“Truyện 18+” Cô giáo mỹ Dung

Truyện 18+ Cô giáo mỹ Dung
Sáng thức dậy, hôm nay là thứ 7. Dù đêm qua đã cùng chị Phương đi chơi về hơi khuya, sáng nay tôi có lười biếng kéo dài giấc ngủ, vẫn không sao nhắm mắt được. Vẫn đắp chăn, tôi với tay kéo rèm cửa để nhìn ra khu vườn buổi sáng, mùa thu.

 

Ngoài kia, tất cả mờ mờ trong làn sương muối dày đặc. Khu vườn lớn trồng đầy hoa và cây ăn trái, mà bây giờ không có gì hiện rõ rệt. Thế nhưng tôi vẫn nhìn ra cảnh mờ mờ sương khói đó. Nhìn để cảm cái lạnh mờ mờ sương khói đó. Nhìn để cảm cái lạnh găng gắc. Nhìn để lãng mạn với cảnh tượng mơ hồ, huyền hoặc. Cũng ngoài kia, những tiếng động thường khi như chim kêu, lá cây xào xạc, không còn nghe thấy.
 
Có lẽ do tôi cựa mình làm tấm nệm rung rinh, nên chị Phương cũng dậy theo. Nhưng chị nhắm mắt, mà miệng thì nói chuyện:
 
– Lại nhớ đến thằng Khánh đó phải không?
 
Tôi hơi giật mình vì Phương vừa hỏi câu đúng phóc những gì tôi đang nghĩ. Khánh chỉ về phép được có năm ngày mà đã hết bốn ngày cho tôi. Đêm qua là đêm cuối cùng chúng tôi gặp nhau trước khi chàng trở lại đơn vị ở vùng rừng núi Pleiku.
 
– Nhớ quá thì cuốn gói theo chàng đi….
 
Một lần nữa chị Phương nói đúng dự tính của tôi. Nhưng đêm qua ở party, Khánh ôm tôi thật sát trong bản Slow, đã nói một câu làm tôi thảng thốt:
 
– May ra, anh bị thương, được giải ngủ, tụi mình mới thành vợ chồng. Mà như thế có lẽ là điều em không mơ ước. Còn bây giờ … khó quá … Em…
 
Khánh bỗng ngưng ngang, không tiếp nữa. Chàng đưa tay vuốt tóc tôi sau lưng, ngả đầu sát mặt tôi hơn. Tôi nghe xót xa, cay đắng đè nặng tâm hồn. Nhưng phải dày dạng, cái dày dạn bắt buộc của gái thời chiến, để tỉnh táo nhoẻn miệng cười, và tiếp tục đưa bước theo cho hết bản nhạc Slow buồn day dứt.
 
Từ phút đó, chúng tôi im lặng giữa cái ồn ào như đám chợ của đám bạn bè. Có lẽ chúng nó cũng đang giả vờ huyên náo để quên đi nỗi lo cơm áo. Cũng từ phút ấy, Khánh đối với tôi như cái bóng, nó cũng mờ mờ như cảnh vật sáng nay. Vì chàng có đó, nhưng sẽ mất đi không biết phút nào, và tình yêu của tôi với Khánh trở thành những sợi tơ rất mong manh, lung linh trước gió, có thể đứt đi bất chợt, bất chợt như bản tin chiến sự mỗi đầu giờ của đài phát thanh.
 
Mà quái lạ! Biết thế mà tôi không làm sao ngừng suy nghĩ về chàng. Có lẽ tại Khánh, mà cũng có lẽ tại tôi. Có phải tôi với Khánh mới yêu nhau đâu. Từ năm tôi mới 16 tuổi. Thư từ hò hẹn nhập nhằng có hơi lâu cho đến khi tôi trở thành cô giáo, chàng trở thành sĩ quan. Lần nào về phép, Khánh cũng dành hầu hết thời giờ cho riêng tôi. Rồi mỗi lần như thế, tôi có hẹn lòng là hễ Khánh đòi bất cứ điều gì, tôi cũng sẽ không từ chối, kể cả việc làm chủ thân thể tôi.
 
Tôi nghĩ, không biết có đúng không, chủ tâm của Khánh, trong những lần về phép, là cũng muốn xin được cái hân hạnh “vĩ đại” đó. Thế nhưng ở Khánh có cái gì cao thượng, trượng phu một cách nghịch lý, làm cho chàng, đáng lý đã cầm đũa lên, gắp miếng thịt ngon cho vào mồm nhai ngấu nghiến, thì chàng đã ngừng lại nửa chừng, làm tôi nửa bực mình, nửa kính yêu Khánh hơn. Tôi bảo nghịch lý, bởi vì trong thời nay ai cũng sống vội yêu cuồng. Mà Khánh thì quân tử Tàu, mặc dù tôi đã gián tiếp mời chàng, bỏ ngỏ, để chàng thoải mái hưởng. Nhưng Khánh dừng lại. Dừng lại một cách tội nghiệp, dễ thương. Vì như Khánh đã từng nói:
 
– May ra anh bị thương, được giải ngủ, tụi mình mới thành vợ chồng.
 
Còn một số chữ nghĩa nữa Khánh không tiện nói ra như: “Nếu không bị thương, anh có thể chết. Em sẽ thành goá phụ.” Tôi đọc được điều đó ở Khánh cách đây hai đêm, lúc cả hai đã vào khách sạn Kim Nguyên ở Chợ Lớn. Hình như cả hai chúng tôi đã chuẩn bị. Nên Khánh ngừng Vespa trước khách sạn, gửi xe, cầm tay tôi tiến lên những bực cấp sáng choang đèn màu.
 
Khánh bảo với người quản lý:
 
– Cho tôi một phòng.
 
Người quản lý Tàu hỏi:
 
– Ông chủ muốn nghỉ bao lâu?
 
Khánh nhìn tôi một vài giây rồi trả lời:
 
– Thì , vài ba tiếng…
 
Rồi chàng lại nhìn tôi. Dù lúc đó tôi cũng đã sẵn sàng, nhưng ánh mắt của Khánh làm tôi thẹn. Vì chàng nhìn tôi như thầm hỏi:
 
– Vài ba tiếng, có đủ không em?
 
Chàng bóp tay tôi cho tôi yên tâm một phần. Phần khác cũng để cho chàng tự tin hơn trong lần bạo gan đầu tiên.
 
Người tôi nóng rang như lên cơn sốt. Tôi cảm thấy như mình sắp nhúng tay vào một tội lỗi. Một tội lỗi tày trời. Tôi thẹn với chính mình cũng có, với đôi mắt của viên quản lý, nhất là với những cặp tình nhân đứng nối đuôi sau lưng tôi, chờ tới phiên lấy phòng.
 
Đã đành đôi nào vào đó lấy phòng là cũng để giải quyết sinh lý, nhưng sao tôi nhột nhạt khắp người, nhất là khi Khánh nói lớn: “Thì, vài ba tiếng…”
 
Khánh nói lộ liễu quá. Tôi chưa biết mỗi lần làm tình phải tốn bao lâu. Nhưng nghe vài ba tiếng nó như tố cáo cho mọi người biết là chúng tôi dâm đãng lắm không bằng.
 
Khánh trả tiền, cầm chìa khoái, cầm tay tôi dắt đi một cách không thành thạo. Chàng lung túng, líu quýu bước đi một cách vụng về, bất bình thường, làm tôi suýt đá hai chân vào nhau mà ngã chúi tới đằng trước. Tôi có cảm giác, ngoài viên quản lý, hai ba cặp trai gái đằng sau lưng tôi cũng đang chú mục nhìn xoi mói vào tôi với Khánh. Tôi có cảm tưởng như chúng tôi là hai kẻ trộm đang bị giải đi trên đường phố cho dân chúng xem.
 
Nếu không yêu Khánh, và không tò mò muốn được hưởng thú xác thịt với Khánh, có thể tôi đã buông tay Khánh mà tất tả chạy ngay ra đường gọi taxi trốn mất. Có mười mấy bậc thang mà tôi bước không muốn nổi. Sao nó cao đến thế? Sao bước chân tôi nặng nề đến thế? Lúc khuất nơi khúc quẹo ở cầu thang, tức là lấp hẳn mình khỏi tầm mắt của mọi người đang đứng dưới kia, tôi ngắt mạnh tay Khánh một cái:
 
– Em ngượng chín cả người anh Khánh ơi! Xấu hổ quá!
 
Tội nghiệp, dù chính chàng cũng chẳng hơn gì tôi, Khánh cũng quay lại ôm chặt tôi, vỗ về.
 
Phòng 216. Khánh cho chìa khoá vào mở cửa. Hơi lạnh và mùi căn phòng toả ra gây cho tôi một cảm giác là lạ. Khánh đẩy nhẹ lưng tôi vào hẳn bên trong, rồi khoá chặt cửa. Cả Khánh lẫn tôi thật tình không biết làm gì sau đó. Chàng diễn xuất ra cái điều mình rành rõ, mà trông chàng lại vụng về, lấn cấn thế nào. Trong như anh kép hát trẻ lần đầu tiên dược giao cho vai chính để diễn xuất. Khánh ngồi xuống, kéo tôi ngồi theo cạnh chàng. Năm ngón tay chàng đan vào tay tôi, bóp mạnh:
 
– Mỹ Dung, em có thể tự nhiên hơn để giúp anh không?
 
Tôi yên lặng để tội nghiệp Khánh đang xin tôi giúp chàng bớt mang mặc cảm tội lỗi.
 
– Em nói một câu gì cho anh yên ổn tâm hồn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *