“Truyện Sắc Hiệp” Tân tiếu ngạo giang hồ P2

Đọc truyện sex sắc hiệp tân tiếu ngạo giang hồ P2 về anh chàng đại sư huynh đào hoa, hành hiệp chữ nghĩa và những cuộc tình đụ với các nàng nữ hiệp.
Truyện Sắc Hiệp Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ 18+ P2

Mở đầu truyện người lớn tân tiếu ngạo giang hồ P2:

Lệnh Hồ Xung trở về phòng, miên man suy nghĩ, chàng không ngờ tiểu sư muội xinh đẹp của mình lại có suy nghĩ phóng khoáng về tình yêu tình dục đến như vậy.

Còn cả sư nương của chàng nữa, sao nàng lại dễ dàng làm chuyện đó với chàng nữa.

Ôi, thật đau đầu quá đi, mải miết suy nghĩ, chàng chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay với những giấc mơ khoái lạc với cả hai mẹ con Linh San.

Mấy ngày sau, Lệnh Hồ Xung và Linh San cứ quấn quít với nhau như hình với bóng,

Cứ lúc nào có cơ hội là hai người lại dính chặt vào nhau với những tiếng rên khoái lạc của cả hai, có lúc họ còn lôi nhau xuống cả dưới nước để làm tình, hai người luôn tìm tòi những cách làm tình mới lạ để thỏa mãn cho nhau.

Lệnh Hồ Xung lôi cuốn sách dâm ra và bảo Linh San làm theo những tư thế trong đó.

Nàng nhìn và vui vẻ làm theo sự hướng dẫn của chàng. Chàng tranh thủ mấy ngày còn ở nhà, hành để hưởng sung sướng trên tấm thân kiều diễm của cô tiểu sư muội xinh đẹp với mọi tư thế và kiểu cách làm tình.

Nhạc Linh San ngất ngây với những tư thế mới lạ mà Lệnh Hồ Xung mang lại, hai người chìm đắm trong nhục dục và ham muốn.

Ngày mai là Lệnh Hồ Xung lên đường đến Hoành Dương để dâng lễ vật lên Lưu sư thúc Lưu Chính Phong của chàng rồi, giờ này, có lẽ Linh San cũng đang say giấc.

Lệnh Hồ Xung đang chuẩn bị hành lý thì có tiếng gõ cửa: “Cộc cộc”, chàng nói vọng ra “mời vào” Cánh cửa hé mở, một người phụ nữ bước vào, Lệnh Hồ Xung ngỡ ngàng, miệng run run “Sư…sư nương”

– Phải, là ta đây.

– Vâng, sư nương đến tìm đồ nhi có chuyện gì không ạ. Mời người ngồi.

– Xung Nhi, mai con phải lên đường đi Hoành Dương rồi, đường dài xa xăm giang hồ lại hiểm ác, con phải hết sức cẩn thận đấy.

– Dạ vâng, cảm ơn sư nương, tiểu sư muội không đến cùng người ạ.

– Nó nằng nặc đòi đi cùng con, nhưng ta không cho nên giận dỗi lăn ra ngủ rồi.

– Vậy…vậy người còn gì để nói với con không ạ. – Lệnh Hồ Xung ấp úng

Hai người ngồi nói chuyện với nhau, cả hai tất nhiên đều nhớ đến hoàn cảnh của mình đêm hôm nào, Lệnh Hồ Xung thì ngập ngừng còn Nhạc phu nhân thì cảm thấy e thẹn xen lẫn cảm giác tội lỗi,

Nhưng cả hai không sao giấu được sự đê mê sung sướng mà mỗi người đã mang đến cho nhau ở đêm hôm đó.

Nhìn Lệnh Hồ Xung một lúc là nàng lại thấy rạo rực, từ hôm đó đến nay cũng đã một tuần rồi nàng không làm chuyện đó với chồng nữa, trong giấc ngủ, thỉnh thoảng trong cơn mơ, nàng vẫn mơ thấy mình và Lệnh Hồ Xung cùng làm chuyện đó.

Nay lại cùng Lệnh Hồ Xung trong căn phòng vắng, khung cảnh hữu tình lại chỉ có hai người khiến cho cơn ham muốn bao ngày qua hôm nay bỗng bùng phát dữ dội.

Nàng toàn đứng dậy định đi về vì sợ nếu còn ngồi đây nàng sẽ có lỗi với Linh San một lần nữa:

– Không, ta…ta chỉ có vậy thôi, con ngủ sớm đi mai còn lên đường.

– Nàng đi ra ngoài mà bước chân lảo đảo

Nhạc phu nhân vừa bước ra đến cửa thì hai cánh tay săn chắc của Lệnh Hồ Xung lao đến ôm chặt lấy nàng với lời nói hấp tấp trong vội vã như thể sợ nàng sẽ bỏ đi mất:

– Sư nương, người đừng rời Xung nhi đêm nay. Con biết, người cũng rất muốn điều đó mà, phải không? – Lệnh Hồ Xung ôm chặt lấy vòng eo của nàng lại như thế sợ rằng chàng sẽ đánh mất nàng.

– Xung nhi, bỏ sư nương ra, chúng ta làm như vậy là tội lỗi lớn lắm đấy, con biết không? – Nhạc phu nhân nói mà tim nàng đập thình thịch.

– Sư nương, người thích con, con cũng thích người, chúng ta hoàn toàn không có tội.

– Con…con..ta – nàng ấp úng.

– Sư nương, Xung nhi biết người cũng là con người, không phải thánh nhân, người cũng có những ham muốn rất đời thường, mà sư phụ con thì lại suốt ngày chìm đắm trong công,

Lúc nào cũng mưu đồ làm minh chủ mà hoàn toàn không quan tâm tới người, vì vậy ông hoàn toàn không để ý đến những cảm xúc của người,

Người hãy yên tâm, Lệnh Hồ Xung hứa sẽ không nói chuyện này với ai đâu, chỉ cần chúng ta và biết với nhau là được.

– Nhưng…nhưng ta không thể có lỗi với San nhi thêm một lần nữa, con hiểu chứ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *