“Truyện dài người lớn” Gái miền quê P4

Truyện dài người lớn Gái miền quê P4
Nhưng cho dù có là người giàu trí tưởng tượng và hay mơ mộng … và dù cho khi không còn gì để mơ nữa thì Tuyết Trinh cũng không bao giờ dám nghĩ rằng , út Dung đã là người của thằng Dũng từ rất lâu rồi.

 

_ Em dẹp bộ mặt đưa đám ấy đi _ nàng tiếp _ chị lo là lo cho em. Xã hội bây giờ phức tạp lắm. Không khéo lại vẽ đường cho hươu chạy rồi khổ.
 
Câu nói này không biết nàng nói với đứa em hay đang tự nói với chính mình.
 
Tuyết Trinh im lặng không nói gì , chỉ cúi gằm mặt xuống cái rổ rau đang nhặt , thở dài.
 
Bà bảy thấy không khí trong phòng nặng nề và ngột ngạt quá nên cất giọng hỏi Tuyết Trinh , ý muốn hướng câu chuyện dang dở sang đề tài khác hấp dẫn hơn :
 
_ Chừng nào thằng Đức chồng con về nước ?
 
_ Con cũng không biết nữa mẹ _ Tuyết Trinh rầu rĩ _ lâu rồi ảnh không gọi điện cho con.
 
_ Trời đất , sao hôm qua bây nói bữa nay nó về ?? Bà bảy hỏi giọng chưng hửng.
 
_ Đâu có , mẹ ! Tuyết Trinh vội giải thích : Hôm qua lúc mẹ hỏi con nói là nay hoặc mai gì đó ảnh về chứ đâu có khẳng định là hôm nay !
 
Tới phiên bà bảy thở dài :
 
_ Ra là vậy ! Má cứ tưởng bữa nay nó về nên nấu nhiều món định đãi nó , ai dè ….
 
Đến lúc này thì út Dung mới lên tiếng , giọng đã bớt buồn :
 
_ Anh hai không về thì cả nhà mình cùng ăn mừng ngày chị hai xuất viện và hồi phục sức khoẻ cũng đâu có sao ?
 
_ Chị thì có gì mà ăn mừng hả em ? Giọng Tuyết Trinh nhẹ tênh như gió thoảng.
 
Bà bảy nói :
 
_ Thôi hau chị em bây đừng có ở đó mà cãi nhau , lo dọn cơm dọn nước ra ăn rồi đi nghĩ trưa , trễ rồi. Mà thằng Dũng đâu tao không thấy vậy ?
 
Tuyết Trinh trả lời , giọng vẫn nhẹ tênh :
 
_ Nó ngủ rồi mẹ , kệ nó đi , khi nào đói tự nó biết xuống ăn !
 
Nói dứt câu , nàng bước lại phụ út Dung dọn cơm ra bàn. Bữa ăn đầy ắp thịt cá nhưng khá tẻ nhạt vì trong suốt bữa cơm hầu như cả 3 người ai cũng theo đuổi câu chuyện của riêng mình nên không ai nói với nhau câu nào.
 
Nuốt chưa hết chén cháo Tuyết Trinh đã uể oải đứng lên , bà bảy thấy vậy vội hỏi :
 
_ Sao thế con , vẫn còn mệt à ?
 
_ Thôi con đi nghĩ đây mẹ ạ , nhức đầu quá ! Út Dung dọn dẹp dùm chi nha.
 
Nói chưa dứt câu nàng đã xoay người bỏ đi lên lầu.
 
Phía dưới , bà bảy và út Dung nhìn theo , không ai nói gì.
 
Lúc đó đồng hồ chỉ đúng 1h chiều.
 
Tối hôm đó thằng Dũng đi chơi đến tận nửa đêm mới về nhà. Mà lại về trong tình trạng nửa say nửa tỉnh.
 
Số là trưa hôm ấy , sau trận mây mưa lén lút với mẹ nó , thằng Dũng bỗng thấy tinh thần sảng khoái hẳn. Nếu như mấy hôm mẹ nó nằm trong bệnh viện nó không cơm cháo được gì Tuyết Trinh thì ngay cái ngày đầu tiên nàng về nhà , thằng Dũng ngay tắp lự đã tém 1 phát đã thằng cu tí nó.
 
Sau khi Tuyết Trinh xuống nhà ăn cơm thì thằng Dũng cũng đi tắm rửa sạch sẽ và định xuống ăn cơm cùng mọi người thì bỗng chuông điện thoại di động reo vang , đầu dâu bên kia là tiếng thằng Tú bạn nó :
 
_ Mày có rảnh không Dũng , đi nhậu với tụi tao !
 
Thằng Dũng hỏi giọng tò mò :
 
_ Có gì không mà mày gọi tao giờ này ? Có kèo thơm hả ?
 
Thằng Tú cười ranh mãnh :
 
_ Mày cứ tới chỗ hẹn cũ đi , tao với thằng Hải có kèo thơm cho mày đây , bò lạc chính hiệu rau xanh mày ạ. Hahaha ….
 
Lúc đầu thằng Dũng không muốn đi vì mẹ nó mới về nên nó muốn nấn ná bên nàng tìm cơ hội tém thêm phát nữa , nhưng nghĩ lại thấy mẹ nó còn yếu trong nguời nên nó không nỡ , với lại ở nhà thì còn thiếu gì cơ hội , của để dành mà !!
 
Thế là nó nhận lời thằng bạn và chỉ trong vòng 30p nó đã có mặt tại quán nhậu quen thuộc trên đường NCT quận 5.
 
Lúc bước chân vô quán và tới chỗ ngồi quen thuộc của tụi bạn , thằng Dũng thấy có 4 người đang ngồi đó gồm 2 thằng bạn nó là thằng Tú và thằng Hải , còn lại là 2 cô gái khá trẻ chừng 17 , 18 gì đó ăn mặc rất mốt. Tuy nhiên nó không nhìn 2 cô gái lâu vì như thế sẽ là bất lịch sự lắm. Nó vừa kéo ghế ngồi vừa hỏi thằng Tú :
 
_ Mày gọi tao ra có việc gì không Tú ?!
 
Thằng Tú vừa hất cằm sang 2 cô gái nọ vừa nheo mắt :
 
_ Mày có quen ai trong 2 em ấy không ?
 
Đến lúc này thằng Dũng mới quay sang nhìn 2 cô gái kia một lần nữa nhưng nó vẫn chẳng nhớ mình có gặp họ chưa nữa ! Và thế là nó lắc đầu quầy quậy.
 
_ Tao không nhớ gì hết mày ơi.
 
Nãy giờ thằng Hải vẫn ngồi im re nghe 2 thằng bạn đối đáp , tới giờ nó mới lên tiếng :
 
_ Thằng Dũng không biết 2 em này cũng phải thôi _ rồi nó vừa chỉ tay vào 2 cô gái trẻ , giới thiệu với thằng Dũng _ Đây là Yến Nhi em gái của Yến Linh bồ tao , còn kia là Hồng Ngọc , bạn của Yến Nhi !
 
Thì ra cô gái có mái tóc tém so le là Yến Nhi , còn cô gái kế bênh là Hồng Ngọc ! Thằng Dũng hỏi giọng vô cảm :
 
_ Tụi bây kì cục thiệt , tao có gặp 2 em này bao giờ mà tụi bây hỏi tco1co1 biết ai không ?!
 
Thằng Tú cười giả lả :
 
_ Nhưng Yến Nhi với Yến Linh bồ thằng Hải chỉ có 1 khuôn mặt thôi , tại họ là em sinh đôi mà ?! Với lại mày đã quá quen Yến Linh rồi còn gì !
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *