“Truyện Sex” Cha con ông bảo vệ dâm tà P6

Truyện Sex Cha con ông bảo vệ dâm tà P6
Sáng hôm sau, cả thành phố dậy sóng vì tin tức được lan truyền khắp cả nước, có mặt trên mọi tờ báo lớn cũng như trong cả bản tin thời sự.
“Sandal: tình ái và ma túy tại Trường Trung học Xuân Mai”
“Học sinh nô lệ tình dục tố cáo Trùm Ma túy đội lốt bảo vệ tại Trường Xuân Mai”
 
“Ba năm nô lệ tình dục tố cáo vì bị bắt đi bán ma túy”
 
“Ác quỷ đột lốt bảo vệ”
 
“Trung học Xuân Mai: Chủ mưu bị bắt, một nghi phạm được truy nã khẩn cấp”
 
Không những tờ báo chí đăng tin, mà ngay cả truyền hình cũng dành riêng một kênh trực tiếp diễn đàn thảo luận về “Nguy cơ tiềm ẩn dưới mái trường”. Diễn đàn được chủ trì bởi các nhà tâm lý học, giáo dục học nổi tiếng cả nước. Đường dây nóng reo liên tục, các bậc phụ huynh dồn dập lo lắng về con em mình.
 
Trong một căn nhà nhỏ trong hẻm.
 
Thằng Thiên run run cầm tờ báo, hết nhìn hình ba mình, lại nhìn hình của mình to tướng ngay trên trang nhất. Nó đọc tới đọc lui càng lo lắng. Nó biết thông tin ông Lâm bị bắt từ chiều hôm qua, ngay lập tức nhờ Phương Trinh can thiệp. Nhưng theo lời giải thích của con bé, không thể lộ diện hết bài tẩy ngay thời điểm quan trọng này. Con bé hứa sẽ thu xếp êm xuôi cho cha con nó sau khi hoàn tất vụ án. Nó cũng khá yên tâm, nhưng lại không nghĩ sự việc sẽ nghiêm trọng tới mức này. Vừa thấy Phương Trinh bước vào nhà, thằng Thiên lao tới:
 
– Cô đọc những cái này chưa ? – Nó cầm tờ báo đưa sang.
 
– Hình hai cha con anh to gần bằng nửa mặt báo… Sao em có thể chưa đọc chứ ? – Phương Trinh dửng dưng đặt bọc nilông lên bàn, mùi phở bay ra thơm ngát.
 
– Ông già thì bị giam… Lệnh truy nã tui cũng đã phát ra… – Thằng Thiên nôn nóng ném tờ báo xuống bàn. – Đừng nói là điều tra bí mật gì đó… Tui còn không dám bước ra khỏi căn nhà này nữa kìa…
 
– Ban ngày không ra… Thì tối ra thôi… – Con bé xếp hai cái tô lên bàn, đổ thức ăn ra.
 
– Trời ơi… Tui đang nói nghiêm túc đó… Cô bị sao vậy hả ? – Thằng Thiên dằn tay con bé, nước đổ vấy ra bàn.
 
– Anh thì lúc nào chả nghiêm túc… kêu anh đi hỗ trợ một chút, mà anh nghiêm túc đến nỗi… sáng giờ này mới ngủ dậy… – Phương Trinh lại tiếp tục đổ đồ ăn, môi bĩu ra.
 
– Tui… Tui… – Thằng Thiên như hiểu ra điều gì, cúi xuống nhìn đôi mắt thâm quầng của con bé.
 
Nó dành lấy túi đồ ăn, cất sang một bên, vỗ vỗ lên đùi, dõng dạc nói:
 
– Lại đây…
 
– Hứ… – Phương Trinh bĩu môi quay mặt đi.
 
– Haizz…
 
Thằng Thiên rướn người kéo con bé lại. Mất thêm ba bò chín trâu mới miễn cưỡng ép được võ sư đai đen bảy cấp chịu ngồi lên đùi, thằng Thiên thở phào. Nó nhìn đôi gò má đỏ hồng ngượng ngùng của Phương Trinh, lại nhìn đôi mắt thâm quần như con gấu trúc đáng yêu.
 
– Mất ngủ ah…
 
– ……
 
– Không ngủ được… Sao không kêu tui qua…
 
– Có kêu… – Phương Trinh buột miệng, mặt càng đỏ hơn. – Ai biểu anh… anh làm cho lắm… rồi ngủ say như vậy…
 
– Trời ơi… Thật tiếc ah… Hay là bây giờ kêu lại đi…
 
– Không… Không thích nữa… – Phương Trinh đứng bật dậy, hai cánh tay rắn chắc của thằng Thiên tuột ra như không có chút sức lực.
 
– Haizz… Sơ ý rồi… Rút kinh nghiệm sâu sắc ah…
 
Chiếc BMW đen bóng cố chen vào đám đông chen chút trước cổng trường Xuân Mai. Ông Phương nhíu mày nhìn đám phóng viên lăm lăm máy ảnh chĩa thẳng vào mặt ông chớp loé liên tục. Tiếng kêu gào liên tục xuyên thấu qua lớp kính xe.
 
“Ông Phương…. Ông cho biết kế hoạch của nhà trường để bảo đảm không còn trường hợp như vậy xảy ra nữa…”
 
“Ông Phương Tại sao chuyện này nhà trường không phát hiện trước ?”
 
“Ông Phương…”
 
Hai gã bảo vệ lạ mặt cố ngăn cản đám phóng viên cho xe ông Phương chạy vào trong cổng. Ông sập cửa xe mặt hầm hầm tức giận, nhưng vừa xoay người, miệng lại mỉm cười đắc ý. Vừa bước vào trong phòng, đột nhiên điện thoại ông run lên.
 
“Hàm lượng Athletic 10%, Athanol 90%”
 
Ông Phương nhíu mày đọc dòng tin nhắn, rồi bình tĩnh nhét điện thoại vào túi quần. Ông chậm rãi ngồi xuống ghế, rót một ly trà thơm, nghiền ngẫm lại những sự việc xảy ra trong vài ngày gần đầy. Nét mặt ông sắc lạnh chợt chuyển xuống cây viết đang cài trên áo. Như nghi ngờ điều gì, ông cầm remote TV trên bàn, bấm nút. Màn hình TV loé sáng, kênh truyền hình Kinh tế thường nhật ông vẫn xem. Ông Phương chậm rãi bước lại gần, gần thêm nữa, ánh mắt nhìn chăm chăm những hình ảnh trên TV. “Xoẹt… Xoẹt…” màn hình đang rõ nét chợt nhiễu sóng. Ông Phương nhếch mép cười, trở lại bên bàn, nâng ly trà chậm rãi uống.
 
“Cộc cộc” Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
 
– Mời vào…
 
– Dạ… Em chào thầy…
 
– Oh… Ngọc Lan… vào đi em…
 
Nhìn thấy Ngọc Lan xuất hiện, ông Phương không chút ngạc nhiên, bước tới. Ông mỉm cười nhìn cô bé ngồi xuống, hai bàn tay thon dài vặn vẹo bối rối.
 
– Thầy… Chuyện cha con chú Lâm… Tại sao như vậy ? Em nghĩ phải có một sự hiểu lầm nào đó… Họ không làm vậy đâu… – Ngọc Lan chợt nói nhanh.
 
– Tôi cũng rất ngạc nhiên ah… – Ông Phương nhúng vai. – Nhưng họ bị tố cáo, tìm thấy chứng cứ rõ ràng.
 
– Con Vi… Em sáng giờ không gọi được con Vi… Em không tin rằng nó là người tố cáo đâu…
 
– Còn nói con Vi sao ? Nếu không phải nó mới 16 tuổi… Nó đã là đồng phạm rồi… Nó mang theo ma túy trong người… Em biết không ? Tôi phải can thiệp để nó được đổi vai trong chuyện này đó… – Ông Phương rót nước trà đẩy sang cho Ngọc Lan.
 
– Thầy… thầy có thể can thiệp cho cha con chú Lâm không ? – Ngọc Lan mừng rỡ, nói gấp.
 
– Chuyện này không dễ ah… Nhất là tôi… chiều nay phải đi xa… – Ông thở dài, lắc đầu vô lực.
 
– Đi xa… Thầy đi đâu chứ ? – Ngọc Lan rối ren, hỏi dồn. – Có chuyện gì quan trọng lắm sao ?
 
– Haizz… Nói quan trọng cũng không đúng ah… Nhưng đây là uy tín của nhà trường… Chúng ta có một buổi thi đấu bóng đá trong nhà giao lưu với Trường Quốc tế Thiên Hòa tại Phan Thiết… vào trưa mai… Nhất là trong hoàn cảnh hiện nay của nhà trường, chúng ta càng phải biểu hiện bình tĩnh… mới mong giữ lại được những mối quan hệ liên kết…
 
“Con đừng trách ta không giữ lời hứa… là con làm lỗi trước… Chuyến đi này… là do con tự cố gắng…” Trong đầu ông Phương nghĩ đến thằng Hùng, đứa con đã nghe lời xúi giục tạo cơ hội cho kẻ thù theo dõi cha nó.
 
– Nhưng… Nhưng… Đây là chuyện cần thiết hơn mà… Không ai có thể đi thay thầy sao ? Thầy Hiệu trưởng thì sao ? – Ngọc Lan vặn vẹo hai bàn tay, lo lắng.
 
– Không được… Thầy Hiệu trưởng đang bạc đầu về chuyện tai tiếng của trường… Tâm trí đâu…
 
– Ah… – Ông Phương chợt hô lên, nhìn sang cô bé, lại xìu xuống.
 
– Thầy vừa nghĩ ra cách gì ? Thầy nói đi… – Ngọc Lan níu tay ông, van nài.
 
– Có một người có thể thay thế tôi… – Ông quay sang nhìn Ngọc Lan. – Chỉ có em thôi…
 
– Em… em còn là giáo viên thực tập mà… – Ngọc Lan hơi lúng túng. – Nhưng nếu thầy tin tưởng em sẵn sàng thôi…
 
– Chuyện em là giáo viên thực tập không quan trọng… Tôi sẽ gọi điện báo với bên Thái Hòa trước. Nhưng… chuyện khó khác là… đội bóng toàn con trai… Em lại một thân con gái… hơi bất tiện ah…
 
– Em không ngại… em sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ này… – Ngọc Lan đứng dậy, ánh mắt kiên quyết.
 
– Tốt… Vậy… Hôm nay em nhờ anh chị dạy thế đi… Về nhà chuẩn bị đồ đạc, chiều 6h00 xe trường sẽ ghé nhà đón…
 
– Dạ… Cảm ơn thầy…. về chuyện…
 
– Không cần… Tôi không dám hứa chuyện cha con ông Lâm… Nhưng tôi chỉ có thể làm hết sức…
 
– Dạ… Em biết… Cảm ơn thầy.
 
Hiền Mai vừa đi ra ngoài. Ông Phương đứng lên vươn người làm vài động tác thể dục, miệng hít hà thật lớn. Khi cúi gập người xuống, tay ông khẽ đẩy cây viết cho tuột ra khỏi túi áo, rơi xuống đất. Như không hay biết gì, ông Phương đứng thẳng người, mở cửa phòng đi ra ngoài.
 
Từng hành động của ông toàn bộ được thu vào một ống kính camera nhỏ xíu gắn trên cây viết, truyền về một nơi mặc định.
 
“Hắn đi đâu vậy ?”
 
“Hắn đi đâu tôi không quan tâm… Chúng ta đã biết hắn hành động tối nay… vì không còn thông tin định vị của cây viết… ngay từ bây giờ anh phải đến trước trường Xuân Mai theo dõi hành tung của hắn… Chuyện bí mật quan trọng như vậy… ngay cả anh hắn cũng không chia sẻ… tôi nghĩ hắn sẽ hành động một mình…”
 
“Vâng… Tôi hiểu… bây giờ tôi đi ngay…”
 
Ánh nắng mặt trời chói chang, chảy dài óng ánh trên mái tóc đen bóng mượt của Ngọc Lan. Cô mặc trên người một chiếc sơmi trắng và một chiếc váy dài quá gối, ôm sát thân hình uốn lượn căng tràn sức sống. Cô tay che nắng, tay quành chiếc balô nhỏ, che mắt nhìn dòng xe đang tới. Ngọc Lan không hiểu tại sao thầy Phương lại yêu cầu mọi người xuất phát buổi trưa thay vì buổi tối như đã báo. Dù vì lý do nào, Ngọc Lan cũng không quan tâm, vì tâm trí cô hiện giờ chỉ quan tâm đến sự an nguy của hai cha con chú Lâm. Một chiếc xe du lịch mười lăm chỗ màu kem chậm rãi tách khỏi dòng xe, đỗ lại trước mặt Ngọc Lan. Cánh cửa sau bật mở. Cô không do dự bước lên. Đối diện Ngọc Lan ánh mắt ngạc nhiên đám học sinh nam. Cô nhận ra vài gương mặt quen thuộc, cả trong và ngoài lớp cô dạy, như Kiên, Trung, Mạnh và thằng Hùng…
 
Tại sao thằng Hùng lại nằm trong đội tuyển Futsal của trường nhỉ ? Nó không phải là đứa chỉ biết ăn chơi, chưa bao giờ tham gia bất cứ phong trào nào của trường sao ? Ngọc Lan mỉm cười, cúi người bước vào. Đội bóng Futsal chính thức chỉ có năm thành viên, thêm ba cầu thủ dự bị và bao gồm cả Ngọc Lan, tổng cộng chín người. Nhưng hành lý xách theo chật kín cả xe, không biết tình cờ hay thế nào, còn mỗi băng cuối xe bên cạnh thằng Hùng là còn trống. Ngọc Lan mím môi ngồi xuống bên cạnh thằng Hùng, cảm nhận ánh mắt nóng rực của nó đang nhìn chằm chằm vào mình.
 
– Cô Ngọc Lan hôm nay đẹp lắm…
 
Câu khen tặng bâng quơ của nó làm các thành viên trong đoàn chú ý, khẽ liếc ra phía sau, Ngọc Lan hơi đỏ mặt nhìn tránh đi như không nghe thấy gì.
 
Từ trên tầng 6 của tòa chung cư nơi Ngọc Lan ở, một ánh mắt đang dõi theo chiếc xe của trường Xuân Mai, chậm rãi hòa vào dòng giao thông, xa dần.
 
Bên dưới lầu, tại bãi xe của khu chung cư, Tuyết Nga mặt đỏ bừng vì nắng, nhận thẻ xe hối hả chạy lên. Con bé sáng nay hay tin dữ về hai cha con chú Lâm, ngồi học cứ nhấp nhỏm như trên đống lửa. Khi vừa tan giờ học sáng, Tuyết Nga lại nhận điện thoại của con Vi. Con Vi tối qua không về nhà, điện thoại lại bỏ ở chỗ chú Lâm. Vừa về đến nhà, con bé liền bị mẹ cấm cửa, chỉ còn cách gọi cho Tuyết Nga nhờ chạy đi tố cáo lời khai khống của gã cảnh sát. Tuyết Nga lại ngại mình tuổi nhỏ không đủ uy tín để đứng ra tố cáo, nên tìm đến Ngọc Lan. Nhưng con bé không hề biết, Ngọc Lan vừa đi xa và chờ đợi nó là một mối đe dọa nguy hiểm đến tính mạng.
 
Hành lang chung cư buổi trưa nắng trống trải. Hai bóng đen nhanh như cắt men sát, hòa lẫn vào bóng đổ của ban công tiến đến trước cửa nhà Ngọc Lan. Bằng vài động tác đơn giản, ổ khóa cũ kĩ của căn nhà bị hạ gục. Cánh cửa vừa bật mở, hai gã đàn ông mặc quần áo đen toan bước vào, chợt một giọng nói lanh lảnh vang lên sau lưng:
 
– Hai người là ai ? Lén lén lút lút… Ăn trộm hả ?
 
Tuyết Nga mặc bộ áo dài trắng chống ngạnh đứng cuối hành lang, ánh mắt nghi ngờ nhìn hai gã đàn ông lạ mặt. Một gã có đôi mắt nhỏ ti hí, miệng cười cười thong thả bước tới như muốn giải thích. Tuyết Nga nheo mắt, chân nhóm lên như muốn lùi người lại. Đột nhiên gã đàn ông trong ánh mắt con bé vụt lao đến nhanh như chớp. Cơ thể Tuyết Nga run lên, miệng há hốc toan hét lên nhưng đã muộn. Cổ con bé đau nhói. Trời đất tối sầm.
 
Chiếc BMW bóng lộn chậm rãi tiến vào một khu quy hoạch đang xây dựng. Từ xa, một chiếc Toyota cũ kĩ đổ lại bên lề đường như e ngại không dám đến quá gần. Tuân thấp thỏm, rút ống ngắm quan sát. Linh cảm báo cho hắn gì đó lo lắng sợ hãi sắp xảy ra. Hắn nghiến răng, quyết định bỏ cuộc quay về. Nhưng chiếc xe chưa kịp lăn bánh, cửa sau đã bật mở.
 
– Ai ? – Tuân phản ứng cực nhanh, rút con dao bên hông đâm ngược ra sau.
 
Nhưng lưỡi dao sắc bén của hắn như chạm phải một thứ gì mềm mại không phát ra âm thanh và kềm chặt cứng. Hắn quay đầu lại, hai mắt trợn trừng run sợ nhìn lưỡi dao kẹp cứng giữa hai ngón tay của một kẻ lạ mặt. Kẻ đó nhếch mép cười, không nói một tiếng, họng súng đen ngòm chỉa thẳng vào giữa trán Tuân.
 
– Đi vào kia…
 
Giọng nói ngọng nghịu như mới học tiếng Việt của kẻ đó hoàn toàn trái ngược với ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí đang chằm chằm nhìn vào Tuân. Tuân rùng mình, tay buông lỏng con dao. Tinh thần căng cứng. Chậm rãi đạp ga cho xe tiến sâu vào khu nhà đang xây dở.
 
Từ xa nhìn thấy bóng dáng thon gầy thư sinh của thầy Phương, lòng Tuân run lên. Hình bóng ông hôm nay thật khác, dù chỉ thấy sau lưng, nhưng Tuân thấy mình thật nhỏ bé nặng nề bước đến tượng đài cao ngất giữa đống gạch đá hỗn độn. Bên cạnh ông là hai gã vệ sĩ mặc quần áo đen, ánh mắt lạnh tanh một mí xếch lên, một khuôn như kẻ đang dí khẩu súng sau đầu Tuân.
 
– Thầy Phương… Tôi… Tôi… – Tuân nói, hai chân mềm nhũn quỳ xuống mặc kệ đá xanh bên dưới, đau nhói.
 
– Tốt… tốt lắm… – Ông Phương quay lại, ánh mắt lạnh lùng. – Tôi trước đây rất thích anh… Vì anh rất hiểu ý tôi… không chối tội vòng quanh…
 
Mặt Tuân giãn ra một chút, nhưng câu nói tiếp theo của ông ta làm lòng hắn lạnh buốt tê cứng.
 
– Nếu đã thế… Vậy thì tiến hành thanh lý môn hộ thôi… – Ông Phương phất tay.
 
– Không… Thầy Phương… Tôi… Tôi sẽ giúp ông… Tôi bị lão Trung ép buột…
 
Hai gã vệ sĩ đạp mạnh trên nền đất bước tới, tiếng gạch đá lạo xạo dưới chân. Trong tay chúng một sợi dây xích sắt lòng thòng đen ngòm. Tuân toan vùng vẫy, nhưng dưới những cánh tay cứng như thép nguội, sức lực của hắn như một đứa trẻ chống chọi với ba người đàn ông trưởng thành. Ba gã đàn ông đè nghiến Tuân xuống đấy, lục lọi giấy tờ điện thoại rút ra khỏi người hắn. Từng vòng dây xích quấn quanh cơ thể Tuân, chặt đến mức hắn hít thở cũng khó khăn.
 
– Thầy Phương… Tôi xin thầy tha cho tôi lần này… – Tuân bị vác bổng lên không, miệng không ngớt van xin. – Sau này, thầy muốn tôi làm gì cũng được mà… Thầy muốn tôi lập tức trở về giết lão Trung không ? Tôi sẽ đi làm ngay…
 
– Ha ha… giết lão Trung già đó mà làm gì ? Anh nghĩ xem… với những người tôi có… liệu lấy mạng lão già đó có khó không ? – Ông Phương nhếch mép khinh thường.
 
– Khôngg…. thầy Phươnggg… Đừng…
 
Tuân bị ba gã đặt đứng vào trong lỗ trống dưới móng nền nhà như đã làm sẵn cho hắn. Cơ thể hắn bị cố định bởi bốn cây cốt thép bao quanh. Ba gã đàn ông lạnh lùng khiêng hai thùng bê tông tươi từ trên đổ xuống.
 
– Khôngggg… Thầy Phương… Tôi… Tôi biết bình hóa chất Athletic lão Trung giấu ở đâu… Tôi sẽ lấy về cho thầy… – Trung vùng vẫy kêu gào, hai mắt nhắm chặt cay xè.
 
Ông Phương phất tay, ba gã kia ngưng lại. Lớp bê tông đã ngậm lên tận cổ của Tuân. Hắn mừng rỡ cố chớp chớp hai mí mắt nặng trĩu đóng dầy xi măng của mình, ngẩng đầu nhìn ông Phương.
 
– Tôi không cần đi tìm… Athletic sẽ do chính lão già đó nộp lại cho tôi… – Thầy Phương gằn từng tiếng.
 
– Thầy Phương… Tôi còn biết nhiều bí mật khác của lão Trung… Nhiều lắm… Cái gì tôi cũng biết… – Tuân cố vớt vát.
 
Ông Phương giơ tay ra hiệu cho hắn ngưng lại.
 
– Trước khi tiễn anh lên đường… Tôi sẽ cho anh biết lý do… để không phải chết một cách hồ đồ… Tôi không giết anh vì tội phản bội… – Giọng ông hiền hòa như một người thầy giáo trên bục giảng, nhìn xuống học sinh.
 
– Mày chết vì dám ngủ với Hiền Mai…- Mắt ông tóe máu, gằng giọng.- Sau đó … lại đổ tội cho thằng Hùng… Âm mưu… chia rẽ cha con tao… – Giọng ông run lên.
 
Đối diện với ánh mắt sắc lạnh của ông Phương, Tuân chợt hiểu mình đã không còn cơ hội thấy ánh sáng mặt trời ngày mai. Hắn bật cười ha hả, cay độc:
 
– Phải… Giờ mày mới nghĩ ra sao ? Ha ha… vợ mày ngon lắm… rên rỉ dâm đãng dưới thân tao… Cả thằng con mày… ngu ngốc… còn vênh váo là được xơi mẹ kế nó… Ha ha…
 
– Ặc… ặc…
 
Tiếng cười của Tuân tắt nghẽn, thay bằng âm thanh sặc sụa dãy dụa yếu ớt. Lớp bê tông ướt tràn qua mặt hắn, chỉ còn một ít tóc đen bù xù, lay động kịch liệt. Ông Phương thản nhiên rút điện thoại của Tuân ra, gửi tin nhắn đến số thầy Trung.
 
“Vừa đến nhà Ngọc Lan…”
 
Ông hài lòng nhìn tín hiệu báo tin nhắn đã đi. Ông rút pin, tắt máy, tiện tay ném vào hố xi măng tươi bên dưới. Chiếc điện thoại rơi ngay bên cạnh mái tóc đen lặng im chết chóc. Ba gã kia lạnh lùng trút hết số xi măng còn lại, vĩnh viễn xóa đi dấu vết của một kẻ hai mang rẻ tiền.
 
Không biết qua bao lâu. Tuyết Nga nhíu mày vì cơn đau vẫn âm ỉ quanh cổ, mí mắt hé mở. Con bé nhận ra mình đang nằm sấp trên sofa giữa gian phòng khách nhỏ. Con bé toan ngồi dậy, chợt nghe âm thanh xì xào trò chuyện bằng tiếng ngoại quốc. Tuyết Nga dù không hiểu gì, nhưng cũng nhận ra hai người đang dùng tiếng Trung Quốc. Tiếng máy khoan ro ro vang lên đều đều. Hai gã đang khoan một lỗ tròn trên tường, rồi đút thỏi vuông vuông bọc giấy dầu vàng nghệ, có nối dây xanh đỏ phức tạp. Sau đó họ thật cẩn thận, chậm rãi bấm nút. Một tiếng bíp nho nhỏ vang lên. Hai gã thở phào, dùng xi măng trát kín lại. Sau đó, hai gã lại tiếp tục khoan đục lỗ khắp bốn góc của bức vách chính giữa phòng khách. Tuyết Nga nhắm mắt suy nghĩ. Con bé không biết vật họ giấu trong tường là gì. Nhưng vẻ mặt căng thẳng của hai gã, làm Tuyết Nga cảm nhận được một mối nguy hiểm rất lớn.
 
Từ lỗ khóa chính của căn hộ, một cái ống nhỏ uốn éo chui vào, hết ngoắt trái lại ngoắt phải như một con rắn sống thật thụ. Bên ngoài cánh cửa, thằng Thiên và Phương Trinh châu đầu vào nhau nhìn quan cảnh bên trong căn hộ hiện lên rõ mồn một trên màn hình chuyên dụng. Phương Trinh nhíu mày nhìn kỹ hành động của hai gã trong kia. Cô bé hơi nghi ngờ, nhưng từ vị trí cửa, không thể thấy rõ thứ gì trong tay chúng. Nhưng nghe hai gã nói tiếng Trung Quốc với nhau, con bé chắc mười phần là người của ông Phương. Chưa kịp suy nghĩ xa hơn, hai gã đã kết thúc công việc, thu dọn đồ đạc. Thằng Thiên hồi hộp nhìn hai gã đang từng bước đến gần Tuyết Nga. Gã bên trái rút ra khẩu súng có gắn đầu hãm thanh, chĩa thẳng vào đầu con bé. Bóp cò.
 
“Chíu” – Âm thanh viên đạn bắn ra bị kềm hãm nhỏ nhất.
 
Bên ngoài, thằng Thiên tim muốn ngừng đập, đứng bật dậy toan lao vào. Nhưng Phương Trinh đã kềm chặt lấy nó, tay xua xua cho nó bình tĩnh. Thằng Thiên thở hỗn hển mắt đỏ bừng giận dữ, nhìn xuống màn hình, chợt thở phào nhẹ nhõng. Viên đạn không hề găm vào đầu Tuyết Nga như nó nghĩ. Con bé lồm cồm ngồi dậy, mặt mày tái mét nhìn chăm chăm lỗ thủng tròn tròn trên nệm ghế còn bốc khói khét lẹt. Hai gã chắc đã phát hiện con bé tỉnh lại, nảy giờ còn giả vờ để quan sát. Đây là một đòn dằn mặt thô bạo. Thấy thằng Thiên đã bình tĩnh trở lại, Phương Trinh đứng bật dậy, vai đeo chéo cuộn dây thừng đen bóng, thoăn thoắt leo ra ban công. Thằng Thiên chỉ biết líu lưỡi nhìn theo bóng dáng con bé nhẹ nhàng như một con vượn cái, leo ra phía sau tòa nhà.
 
– Không… Quần áo… Bỏ ra… – Một gã bên trong trọ trẹ phát âm như con nít lên hai đang tập nói.
 
– Là sao ? – Tuyết Nga mếu máo hỏi lại.
 
– Hừ… – Gã vừa nói tức giận bước tới, nắm lấy vạt áo dài, dằn mạnh.
 
“Xoẹt…”
 
– Ahh… Đừng… Để em cởi… Đừng xé…
 
Tuyết Nga nước mắt dàn dụa đứng lên. Con bé chậm chậm cởi xuống tà áo dài vừa rách một mảng to. Da thịt trắng muốt mịn màn của con bé lộ ra từng chút trước ánh mắt thèm thuồng của hai gã. Tà áo dài rơi xuống, chiếc quần lụa trắng dồn đống dưới chân, Tuyết Nga khép nép run rẩy đứng trước hai gã đàn ông ngoại quốc, trên người còn mỗi hai mảnh đồ lót nhỏ bé trắng tinh. Gã mắt hí bên trái vừa bước tới, con bé chợt tránh sang một bên lao ra hướng cửa. “Xoẹt” tay gã với theo kéo rách chiếc áo lót. Con Nga hoảng hốt bưng kín hai bầu vú căng tròn, cố lách người tránh khỏi vòng tay kẻ thứ hai đứng chắn ngay cửa.
 
“Xoẹt”
 
– Á…
 
Mảnh vải cuối cùng trên cơ thể Tuyết Nga rách bươm trong tay gã. Con bé thét lên hốt hoảng chạy ngược vào phòng ngủ.
 
– Ha ha… Ha ha…
 
Tiếng cười đùa, tiếng quần áo sột xoạt bên ngoài phòng khách, hai gã dường như rất thích thú với trò mèo vờn chuột này. Chẳng có gì gấp gáp, con chuột mủm mỉm đó không cách gì thoát ra được khỏi nơi này.
 
Từ bên ngoài, thằng Thiên có thể dùng camera quan sát nhìn xuyên vào đến chiếc giường bên trong, dù phòng ngủ kéo kín rèm khá tối. Khi Tuyết Nga hoảng hốt chạy vào, một cánh tay thon dài chợt vương ra bịt kín miệng con bé. Thằng Thiên thở phào nhẹ nhõm, vì nó biết cánh tay đó thuộc về Phương Trinh. Con bé quả thật đúng biệt danh đệ nhất nhập nha. Leo trèo trên tầng sáu cứ như đi trên đất bằng, rồi chui vào cửa sổ phòng tắm nhà Ngọc Lan, tất cả chỉ mất vài phút đồng hồ. Thằng Thiên tiếp tục quan sát căn nhà quen thuộc, ngay cả gầm giường kia như còn dấu vết của nó.
 
Bên trong phòng ngủ, Phương Trinh nhíu mày, ánh mắt do dự nhìn theo bóng lưng Tuyết Nga khuất sau cánh cửa phòng tắm. Vài giây trước, khi Tuyết Nga đã thoát khỏi vòng uy hiếp, Phương Trinh còn khá tự tin với kế hoạch dùng vũ lực chế trụ hai gã kia. Con bé đã quan sát rất kỹ tư thế đi đứng của hai gã, rất vững trãi, mạnh mẽ sắc bén, chứng tỏ đã qua rèn luyện võ thuật lâu năm. Nhưng không hề gì, từ kỹ thuật bắn súng đến quyền thuật của mình, Phương Trinh đều có lòng lin tuyệt đối. Vậy mà thông tin con Nga vừa nói như sét đánh ngang tai, đã xác định nghi ngờ của Phương Trinh. Hai gã ngoài kia có khả năng rất lớn đã cài bom quanh bức tường có vẽ đồ án ẩn. Điều nhức đầu nhất đối với Phương Trinh là con bé không hề biết những quả bom nhỏ đó được điều khiển kích hoạt bằng thiết bị gì. Thiết bị kích hoạt kíp nổ trên thế giới có rất nhiều loại; truyền thống như dây dẫn điện, hẹn giờ cơ học hay điện tử, điều khiển từ xa; nhưng hiện đại và khó kiểm soát nhất vẫn là kết nối qua sóng di động.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *