“Truyện dài 18+” Hiếp dâm Cô Giáo Cà Mau 2017 P3

Truyện dài 18+ Hiếp dâm Cô Giáo Cà Mau 2017 P3
Bữa tối đó Cường thấy là bữa làm tình mà cô Phương chủ động nhất từ đó đến giờ. Lúc cậu chui vô mùng cô đã chủ động cởi đồ cậu ra, chủ động bú liếm rồi leo lên mình nhịp cho cậu rất mạnh. Cô làm khá mạnh, làm Cường phải ra cả mấy lần luôn. Tối đó Cường cứ lấy chuyện thằng kia hãm hiếp cô mà chọc cô, mỗi lần vậy là lồn cô thít lại, xiết dương vật cậu ta chặt lắm, làm sướng vô cùng. Hôm sau đi học, Cường mệt muốn xỉu, làm bài lờ mờ. Cường thấy cô giáo mình cũng lờ đờ, chắc là mất nhiều sức lắm. Cường viết bậy bạ mấy chữ cho có rồi lăn ra ngủ, có gì đến bữa đi học thêm cô lại lấy ra cho cậu ta sửa cho đúng. Đến trưa, Cường về nhà tắm rửa soạn đồ chuẩn bị qua nhà cô Phương học thêm chợt cậu ta phát hiện ra một chuyện. Cường thấy mấy thằng nhân viên của ba mình mặc cái áo nhìn quen quen, mà cậu mãi chẳng nhớ ra. Đến khi lại nhà cô học, Cường thấy cái áo mà thằng Miên lạ mặt kia bỏ lại giống hệt vậy. Cường thấy hơi nghi ngờ. Hôm nay cậu học xong sớm, chịch cô hai ba cái rồi về chứ không ngủ lại. Học xong Cường xách xe chạy xuống xã, chỗ mấy đầm nuôi tôm của ba cậu để hỏi thăm.
Tối hôm qua tự nhiên gan cùng mình, bày đặt vào nhà người ta, không ăn trộm thì chớ lại còn đi hiếp dâm gái nhà lành, may mà chạy thoát, thằng Miên nghĩ mình còn may mắn mà hú hồn. Sau khi rời khỏi nhà cô gái, hắn đi luôn, rồi sáng đi nhờ xe về lại đầm tôm mà hắn đang làm việc. Cả ngày hôm nay vừa mệt, vừa phải làm nên Miên khật khà khật khưỡng. Buổi chiều mới xong chuyện, định đi tắm lại thì nghe thằng quản lý nó gọi.
Hắn ta nói ông chủ kêu hắn lên có công chuyện. Nào giờ làm ở đây thằng Miên chỉ biết mặt đến quản lý là cùng chứ có hề biết đến ông chủ là ai đâu. Hắn nghĩ không biết có chuyện gì nữa, xui hay là hên đây. Miên tắm rửa sạch sẽ, mặc cái quần cụt và cái áo thun xong thì đi ra chỗ phòng quản lý. Hắn ta đứng ngoài cửa đợi Miên sẵn. Thấy Miên đi tới, hắn vẫy bảo Miên đi vào, còn hắn chỉ đứng ngoài. Bên trong phòng có cái bàn to, thằng Miên thấy ‘ông chủ’ ngồi quay mặt vô vách. Hắn đi vào, đóng cửa phòng rồi đứng lại gần cái bàn, lễ phép khoanh tay thưa:
– Dạ… ông chủ gọi con…
Giọng ông chủ hắn tằng hắng, gằng xuống:
– Mày là thằng Thạch Dara, hay thường gọi là Miên, đúng không?
– Dạ, đúng… ông chủ hỏi con có gì không?
Miên nó hỏi nhưng nó cũng ngờ ngợ, nghe giọng ông chủ thấy quen quen. Chừng hồi ông chủ có nó xoay cái mặt lại, Miên nhìn thấy ông chủ của nó là mặt nó tối sầm, tay chân nó bủn rủn không nói lên được lời nào nữa. Người vừa xoay cái ghế lại là Cường, nhận ra cậu, Miên muốn rụng rời tay chân, hắn vội quỳ xuống, van xin ngay:
– Con lạy ông chủ… ông tha cho con… con lỡ dại… con không biết…
 
– Đụ mẹ… mày là thằng Miên hả… mày gan quá hả mậy… mày biết tao là ai không?
– Dạ… là ông chủ…
– Biết vậy là tốt… nhưng không phải… chủ của mày là ba tao…
– Dạ… vậy là cậu chủ… cậu chủ tha cho con…
– Tha con mẹ gì… mà gan lắm đó Miên… ‘ghệ’ của tao mà mày cũng dám ghẹo…
– Cậu chủ tha cho con… tại con không biết cậu chủ, không biết cổ…
– Không biết rồi tính làm gì thì làm hả mậy? Giờ mày tính sao với tao đây…
– Dạ… cậu chủ tha cho con… con… cậu muốn con làm gì cũng được…
– Đụ mẹ… thằng này nhìn mặt vậy mà khôn ta…
– Cậu chủ tha cho con… đừng đuổi việc con… không có công ăn việc làm… con biết…
– Thôi… ngưng cái điệp khúc đó đi… tao đâu có nói là xúi ba tao đuổi việc mày đâu…
– Dạ… vậy hả cậu chủ… con lạy cậu chủ… cảm ơn cậu chủ…
– Đủ rồi… mày đứng lên đi… nghe tao hỏi…
– Dạ… dạ…
 
Cường nói rồi bảo thằng Miên đứng lên. Khác với hôm qua, giờ Miên lễ phép, đứng khoan tay, mặt hắn mếu mếu chỉ chực Cường hù cái là xón đái ra quần.
– Giờ mày kể đầu đuôi chuyện tối qua cho tao nghe… kể cho đàng hoàng… mày mà nói dối… tao biết được… không chỉ có đuổi việc đâu… cho mày biết là nhà tao lớn cỡ nào… mày không sống được ở đây, cũng đéo đi đâu được trong cái Miệt Thứ này đâu…
– Dạ con biết… cậu để con kể…
 
Thằng Miên khoanh tay đứng kể đầu đuôi mọi việc cho Cường nghe. Nghe lời hắn ta kể, Cường đối chiếu là chuyện cô Phương nói, thấy hình như hắn cũng nói thiệt. Mà không biết hắn có nói dóc không, cái đoạn hắn nói hắn nhét dương vật hắn vào, nhịp mấy cái là cô phê rồi. Cường hỏi:
– Đụ mẹ… thằng này dóc tổ… cặc mày sao… bộ ngon lắm hả mà bày đặt…
Sợ Cường không tin, thằng Miên nó móc dương vật ra chìa cho cậu coi luôn, nó sục nhẹ mấy cái là cây hàng nó thẳng băng như khúc gỗ, nhìn thấy ghê lắm. Cộng thêm cái tướng của nó, nhìn cơ bắp vậy, Cường cũng hiểu tại sao cô giáo cậu ta lại phê vậy, Cường nói:
– Thôi được rồi… mày móc cặc ra làm gì… tao có kêu đâu…
 
Miên lại lúi cúi mặc quần vào. Cường ngẫm nghĩ, xét theo phản ứng tối qua của cô giáo đến giờ, cô không nói ra nhưng cậu ta đoán thằng Miên này chơi cô sướng lắm, không chừng sướng hơn cả cậu ta nữa. Giờ mà Cường kiếm chuyện, cho thằng Miên này chơi cô nữa, nhìn cái mặt mắc cỡ của cô, rồi hứng tình, chắc ‘đã’ lắm. Nhìn tướng nó, Cường nghĩ thêm. Cái thằng nghèo rớt mồng tơi này, thứ trôi sông lạc chợ, tự dưng đưa cô giáo tươi mơn mởn cho nó chơi, liệu có chuyện gì không? Đó giờ Cường chơi gái cũng nhiều rồi, chơi được gái trinh nữa, nhưng chỉ mươi hôm là bỏ, tìm qua mục tiêu khác. Không hiểu sao bữa nay cậu ta vẫn còn ghiền cô giáo mình. Nhìn thằng Miên chơi cô, lý ra hắn cũng ghét, cũng bỏ cô được rồi, nhưng thấy cô khóc, thấy cũng tội. Cường rối quá. Thấy cậu ta suy nghĩ, thằng Miên hỏi:
– Cậu… giờ cậu dạy sao… con nghe vậy…
 
Thôi được rồi… Cường quyết định sẽ chơi cái trò này thử một lần, cho cô giáo phê một cái cho đã. Hôm qua cậu về bất tử làm cô bị gián đoạn. Cô khóc vậy nhưng không chừng cũng thích lắm, cái kiểu của cô Phương nó thừa biết mà. Cường nhìn thằng Miên rồi dịu giọng hỏi:
– Mày… mày thấy con ghệ tao thế nào? Ngon không?
– Dạ… dạ cậu cho con thưa thiệt… con mới dám nói…
– Ừa… mày nói tao nghe coi…
– Ngon… dạ ngon lắm… hàng bót lắm cậu…
– Mày biết cổ là ai của tao không?
– Dạ… là ghệ cậu…
– Ừa… nhưng cũng đồng thời là cô giáo tao nữa đó…
– Trời… thiệt vậy hả cậu… cậu chủ giỏi quá… dzớt được cô giáo mình luôn…
– Thôi… mày khỏi nịnh tao… tao hỏi… ghệ tao ngon vậy… cho mày chơi… mày chịu không?
Miên nghe Cường nói, sợ cậu nói lẫy, hắn xua tay:
– Dạ thôi… ghệ của cậu… giờ cho tiền con cũng không dám đụng…
– Mày sợ gì… nếu tao cho phép thì sao…
– Dạ… cậu nói sao… con không hiểu…
 
– Cái thằng tướng bự con mà đầu ngu như bò… lại đây… tao nói cho nghe…
Cường kêu thằng Miên lại sát cái bàn, cậu ta bàn cái kế vừa nghĩ ra cho nó nghe. Thằng Miên nghe qua, nhìn cậu chủ nó, chả biết cậu có điên không nữa. Nó cứ nữa tin nữa ngờ. Nhưng bị cái hôm qua chơi cô giáo đó đến giờ nó vẫn còn phê, không sao quên được, lại thêm đó là lệnh của cậu chủ, nó phải nghe theo thôi. Mắt hai chủ tớ của tụi nó sáng lên, lúc sau nghe Cường bàn, thằng Miên hào hứng hơn, nó cứ ‘Dạ… dạ’ liên tục. Kết thúc chuyện, Cường đe nó:
– Đó… mày hiểu rồi chứ…?
– Dạ… con biết rồi cậu…
– Ừa… giờ tao nói gì mày phải nghe… mày nghe lời tao… mai mốt tao nói ba tao tăng lương, cho đi theo tao giúp việc… còn nếu bép xép… thì mất xác nghe con…
 
Miên nghe Cường nói mà lạnh sống lưng, hắn cúi đầu lạy, vâng dạ liên tục. Lúc Miên ra khỏi phòng quản lý, thằng quản lý cứ hỏi dồn nó cậu chủ kêu nó có chuyện gì, Miên nó không dám nói gì hết, dù thằng quản lý có tra hỏi cách nào đi nữa.
Mấy ngày còn lại tiếp theo trong tuần, Cường cố gắng giảm nhịp độ làm tình giữa cô và cậu ta lại. Từ hôm bị hiếp dâm đó, cô trở nên ngoan hơn rất nhiều. Bữa nào Cường tới là cô cũng sẵn sàng, trần truồng như nhộng đợi cậu rồi. Trong khi cô trần truồng thì Cường lại lơ đi, cứ để cô như vậy, cậu ta vẫn mặc quần áo, học hành bình thường. Nhìn cái tướng cô của là Cường muốn chịch cho mấy phát, nhưng kế hoạch cậu vạch ra với thằng Miên là phải để cho cô thèm, càng thèm thì chơi càng hứng. Mỗi bữa học Cường chịch cô còn có một cái thôi, mà cậu ta chịch chán ngắt, chỉ cho cô bú như thường lệ, tròng bao vào rồi leo lên nhịp mươi phút là xuất tinh. Cô hơi thất vọng nhưng không dám nói gì nhiều. Cường cũng không ngủ lại nhà cô bữa nào trong tuần nữa, học xong là cậu ta về. Mỗi lần tạm biệt cô, nhìn ánh mắt tội nghiệp, thèm thuồng của cô mà Cường thấy cũng thương. Thương thì thương nhưng cứ để đó, cho cô thèm đã.
 
Vậy là suốt mấy ngày, cô Phương không hiểu sao cứ buồn héo hắt. Cô hơi thất vọng về Cường. Riết rồi cô nghĩ, quen nhau có mấy tuần lễ, không lẽ cậu ta mau chán cô như vậy sao. Cô Phương nghĩ vậy cũng chẳng có gì lạ.
Sau này cô hỏi thăm tìm hiểu mới biết, Cường có biệt danh là “Đô La” giàu có, quen người này người kia nổi tiếng thị trấn ai cũng biết. Cậu ta yêu cô ba tuần lễ vậy thấy cũng là dài rồi. Hay là, từ sau cái hôm cô bị thằng Miên kia cưỡng hiếp, Cường đâm ra chán cô luôn sao trời. Cô cứ suy nghĩ mãi mà đau hết cả đầu, mặt mày ủ dột. Mấy ngày nay Cường về là cô cứ thủ dâm liên tục, không chút nào yên, tối ngủ cũng chẳng ngon. Với cái điệu này, chừng vài bữa nữa chắc Cường không ghé chỗ cô học nữa quá. Cô Phương vốn là cô gái hiền lành, nhút nhát, chẳng biết gì chuyện yêu đương tình dục. Cường như con ong, con bướm đi qua, hút nhuỵ hoa, rồi khi cánh hoa tàn héo, chắc nó sẽ lại bay đi thôi, nghĩ vậy mà buồn.
 
Bữa sáng thứ sáu của tuần thứ ba, cô Phương tan lớp của Cường sớm, để mấy tiết sau còn học môn khác. Lúc nghĩ giữa tiết, Cường giả bộ hỏi bài để lên bảng thủ thỉ với cô. Cường nói chiều nay cậu đi chơi với bạn nên không qua học nữa, dặn cô đừng chờ. Cô Phương nghe vậy thì nói:
– Em cứ nghĩ học hoài, làm vậy sao nhớ bài
Cường cười rồi nói lại:
– Nghĩ hồi nào, tuần này em nghĩ có một ngày thôi mà, bữa nào cũng học đều… cô sao vậy?
Cường nói vậy cô mới ngớ người ra. Cô cứ bị lầm giữa cái chuyện học – chịch. Thằng Cường học vẫn đều, nhưng chuyện nó chịch và dạy cô chịch thì bỏ bê quá, chắc cô có ý nói chuyện đó. Lúc Cường quay đi, nó còn cười rất nham hiểm. Cường thấy có vẻ cô giáo của cậu ta thấm thuốc rồi, cái kiểu gì mà thèm cu cậu ta ra mặt rồi.
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *