“Truyện Sắc Hiệp” Tân tiếu ngạo giang hồ P9

Đọc truyện sex sắc hiệp tân tiếu ngạo giang hồ P9 về anh chàng đại sư huynh đào hoa, hành hiệp chữ nghĩa và những cuộc tình đụ với các nàng nữ hiệp.
Truyện Sắc Hiệp Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ 18+ P9

Mở đầu truyện người lớn tân tiếu ngạo giang hồ P9:

Ngày hôm sau Nhạc Bất Quần nhận được một phong thư, sau khi đưa cho phu nhân của mình xem, ông gọi đám đệ tử vào dặn dò:

– Sư phụ, không biết sư phụ cho gọi gấp chúng con có chuyện gì ạ?

– Cả ba người Lao Đức Nặc, Lục Hầu Nhi và Lâm Bình Tri cùng lên tiếng bái kiến.

– Vi sư nhận được tin, gần đây tên ác tặc Điền Bá Quang gây án khắp nơi ở phủ Diên An, hắn đã ra tay đánh đập nhưng thanh niên trai tráng và giờ trò đồi bại với rất nhiều các cô gái trong thôn, cả những thôn nữ lẫn những người đã có chồng con.

Thật không thể tha thứ được nữa. Vì vậy sư phụ và sư nương lần này sẽ xuống núi, nhanh chóng giết chết tên ác tặc đó để trừ hại cho võ lâm.

– Đức Nặc, lần này con ở lại trông coi phái Hoa Sơn cho thật tốt. Khi sư phụ và sư nương không có trên núi, các con phải tự răn đe bản thân, cố gắng luyện công, biết không?

– Vâng, thưa sư phụ.

Trong khi đó Lệnh Hồ Xung ở trên núi rất chăm chỉ luyện công. “May mà sư phụ kịp thời ngăn cản ta, nếu không ta đã đi vào con đường tà đạo, từ nay phải ít vào sơn động đó thì hơn, tránh để những hình vẽ trong đó ảnh hưởng đến bản thân”. Đúng Lúc đó, một tiếng gọi vô cùng quen thuộc vang ra từ bên ngoài sơn động:

– Lệnh Hồ Xung.

– Điền Bá Quang. – Chàng nhanh chóng nhận ra giọng nói quen thuộc của hắn.

Lệnh Hồ Xung đi ra bên ngoài, thì thấy hắn đã ở đó giả lả cười với hai bình rượu trên tay:

– Lệnh Hồ Huynh, bấy lâu nay vẫn khỏe chứ?

– Đúng vậy, lâu rồi không gặp, nhờ hồng phúc của ngươi, mà ta vẫn chưa bị trục xuất ra khỏi sư môn.

– Lệnh Hồ Xung đúng là Lệnh Hồ Xung, đã lâu rồi không gặp, mà vẫn không có gì thay đổi. Xem ra Nhạc Bất Quần phạt ngươi ở tư Quá Nhai cũng không thể thay đổi tính cách ngỗ ngược của ngươi.

– Điền huynh này, tin tức của ngươi thật nhanh, làm sao ngươi lại biết ta ở đây.

– Là vì…Quan tâm ngươi mà, thấy ngươi bị giam cầm trên núi này, chắc chắn là ăn uống không ngon miệng rồi. Nhìn xem, ta đặc biệt lấy từ hầm rượu của lầu Trích Tiên của thành Trường An, hai bình rượu đã hơn 130 năm rồi.

– 130 năm. Ngươi mang hai bình rượu này lên Hoa Sơn tuyệt đỉnh cho ta, quả thật là một ân tình rất lớn. Đừng nói nhiều nữa, ta ở đây rất chán, Đi uống rượu thôi. / Được.

Sau đó hai người rủ nhau ra căn chòi dựng ngay đó, uống rượu và hàn huyen xả láng như chưa từng là kẻ thù của nhau vậy.

Trên thực tế họ cũng chưa từng là kẻ thù cả nhau, chẳng qua là do Lệnh Hồ Xung ngăn cản hắn làm hại Nghi Lâm mà thành ra đối kháng đến tận bây giờ mà thôi:

– Thế nào, rượu thế nào?

– Woa…tuyệt thế giai nhương, thế gian hiếm có.

– Đùa sao? Thiên hạ chỉ có hai bình, món quà này rất quý đúng không?

– Hừm…Điền huynh này, Khoan nói là ngươi mang hai bình rượu tuyệt hảo này, từ thành Trường An đến Hoa Sơn cho ta, vật vả cực nhọc thế nào, cho dù ngươi mang hai bình nước suối Lệnh Hồ Xung ta cũng xin nhận tình.

– Hảo quân tử, Đúng là anh hùng (Y). Ta thích nhất ngươi ở điểm này.

Hai người uón rượu được một hiệp nữa, Điền Bá Quang lại tiếp tục:

– Thiên hạ đều truyền rằng, Điền Bá Quang ta không có chuyện xấu gì không làm, ta còn nhiều lần đánh bị thương Lệnh Hồ huynh, trên dưới Hoa Sơn các người,

Không ai là không muốn trừ khử ta, vậy mà huynh lại có thể thản nhiên uốn rượu với ta ở đây, còn không sợ rượu này có độc, cũng chỉ có những người có tấm lòng như ngươi, mới hợp với loại rượu ngon nhất thiên hạ này.

– Điền Huynh, huynh coi trọng ta quá rồi. Ta và ngươi giao đấu hai lần, ta biết rõ nhân phẩm của ngươi, hoàn toàn không đứng đắn, nhưng ngươi yên tâm,

Ta biết, ngươi sẽ không ám toán người ta, hơn nữa, chúng ta đèu biết võ công của ngươi cao hơn ta nhiều như vậy, muốn giết ta thì một đao là xong, càn gì phải phiền hà như thế.

– Đúng vậy, đúng vậy. Đúng là người hiểu ta nhất, chr có Lệnh Hò huynh mà thôi.

– Đừng khách sáo.

– Lệnh hồ huynh, ngươi cũng biết hai bình rượu này là rượu ngon, Khôg phải chỉ từ Trường An mang đến Hoa Sơn đâu, ta đã mang chúng đến Thiểm Bắc gây hai vụ án, rồi lại mang đến Thiểm Đông, gây hai vụ, ta đã đánh một vòng, mới đến Hoa Sơn đỉnh này, cùng uống với ngươi. – Điền Bá Quang vừa kể, vừa khoái chí cười.

– Rõ rồi thì ra Điền huynh không ngừng gây án, là muốn dụ sư phụ, sư nương ta đi, để đến thăm ta, ngươi dùng kế điệu hổ ly sơn, có đúng không? Không biết Điền Huynh ngàn dặm xa xôi đến thăm ta có gì chỉ giáo?

– Lẹnh Hồ huynh quả nhiên rất thông minh, hay là ngươi thử đoán xem.

– Ta không đoán, phái Hoa Sơn ta đồng không mông quạnh, cũng không có gì để đón tiếp, chi bằng thế này đi, ta mượn hoa kinh phật, chúng ta uống cạn hai bình rượu này đi. / Được, nào cạn.

Cả hai đang cầm bình rượu uống, bỗng dưng Lệnh Hồ Xung đập tan bình rượu của mình, chưa hết, tiện tay chàng vơ luôn bình rượu của Điền Bá Quang đập luôn xuống đất:

– Lệnh…Lệnh Hồ huynh, ngươi…làm vậy…ngươi – Hắn nhẩy cẫng lên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *