnh xệch tôi vào phòng ba má em để ngủ. Tôi lướt ngang qua căn phòng, cảm thấy không ổn liền chạy ra, có lẽ tôi không thích những nơi chật hẹp, mà căn phòng ấy thì quả thật, đồ đạc san sát, tôi không thích thế.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *