“Truyện dài 18+” Làm tình với sếp P4

Truyện dài 18+ Làm tình với sếp P4
Tuần đó, ông Hưng còn đưa Thanh Phương về nhà ông ta trên Hồ Tây hai lần nữa vào thứ Tư và thứ Sáu. Thanh Phương phải thừa nhận là cái khoản đó của ông Hưng khoẻ thật, lần nào cũng rất lâu và hùng hục như một con trâu vậy chứ không phải chỉ năm, mười phút nhẹ nhàng tình cảm như Toàn chồng cô. Thanh Phương vẫn rất ngượng và xấu hổ khi chiều ông Hưng nhưng cô không còn ngần ngại khép nép nữa khi làm chuyện ấy, cô để mặc cho ông xếp muốn làm gì thì làm mà không hề phản đối hay tránh né vì cô nghĩ rằng đằng nào cũng vậy rồi. Chưa bao giờ Thanh Phương lại làm tình nhiều đến như vậy trong vòng một tuần từ thứ Hai đến thứ Sáu. Nếu kể cả hôm thứ Ba thì cô đã làm tình đến 3 lần với ông Hưng, và 3 lần với chồng, trong đó có ngày cô làm tình với cả hai người, trưa thì với ông xếp, tối thì với chồng.

 

Cô cũng ngạc nhiên là tại sao mình lại có thể làm tình nhiều đến thế mà không thấy mệt, từ trước đến nay thường một tuần vợ chồng cô chỉ gần gũi nhau từ hai đến ba lần là cùng và Thanh Phương cũng cảm thấy như thế là đủ, vậy mà bây giờ …. ở công ty, ông Hưng cư xử với cô vẫn tự nhiên bình thường, nhưng những lúc chỉ có hai người thì ông ta cũng khá sỗ sàng với cô, gì chứ sờ soạng mông ngực, hôn hít là chuyện thường xuyên. Thế mới biết hình ảnh bề ngoài của một con người không phải lúc nào cũng thể hiện hết bản chất con người. Trước đây Thanh Phương cứ nghĩ ông xếp của cô là một người đàn ông lịch lãm đứng đắn, chung thuỷ, yêu thương vợ con, nhưng bây giờ cô mới hiểu đằng sau cái vẻ bề ngoài lịch sự đó là một người đàn ông dâm dê hết chỗ nói. Thực ra thì cô thấy ông Hưng cũng không phải là một người xấu, ngoại trừ cái chuyện đó thì ông ta không có gì phải chê trách cả, ông ta cư xử với cô vẫn rất tôn trọng và quan tâm, thứ Sáu vừa rồi ông ấy lại vừa ký quyết định tăng lương trước thời hạn cho cô.
 
Cuối tuần đó, chồng Thanh Phương đưa cả nhà đi chơi công viên nước Hồ Tây. Cũng lâu rồi, gia đình họ không có dịp đi chơi như thế này nên cả gia đình vui lắm. Thời tiết cuối xuân mát dịu trong ánh nằng vàng nhạt. Nhìn đứa con nhỏ tung tăng chơi đùa, Thanh Phương thấy như quên hết những âu lo công việc, những nỗi trăn trở dằn vặt, cô lại đang trong tâm trạng vui vui vì được tăng lương, cả anh Toàn cũng vui lắm … Nhìn cảnh gia đình họ cười đùa, ngụp lặn trong làn nước xanh ngắt, không ai lại không nghĩ rằng đó là một gia đình hạnh phúc nhất trần đời…..
 
Sáng thứ hai tuần sau, lúc Thanh Phương bưng cà phê vào cho ông Hưng, ông ta bảo cô ngồi lại cùng uống với ông:
 
– Trông em hôm nay tươi tỉnh lắm, thế nào, cuối tuần rồi vợ chồng có đi đâu chơi không?
 
Thanh Phương mỉm cười, khuấy nhẹ thìa cho đường tan:
 
– Dạ có, vợ chồng em có đưa thằng nhỏ đi công viên nước, nước hơi lạnh một chút nhưng tắm cũng được, vui lắm anh ạ.
 
Ông Hưng gật đầu:
 
– Ờ … anh cũng định đưa cả nhà đi mấy lần mà chưa có dịp … con bé nhà anh thích bơi lắm .. anh hứa với nó mấy lần rồi mà toàn bị lỡ.
 
Ông Hưng nhấp một ngụm cà phê rồi nói tiếp:
 
– Anh Toàn nhà em bây giờ vẫn làm ở công ty Giao Thông Vận tải Miền Bắc đấy chứ?
 
Thanh Phương gật đầu:
 
– Vâng, chồng em vẫn làm ở đó, nhưng công việc chán lắm lại vất vả, thỉnh thoảng vẫn phải đi công tác luôn, bọn em cũng đang định tìm chỗ khác để chuyển mà chưa được.
 
Ông Hưng hỏi han cô thêm một lúc nữa, rồi ông với tay lấy trên bàn tập hồ sơ:
 
– Phương này, tuần này công ty mình sẽ bận lắm đấy, anh định công ty mình sẽ tham gia một gian hàng giới thiệu tại Hội chợ Hàng triển lãm Chất lượng cao ở Giảng Võ, sẽ khai trương vào thứ Năm tới. Công việc chuẩn bị tuy không có gì nhiều lắm nhưng lại chỉ có 3 hôm để chuẩn bị thôi. Đây là tập hồ sơ thủ tục đăng ký, em chuẩn bị ngay cho anh nhé.
 
Suốt mấy ngày đầu tuần, Thanh Phương bận rộn giúp cho ông Hưng chuẩn bị việc tham gia Hội chợ. Ông Hưng cũng bận nên chẳng có lúc nào riêng tư với Thanh Phương cả. Do trong dịp này Thanh Phương hay phải đi làm việc bên ngoài công ty nên ông Hưng đã cấp cho cô hẳn một chiếc Iphone xinh xắn bóng loáng, tiền cước sẽ do công ty trả. Thanh Phương thích lắm, lâu nay cô vẫn ao ước có được một chiếc điện thoại sành điệu như vậy. Đến hôm khai mạc gian hàng của công ty, ông Hưng dặn cô phải ăn mặc thật đẹp để cùng ông làm lễ khai mạc. Sáng hôm đó, Thanh Phương tắm gội từ sáng sớm rồi ngồi trang điểm, thường thì cô không cầu kỳ lắm chuyện trang điểm, khuôn mặt nhẹ nhõm trắng mịn của cô không cần trang điểm cũng xinh lắm rồi, Thanh Phương chỉ xoa thêm chút phấn hồng, kẻ chút mắt và tô phớt nhẹ chút son hồng lên đôi môi mọng …. rồi cô chọn bộ đồ vét công sở mà cô mới may dịp Tết vừa rồi, chiếc váy của nó hơi ngắn một chút nhưng Thanh Phương mặc đẹp tuyệt vì đôi chân cô vừa dài vừa thon, bên ngoài chiếc áo sơ mi trẻ trung là chiếc áo khoác mỏng, mái tóc cô óng ả buông dài đằng sau lưng. Nhìn vợ mặc quần áo xong đi ra cửa, anh Toàn phải trầm trồ khen:
 
– Sao vợ anh hôm nay xinh thế …. chắc có công việc gì quan trọng phải không?
 
Rồi anh âu yếm kéo cô lại hôn. Thanh Phương phải gỡ tay chồng ra:
 
– Thôi nào, kẻo em đi muộn mất, hôm nay công ty em khai mạc gian hàng mà.
 
Không chỉ trên đường đi mà lúc cô duyên dáng sải những bước đi uyển chuyển tự tin vào trong toà nhà Triển lãm, rất nhiều cặp mắt đàn ông phải dõi theo cô với vẻ ngưỡng mộ. Đang lúi húi làm gì đó ở quầy hàng, ông Hưng ngước lên khi Thanh Phương đến:
 
– À … em đến rồi đấy à.
 
Rồi ông nhìn cô từ đầu đến chân với ánh mắt tán thưởng rồi gật gù:
 
– Được lắm Phương à, nào giúp anh xếp lại cái đống tài liệu giới thiệu sản phầm này với, chuẩn bị đến giờ khai mạc rồi.
 
Suốt buổi sáng hôm đó, Thanh Phương bận rộn với việc giúp ông Hưng khai mạc gian hàng và một số thủ tục giới thiệu. Đến gần trưa công việc mới tạm ổn. Ông Hưng thở phào nói với Thanh Phương:
 
– Rồi … việc như vậy cơ bản là xong rồi, mấy ngày hôm nay bận quá đi mất … thôi những việc còn lại giao cho mấy cậu này làm là được rồi, anh em mình đi ăn đi.
 
Ông Hưng không dùng xe của công ty mà gọi taxi đưa hai người đến một hàng ăn trên Phố Phan Chu Trinh để ăn trưa. Quán khá vắng vì lúc này còn hơi sớm một chút so với giờ ăn trưa. Khá đói nên Thanh Phương ăn rất ngon miệng, cô vốn không thuộc lại ăn ít, hay phải kiêng khem gì để giữ dáng, dù vậy người cô thì đến mấy cô gái trẻ chưa chồng cũng phải ao ước … Ăn xong, ông Hưng gọi tính tiền và quay sang bảo cô:
 
– Phương ạ … chiều nay có lẽ anh và em không cần quay lại chỗ gian hàng đâu, cần thiết thì cuối giờ tạt qua một tý cũng được .. anh muốn cùng em thư giãn nghỉ ngơi bù lại cho mấy hôm vừa rồi vất vả … đợt này mọi việc xong xuôi cũng một phần là công của Phương đấy … anh sẽ thưởng em xứng đáng.
 
Thanh Phương mỉm cười, vuốt vuốt mái tóc:
 
– Có gì đâu anh, em chỉ làm đúng trách nhiệm của mình thôi mà.
 
– Em cứ khiêm tốn … không có cô thư ký thông minh nhanh nhẹn này thì chắc anh đã rối bù đầu lên mất .. mai anh sẽ ký duyệt cho em một khoản, gọi là tiền bồi dưỡng làm ngoài giờ nhé.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *