“Truyện 18+” Em đã lấy chồng chưa? P1

Truyện 18+ Em đã lấy chồng chưa? P1
Gặp em sau 9 năm trời đằng đằng.
 
Tôi dắt con trai 5 tuổi đi thăm hang đá.
 
Em khăn cuốn cổ… áo choàng lặng lẽ đi một mình.
 
Em là mối tình đầu của tôi. Là người duy nhất tôi thấy hối tiếc vì mình đã làm sai, hay chính xác hơn là đã sai khi cướp đi sự trinh tiết của em.

 

Tôi vẫn nhớ hôm chia tay, nằm trên giường em đã khóc và nói:
– Anh có thấy nó càng ngày càng rộng không? Em chỉ biết có anh. Giờ chia tay làm sao sau này em dám lấy chồng.
 
Quan điểm này có vẻ không hợp với giới trẻ bây giờ phải không? Ngay cả thời gian đó tôi cũng không chắc có nhiều người con gái nghĩ như Em. Thậm chí là cả Em. Tôi cũng không mấy tin. Thời gian sau chia tay, thỉnh thoảng tôi vẫn gặp một vài người bạn của em, hỏi em có chồng chưa? Tất cả thông tin như là một dấu chấm hỏi không có lời đáp. Dĩ nhiên tôi biết rõ nhà em, chí ít ra tết về quê tôi có thể hỏi thăm gia đình về em, nhưng tôi ngại và sợ, sợ không dám đối mặt, sợ em vẫn còn suy nghĩ quá nhiều. Thôi thì gió thoảng mây trôi. Sau vài năm tôi lập gia đình thì lại càng không muốn tìm hiểu, phần cũng vì vợ tôi biết ít nhiều về mối tình Em và tôi. Trong thâm tâm vẫn thắc mắc : Giờ Em đã có chồng chưa?
 
Cao nguyên Di Linh, năm… không nhớ…
 
Quê tôi trong ký ức học sinh có bốn thứ rất ấn tượng
 
Một là đồi trà xanh ngát
 
Hai là dã quỳ mùa nở hoa thơm lừng
 
Ba là tiếng chuông nhà thờ
 
Bốn là cả xóm nghèo đều như nhau.
 
Dọc quốc lộ hai mươi, đi từ hướng Sài Gòn lên Đà Lạt tầm 230km. Có một con đường đất đỏ bazan. Dọc hai bên đường là hai hàng hoa dã quỳ đi vào một xóm đạo nhỏ. Nếu tính từ ngoài lộ vào nhà tôi chỉ tầm 200m. Còn muốn vào nhà em thì đi lút vào trong sâu. Ngoằn nghèo và bui mũ. Đất đỏ bazan có một đặc tính rất … bẩn. Mùa mưa thì nhơ nhớp một lớp sình trên bề mặt, mùa khô thì cũng một lớp bui mù. Đám con trai chúng tôi đi học lúc nào cũng quần sắn tới đầu gối.
 
Nhà tôi có năm chị em. Tôi thứ tư. Nổi tiếng trong làng vì tất cả đều được đi học, và con cái học rất giỏi. Ba anh chị tôi học giỏi nổi tiếng đến nỗi tôi đi học cũng được ăn ké, nhất là chị cả nhà, là học sinh giỏi tỉnh ( Với một vùng đất nghèo và đa phần là dân di cư ngoài bắc vào thì nhất rồi ) thế nên khi tôi đi học cấp 1, cấp 2. Luôn được thầy cô ưu ái đặc biệt vì là em của chị T. Bất kể cô giáo chủ nhiệm nào mới nghe tôi là em chị đều nhất trí bổ nhiệm tôi là lớp trưởng, chi đội trưởng hay lớp phó học tập. Không phải bàn cãi. Mặc dù về thành tích học tập thì tôi là trùm dốt và lười. Nhà cũng không có tiền bạc ( Lớp trưởng thì thường bố mẹ sẽ là hội trưởng hội phụ huynh, mà hội trưởng hội phụ huynh đồng nghĩa nhà phải kinh tế khả, đặng đi quyên góp và đóng góp cho quỹ lớp ).
 
Khác với anh chị em trong nhà, Tôi cảm giác từ nhỏ mình đã có một hocmon Nam cực cao. Nhà nghèo, ai cũng siêng học còn riêng tôi thì siêng cúp hoặc và ham chơi. Thích những trò cảm giác mạnh như kiểu đi bắt rắn ngoài nghĩa địa chẳng hạn…
 
Điều đặc biệt là rất thích gái, ngay từ khoảng lớp 4 là khái niệm giới tính đã rất rõ ràng. Tôi thích con gái và lúc nào cũng muốn bảo vệ chúng nó, nhất là gái đẹp. Chỉ cần một đứa con gái khóc vì bất kể lý do gì, thì cái thằng Phong – tôi sớn tới liền, ra chiều nâng niu chiều chuộng. Vãi thật.
 
Trường tôi học cấp hai là một ngôi trường có 32 lớp nằm vắt vẻo trên một quả đồi. Bọn trẻ làng K bọn tôi đi học cấp 2 rất sợ. Tất nhiên là với mấy thằng chuyên nghịch phá và thích đánh lộn kiểu như tôi thôi. Nguyên nhân là vì vùng tôi ở chia làm hai làng rõ rệt. Làng K ( dân Hà Nội ) và làng G ( Dân Nam Định) . Dân làng G và làng tôi không ưa gì nhau mấy, có lẽ là do phong tục văn hóa khác biệt. Thường thường có vấn đề gì tranh chấp xảy ra, làng G luôn có lợi, vì xét về mặt địa lý thì làng G đi lên trung tâm huyện sẽ gần hơn. Đám thanh niên khi choảng nhau thì làng G luôn chiếm ưu thế, vì chỉ cần canh me bọn thanh niên làng K đi lên huyện, chặn đường đánh thì chỉ có nước là tèo thôi. Đi bọc rừng mà về. Ngôi trường lại nằm thiên về bên làng G.
 
Năm tôi vào lớp 6, từ nhà tới trường cũng tầm đâu 1.5 km. Cha mẹ tôi mua cho tôi hai cái áo sơ mi và một cái quần tây, ngày đi học đầu tiên dặn dò đủ điều, nào là đi đường nhớ cẩn thận, đi học nhớ về sớm không la cà. Anh chị cũng ùa vào nói về vấn đề học tập thế này thế kia. Nhưng dù bao nhiêu lời dặn dò thì cái mặt tôi vẫn rất lo lắng và căng thẳng. Nguyên nhân là bởi lí do khác.
 
Năm học lớp 5, đám con trai làng K của tôi có ùa đánh một thắng tên Nam làng G. Bọn con nít đánh nhau cũng chả có gì to tát nếu không có một thằng liệng cục đá trúng đầu nó, dĩ nhiên câu chuyện sau đó đã được người lớn nói chuyện cả rồi, đám tụi tui đứa nào cũng bị bố mẹ cho ăn vài cái roi vào mông. Riêng bọn thằng Nam làng G thì tuyên bố một câu chắc nịch. Qua năm tụi mày đi học sẽ biết. Lời tuyên bố tưởng sẽ lãng quên theo thời gian thì giờ đến ngày tựu trường đám con nít làng K tụi tôi xanh mặt vì có đứa nhắc lại. Trong đó có tôi.
 
Suốt đêm trước ngày tựu trường. Cả đám trong đó có tôi nằm lo âu suốt đêm. Hi vọng ngày mai sẽ bình yên vác thân mà về.
 
6h sáng, sau khi ăn cơm và được các bậc phụ huynh căn dặn đủ điều, tôi ba chân bốn cẳng chạy ù, nói là sợ đi khai giảng trễ phải đi sớm. Tụi tui chạy tới chỗ hẹn.
 
Bọn kia như thằng lợi mập, tèo híp. Sơn mụn, Phong con, Chí – Đình, Cần – tước … cũng đéo khác gì tôi. Mặt thằng nào thằng đó như cái mâm xôi. Không có một tí háo hức gì của buổi khai giảng đầu tiên của cấp 2. Đi tới cuối đường mấy thằng giả bộ ngồi nghỉ ven đường bàn chuyện.
 
Thằng Sơn mụn hỏi:
 
– Ê. Phong ruồi, mày tính sao? Tao sợ tụi nó chặn đường éo cho tụi mình về.
 
Tôi cũng hoang mang
 
– Tao cũng éo biết tính sao mày ạ. Bọn nó chắc chưa quên thù đâu. Năm ngoái đã tuyên bố xanh rờn như thế, dễ gì bỏ qua cho tụi mình
 
– Hay bọn mình trốn khỏi khai giảng – thằng Lợi mập lên tiếng.
 
– Mày điên hả? Trốn nay nó tìm không được mai nó cũng tìm bọn mình dợt à.
 
– Hay bọn mình chuẩn bị hàng đi. – Tôi lên tiếng
 
Cả bọn đồng ý và coi đó như một phát mình khủng khiếp.
 
Kết quả là tụi tôi đi khai giảng mang theo được 3 cây cà phê dài tầm 80 cm. Một đống đá 5 – 7 và tàng trữ được một vũ khí nóng là cái liềm cắt chè của nhà thằng Sơn mụn ( Mẹ nó mà biết thì chỉ có nước nhừ tử) . Xong xuôi cả đám mười mấy đứa lò dò lên trường khai giảng.
 
Mọi việc không như bọn tôi nghĩ, lúc lên trường đi vòng vòng. Đụng trúng bọn thắng Nam. Thấy tụi tôi tụi nó cười tươi như hoa, tay bắt mặt mừng. Cả đám thờ phào. Riêng tôi có cảm giác bất an…
 
Sau buổi lễ khai giảng kéo dài gần hai tiếng, nghe các đấng xì là xì lồ. Cả đám tan rã.
 
Khác hẳn với đám con gái tươi như hoa dã quỳ khi gặp trời nắng. Tôi mặt buồn xo. Để tránh tình trạng làng bên làng tôi. Nhà trường yêu cầu chia lớp … tức là bọn làng K chúng tôi sẽ không được học cùng nhau nữa mà phân đều cho các lớp, cả trai lẫn gái. Danh sách có dán sẵn ngay văn phòng. Tôi xuống xem danh sách mà mặt buồn so. Đám bọn tôi tan đàn sẻ nghé hết trơn. Tụi con vân, Hiền… không ở lớp tôi, ngược lại toàn là con gái làng G, làng tôi sót hai đứa là Em và nhỏ Thúy. Hai đứa con gái không lấy gì làm thân thiết cho lắm.
 
Con trai thì ngoài thằng Sơn mụn thì éo có đứa nào nữa. Lớp tôi là lớp chọn nên vậy. Trong khi bên lớp 6A2, 6A3 và mấy lớp khác thì cả đám tụi thằng Lợi mập. Cần – Tước, Phong – Con tụ vào một lớp. Thật không thể tin nổi. Xui quá là xui. Em gặp tôi ở văn phòng cũng nói với tôi một câu xã giao:
 
– Vậy là tui với ông qua năm chung lớp. Có gì mai mốt rủ tui đi học nha.
 
” Hứ…ai mà thèm rủ bà đi ” – Tôi nghĩ bụng
 
Chuyện buồn và xui chưa dừng ở lại đó. Vừa tan trường lò dò ra cổng trường tìm đám thằng Lợi . Éo thấy tụi nó đâu thì Tôi và thằng Sơn mụn đụng ngay nguyên bên thằng Nam – mười mấy đứa. Nhìn mặt rất nham nhở. Tôi liếc qua thằng Sơn mụn thì ôi thôi, mặt nó không còn tí máu rồi. Nhưng mà bế đường. Chả biết làm sao tôi cũng cười lại băng qua tụi nó đi thằng. Cái cảm giác mình đi trước có một đám lố nhố theo sau éo vui tí nào. Tôi nói nhỏ với Sơn mụn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *