“Truyện ngắn 18+” Vụng trộm với bé nhân viên

Truyện ngắn 18+ Vụng trộm với bé nhân viên
Tôi tên Trung sinh năm 1988, hiện đang là trưởng phòng Marketing của một công ty tại Phú Nhuận, HCM. Tháng 6/2017 tôi kết hôn với vợ tôi sinh năm 1995. Chúng tôi đang có một chuyến trăng mật khá thú vị tại các tỉnh miền trung.
 
Nay rãnh, chờ lúc vợ tôi ngủ say, tôi kể câu chuyện có thật của tôi cho các anh em nghe và cho tôi lời khuyên.

 

Thánh 6 vừa qua, công ty tôi có dự định quay TVC quảng cáo và tôi là người nhận công việc này từ Sếp tôi.
 
Trong một buổi đi casting, có rất nhiều cô gái (94-97) vào vai rất tốt, tuy nhiên tôi khá ấn tượng với cô gái tên Nhật Linh. Cô gái này sinh năm 1995, hiện tại vừa tốt nghiệp đại học sài gòn khoa Anh Văn.
 
Sơ lược về cô gái này, em ấy là một người khá năng động, vui vẻ hòa đồng. Mặt mủi rất xinh, cao 1m65 cơ, nói chung làm diễn viên mà, ai cũng xinh cả. Linh có tới 30 ngàn lượt theo dõi trên Fb nữa đấy.
 
Ấn tượng của tôi là, em ấy xinh xắn, dễ thương, lại diễn xuất rất đạt nên tôi thầm nhủ đã chọn em ấy cho vai diễn chính trong đoạn phim TVC của cty tôi sắp quay.
 
Casting xong, em ấy cũng khéo léo lắm, xin số điện thoại của tôi (chắc Linh nghĩ tôi có quyền quyết định vai diên cho cô ấy thay vì anh đạo diễn kia ) và tôi cũng vui vẻ cho số đt.
 
Thấy Linh rất khá tiếng anh, tôi nãy sinh ý định mời về cty tôi làm chung (vì phòng marketing cũng đang thiếu nhân sự, đặc biệt hơn là nhân sự giỏi tiếng anh) nên tôi thấy đay giống như 1 cơ hội cho tôi để có thêm 1 cô nhóc phụ việc vặt, event cho công ty, rồi làm MC.
 
Thế rồi tôi đề nghị với Linh về công việc tại công ty tôi, tôi nói:
 
– Linh à, hiện em có công việc gì chưa, hay chỉ đi đóng phim quảng cáo thôi ?
– Dạ, em chưa ạ, em đang đi học, chuẩn bị tốt nghiệp thôi, em đi đóng phim là để vui và kiếm chút tiền tiêu vặt thôi ạ.
– Thế nhà em ở đâu ?
– Em ở Nguyễn Phi Khanh, Q1 ạ
– Thế thì gần công ty anh rồi.
– Dạ, vậy hả anh, hihi
– Em có muốn đi làm nhân viên marketing ko ?
– E muốn lắm chứ anh, nhưng e chưa có bằng cấp gì, với lại e ko biết gì về marketing cả
– Không sao đâu em, thật ra thì mấy công việc đó chỉ cần training là được à. Anh sẽ về đề xuất e với sếp anh, nếu được, em sẽ đi làm chứ ?
– Vậy thì quá tuyệt ạ, anh làm em mừng quá, nếu được chắc em mang ơn anh lắm
 
Tôi về, trình bày lại với sếp tôi. Vì bả cũng đang cần nhân viên marketing phụ tôi, và cũng cần người làm mấy cái sự kiện sắp tới, nên bả nói
 
– Chị nhìn con bé dễ thương đó, nó có biết làm MC ko em
– Dạ biết chứ chị, nó chuyên làm event, PG, và MC ạ, với lại nó giỏi tiếng anh nữa chị. Nên e thấy khá phù hợp, nếu được e sẽ training thêm ạ.
– Vậy mai 10h bảo nó đến cty gặp chị, để chị phỏng vấn nhé.
– Ok Chị
 
Thế rồi Linh vào phỏng vấn, 2 người chém tiếng anh khí thế. Rồi em nó nhận việc như trong mơ. Em nó cảm kích tôi như 1 vị thần. Thật ra thì tôi cũng cần có em nó cho 1 núi việc sắp tới.
– Em được đi làm rồi anh ơi, em cảm ơn anh nhiều lắm, e ko ngờ mình lại may mắn đến thế, nhờ có anh đó
– Không sao, em cứ cố gắng trong công việc là được
 
Rồi em nó vào làm chính thức, anh em cafe qua lại cũng dần thân hơn. Nhưng có 1 trục trặc thế này, bên phía đạo diễn ko chịu em nó đóng phim. Em nó nói với tôi.
 
– Huhu anh ơi, ko hiểu sao e ko đậu casting ạ
– Anh ko biết nữa, bên đạo diễn họ nói e ko đạt gì đó, thôi để a hỏi lại cho
 
Rồi tôi hỏi sếp, ko hiểu sao bà sếp lại thích Linh, nói tôi là cho Linh đóng đi. Tôi thầm nghĩ, con nhỏ này may mắn thật
 
Thế rồi một lần nữa, Linh xem tôi như 1 vị thần, cảm ơn tôi ko hết lời. Tôi cũng thấy lòng mình vui lắm.
 
Chuyện xảy ra như thế này.
 
Hôm đó, công ty tôi có 1 sự kiện lớn trên Daklak. Và tôi, Linh thuộc phòng marketing nên buộc phải đi công tác (Linh vào vai MC, và phụ tôi các vật phẩm marketing)
2 anh em tôi đi công tác trên chiếc Innova 7 chỗ (vì phải chở quà tặng cho khách, nên tôi và Linh phải đi xe của cty) từ đây anh em tôi trở nên thân thiết hơn, bên cạnh mối quan hệ nhân viên với sếp, cũng là quan hệ anh em thân thiết.
 
Về đến khách sạn Mường Thanh trên Daklak, tôi và em nhận phòng. Em ở phòng của Sếp (sếp tôi đặt trước, nhưng ko ở vì chuyến bay nó delay tới sáng mai mới tới, rồi sếp nói Linh cứ ở phòng Sếp ) còn tôi thì ở phòng của tôi. Khách sạn 5 sao có khác. Rất đẹp các bạn ạ.
 
Tầm 22h tối, Linh nt cho tôi:
– Sếp ơi, lần đầu em đi công tác xa thế này, KS thị bự quá, e ngủ có 1 mình sợ quá ạ, huhu
– Nếu e ko ngại, thì cứ qua phòng anh mà ngủ, ngủ sớm, mai có sức mà chạy event nữa.
– Có kỳ ko anh, anh có vợ rồi, e là con gái nữa, e cũng ngại lắm ạ
– Thì tùy em chứ anh thì ko sao, vợ a ko biết là được. Với lại, anh em mình chỉ ngủ thôi, chắc ko có gì đâu.
– Dạ, để e xem sao
 
Đúng 23h30 tối hôm đó. Có tiếng bấm chuông cửa. Tôi tưởng nhân viên KS nên ra mở cửa. Tôi ko thể ngờ được là em nó xuống thật các bạn ạ, Chắc sợ ma thật. 
Cái nhìn đầu tiên trong mắt tôi thấy được là. Em rất đẹp, chiếc áo thun và chiếc quần đùi ngắn củn. Bằng cái nhìn của người có vợ như tôi là tôi biết ngay em nó ko mặc áo ngực và quần lót. Tôi bắt đầu thấy lo lắng rồi.
 
– Anh cho e ngủ với, e sợ ma lắm, ks ở đây bự mà sao tối quá à, e ko quen ngủ như vậy
– Ko sao, em vào đi
– Dạ, cảm ơn anh ạ, phòng bên anh cũng bự, y chang phòng em. Mà sao KS ở đây bự vậy anh. Sợ ghê á
– Ừ, 5 sao mà em, thôi đi ngủ đi, mai còn làm MC đó, mai là ngày e tỏa sáng đó, cố lên nghen,
– Dạ, anh ngủ ngon ạ
 
Nói thế thôi, chứ có ngủ đc đâu, ngon ngon cái mẹ em ấy. Qua ngủ nhờ sao ăn mặc như vậy, tôi thầm nghĩ trong đầu, và đầu óc tôi bấn loạn lên như bao thằng đàn ông khác thôi. Em nó cũng cứ lăn qua lăn lại có ngủ đâu. Lạ chỗ, hay là có ý gì….
 
– Anh ngủ chưa 
– Chưa em, sao thấy khó ngủ quá, chắc lạ chỗ hay sao ấy.
Rồi tôi quay qua em, em cũng quay qua tôi. Hai khuôn mặt chỉ còn cách nhau 5cm. Tôi nóng hết người rồi, trong đầu nghĩ, ko lẽ có lỗi với vợ từ đây.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *