“Truyện ngắn 18+” Hối hận

Truyện ngắn 18+ Hối hận
– Con không muốn làm ở chỗ đó!
 
– Ơ cái thằng này, chứ giờ con muốn làm ở đâu? Ba đã nói sẵn bên kia rồi, bác K. sẽ sắp sẵn công việc cho con. Đúng chuyên khoa mà con thích luôn nhé
 
Bác K. , đúng là nó không lạ gì bác K. , vì là bạn thân của ba nó ngày xưa. Hai ông tuần nào chả gặp nhau “hàn huyên tâm sự” ở quán Dê bên khu quận 2. Bác K. giờ đã là giám đốc 1 bệnh viện cấp I ở cái đất Sài gòn này. Ngày mà nó nhất quyết đòi học Y, theo cái nghề “nghiệp” của ông nó, bác K. đã cười hớn hở: ráng học cho giỏi, sau này hai bác cháu ta làm chung 1 bệnh viên

 

– Mẹ, con muốn đi xa 1 thời gian… – Nó thu hết can đảm
 
– Ơ, con lại muốn đi đâu nữa? Cái thằng này thật là, trái tính trái nết giống hệt… – Mẹ nó rầy
 
– Ơ e hèm.. – Ba nó hắng giọng – Con tính đi đâu nữa? Tốt nghiệp rồi, vừa đúng đợt ở bên bác K. đang tuyển bác sĩ…
 
– Con tất nhiên vẫn muốn làm bác sĩ, nhưng con muốn làm ở đâu đó khác Sài gòn, tạm thời là vậy. Hiện có đề án luân chuyển y bác sĩ về vùng sâu vùng xa, 3 năm là về. Con muốn đi …
 
– Cái gì, vùng sâu vùng xa, 3 năm. Nhà này có thiếu cái gì, có cần cái gì, tự dưng con lại muốn về 1 nơi…
 
– Ngày xưa không phải ông con cũng vậy sao – Nó lại lôi ông nó ra làm bia đỡ đạn. Như 6 năm về trước, nó cũng lôi ông nó ra, để xin ba nó cho nó học Y – Con muốn ra ngoài tự vùng vẫy 1 thời gian, rồi con sẽ về. Khi đó con vào bệnh viện kia làm cũng không muộn – Nó “trả giá” với ba nó. Nó biết “một cuộc trả giá là hoàn hảo, khi cả hai bên cùng cảm thấy thất vọng 1 chút”. Nó quay sang mẹ nó, mỉm cười. Nó thương mẹ nó, không muốn mẹ nó lo lắng.
 
Ba nó nhăn mặt, chả biết nói gì. “Nó lại lôi ông nó ra làm bia đỡ”. Thằng này thật … Giờ có nói sao nó có lẽ cũng chả nghe đâu. Nhìn sang vợ, ông thấy trong vợ niềm lo lắng, nhưng cũng vui mừng vì thằng con nay đã muốn tự đương đầu với sóng gió, muốn tự bước chân đi mà không phải tựa hơi ba mẹ. Vợ ông nhìn ông, xưa giờ chuyện lớn trong nhà, bà toàn để ông quyết định…
 
– Ừ, con muốn làm gì thì làm.
 
………….
 
Nó được phân công về 1 bệnh viện tuyến huyện tít xa mù tắp. Không đến nỗi hẻo lánh biên cương, núi non trập trùng, nhưng cũng là 1 nơi đủ hiu quạnh để khiến cho nó xua tan đi những muộn phiền trong lòng. Bỏ đi ánh sáng của hòn ngọc viễn đông, nó về đây. Là sự trốn tránh, hèn nhát. Nó cần thời gian để nguôi đi những …
 
– Cháu là Phương? – 1 bác sĩ già bước vào phòng làm nó giật mình
 
– Dạ cháu chào bác, dạ đúng là cháu – nó vội đứng dậy bắt tay – bác là bác Ba ạ?
 
– Ừ – Bác Ba, giám đốc bệnh viện huyện niềm nở – Là cháu thầy Trung đúng không? Nhìn cháu là ta nhớ thầy liền
 
– Ơ, dạ dạ…
 
– Ngày xưa hồi ta còn học ở dưới, thầy cứ quở ta hoài. Rõ là khó tánh… Có lần đang mổ, quên mất thầy đứng bên cạnh, bỏ chân lên tựa ghế, thế là ăn chửi té tát… – bác Ba hoài niệm
 
– Ơ dạ dạ
 
– Ha ha, ta không ngờ cháu cũng chọn con đường chông gai này đấy, bảng điểm của cháu nào có thua kém ai vậy mà lại về nơi này, thầy ở dưới chắc mừng lắm đây… Thôi không nói nhiều nữa, ta dắt cháu đi giới thiệu 1 vòng
 
Bác sĩ Ba là bác sĩ chuyên khoa 1, kinh nghiệm có thừa, chỉ là không có thời gian đi học tập nhiều, bác cũng lớn rồi, bác vừa đi vừa giới thiệu 1 lượt hết cả bệnh viện, phân công lao động, công việc như thế nào. Nó vừa cố ghi nhớ, vừa trả lời những câu hỏi của bác. Cảm giác ban đầu của nó, về bác Ba, là 1 người thoải mái và vui tính. Không có điều gì chê trách được…
 
Công việc ở 1 bệnh viện tuyến huyện, ở 1 nơi như thế này, đúng là không có gì nhiều. Nó dần dần quen các anh chị trong đội ngũ ở đây, đúng ra, là cũng không nhiều nhặn gì. Ai cũng quý nó, một là nó giỏi, hai là nó khiêm tốn, ít nói nhưng được việc, ba là nó biết lấy lòng người khác, và bốn, nó có mối quan hệ thân thiết với giám đốc.
 
Nó lựa mướn 1 căn nhà bé bé 2 tầng ở thị trấn, nằm khuất trong ngỏ hẻm, nó ngán ngẩm sự xô bồ của sài gòn lắm rồi. Yên tĩnh nhưng tiện nghi, nhất là sau khi nó xin tiền mẹ nó sửa sang lại ngôi nhà. Mẹ nó lo lắng cho cậu quý tử, chả ngần ngại gì chuyển khoản 1 đống vào tài khoản nó. Sơn sửa nhẹ nhàng, mua sắm 1 số đồ đạc, nó mang theo 1 ít hoa lan để trồng ở tầng trên. 2 tuần xong xuôi đâu đấy, nó gọi điện facetime cho mẹ nó. Bà mẹ nào cũng coi con mình luôn là đứa trẻ bé bỏng, nhưng ngặt nỗi những cơn say xe khiến bà khó mà lên thăm nó được. Ngoài xe đạp, xe máy và máy bay, thì bà không sử dụng được những phương tiện di chuyển khác. Để thoả nỗi nhớ con trai, ngoài facetime lúc rảnh hay gọi điện cho con, thì bà không còn cách nào khác.
 
Như bao đứa con trai khác, nó thương mẹ. Không hẳn là trước kia nó không thương, nhưng nó biết thương mẹ như 1 người trưởng thành, từ khi nó nhìn thấy những sản phụ phải cố gắng và liều lĩnh đến mức nào để sinh con trong bệnh viện Từ dũ, những tiếng rên của những thai phụ không còn sức để rên nữa, những giọt nước mắt và nụ cười méo xẹo khi được ẵm đứa con mới sinh vào lòng, những lo lắng khi đứa trẻ gặp những vấn đề nhỏ bé. Nó biết, ngày xưa mẹ nó cũng chăm bẵm nó như vậy . Nó cũng không hiểu với trình độ y tế của 23 năm về trước, làm sao mẹ nó đủ dũng cảm để sinh đứa thứ 3 – là nó – sau khi sinh hai chị nó… Sẵn sàng bỏ công việc như mơ, bỏ cả những chức vị chờ đợi mẹ nó trong tương lai… để sinh đứa thứ 3 – là nó. Nó hiểu và luôn ghi nhớ… Làm sao 1 người đàn ông có thể thật lòng yêu thương 1 người con gái, nếu họ không biết yêu thương mẹ – người đã hy sinh cả đời vì họ.
 
>2210. Nó hoàn thành những ghi chép trên máy tính. Nó có thói quen ghi record trong ngày. Tắt laptop, nó thở dài và chìm vào giấc ngủ. Nơi đó, những mộng mị của nó tràn ngập
 
(ghi chú, theo thói quen của Phương – Giờ sẽ được ghi theo kiểu >xxxx, >2210 có nghĩa là 22 giờ 10 phút tối. Phương rất thích đeo đồng hồ và chú ý thời gian, mặt dù cấm kị của bác sĩ ngoại là đeo nhẫn/vòng/đồng hồ… trên tay, vướng khi thao tác và dễ bẩn, khó mang găng tay…)
 
Gần 1 năm sau
 
>0105 (1 giờ 5 phút sáng), thứ 2
 
– Bác Phương ơi, cấp cứu
 
Nó bừng tỉnh, hình ảnh miếng vải lụa đen chập chờn trong đầu nó, mắt nó cay đi vì ánh sáng dọc hành lang, nhưng chân nó vẫn chạy đúng, là bản năng…
 
chấn thương do tai nạn giao thông, mùi rượu nồng lên trong phòng cấp cứu lạnh lẽo.
 
– Bác Chi đâu? – Nó hỏi
 
– ở phòng D1 (đang mổ) – chị điều dưỡng la thất thanh
 
– để tôi…
 
>0220 (2 giờ 20 phút sáng)
 
– Bác Phương ơi…
 
– Bác sĩ cứu ba tôi
 
Nam, khoảng 70 tuổi, bụng trướng da vàng, bệnh án cũ, sỏi…
 
– Trên kia trả về ngày hôm qua, nhưng còn nước còn tát… Xin bác sĩ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *