“Truyện sex dài” Gì ghẻ thèm cặc P3

Truyện sex dài Gì ghẻ thèm cặc P3
Luân từ sở chạy thẳng về nhà nhưng lại không thấy chiếc xe của Hòang như mọi bữa, chàng nghĩ thầm trong đầu: “Thằng bé lại vào thư viện học nữa rồi.”
 
Luân mở cửa vào nhà. Chàng thay đồ rồi đi tắm cho khoẻ.

 

Chiều cuối tuần nào cũng vậy. Nếu không có gì bận rộn, Luân hay rủ người bạn trẻ share phòng nhà chàng đi chơi cho đỡ buồn sau một tuần lễ làm việc. Luân nằm ngâm mình trong bồn nước, suy nghĩ không biết làm gì cho hết hai ngày cuối tuần.
 
Luân sống độc thân bao nhiêu năm nay. Tuy là có thoải mái thật, nhưng sau những phút vui chơi, về nằm một mình trong phòng mới thây nỗi buồn gặm nhấm tâm hồn.
 
Luân cũng đã trải qua nhiều mối tình rồi. Nhưng rốt cuộc rồi cũng chẳng đi đến đâu. Chàng chán nản, cứ buông trôi tới đâu thì tới. Em nào có thịt thì cho chàng thịt, không thì thôi. Kẹt kẹt chàng chạy vô mấy ổ chứa, thảy tiền ra chặt một hai cái rồi về, thoải mái mà khỏi phải lo nghĩ.
 
Đang nghĩ ngợi mông lung, tự nhiên Luân nảy ý định lái xe đi Las Vegas. Sòng bài quốc tế mà hầu như ai mà không biết. Luân đã đến đó một vài lần với bạn bè. Tuy không có máu cờ bạc nhưng lần nào lên đó chàng cũng thua năm ba trăm nên Hòang không mấy thích. Giờ đang buồn, lên đó coi show còn hơn là nằm trong phòng một mình. Nhưng đi một mình thì buồn. Chờ Hòang về rủ hắn thì chưa chắc hắn đã chịu đi. Phần Hòang nghèo, phần phải lo đi học nên hắn ít chịu tham dự vào những cuộc vui tốn kém như thế.
 
Luân moi óc nghĩ đến một người bạn đồng hành. Bỗng trong đầu chàng loé ra một tia sáng. Chàng vừa chợt nghĩ đến Hòa, người chị hờ dâm đãng, vợ kết của ông Thời.
 
Luân nhấc điện thoại, gọi thẳng đến nhà ông Thời vì chàng biết chắc giờ này shop may của ông còn làm việc, ít nhất cũng phải 10 giờ đêm mới đóng cửa. Và chắc chắn là ông Thời còng đang coi shop.
 
Qủa đúng như vậy, từ đầu giây bên kia giọng Hòa trả lời:
– Alô. Ai đó?
Luân trổ ngay cái giọng ăn chơi của chàng:
 
– A! Anh Luân, khoẻ không? Bộ biết ổng hỏng có nhà nên gọi kiếm Hòa phải không?
Hòa nói xong, nàng cười nắc nẻ trong điện thoại ra vẻ khoái chí lắm.Luân nghe Hòa ướm lời, chàng tấn công liền:
– Thì biết ổng ở shop mới dám gọi Hòa chớ. Đã biết rồi còn chận họng. Hòa ác lắm nhe.
– Mà anh Luân kiếm Hòa có việc gì hôn? Bộ tính mời Hòa đi ăn riêng đó hả?
– Hỏng phải đi ăn không, mà còn đi Las Vegas nữa. Dám hôn?
Hòa cười khăng khắc trong điện thoại:
– Làm cái gì mà hỏng dám. Chưa chắc ai sợ ai à. Nhưng mà đi với ai, bao nhiêu người?
– Chỉ có Luân với Hòa đi thôi. Đi vậy mới vui chớ.
Hòa hơi ngập ngừng như suy tính một cái gì đó, rồi nàng nhỏ giọng:
– Rồi … Chừng nào về?
– Chừng nào Hòa muốn về thì Luân đưa Hòa về. Nhưng trễ lắm là chiều Chủ Nhật, tại thứ Hai còn đi làm nữa.
Hòa trở lại ngay với cái bản chất mất neat của nàng. Hòa nói một cách đĩ thoả:
– Lỡ Hòa không muốn về thì sao?
– Chừng đó tính sau. Nhưng nếu Hòa đi thì chuẩn bị đi. Một tiếng nữa Luân đến đón.
Hòa hơi hoảng hốt, nhưng nàng bình tĩnh lại ngay:
– Đừng đến đón, lỡ ai thấy phiền lắm. Hay là Luân chờ Hòa ở nhà hàng Denny đi. Mình ra đó kiếm cái gì ăn cho vững bụng rồi đi luôn.
 
Gác điện thoại xuống, Luân vừa xếp áo quần đồ ngủ vô chiếc xách tay nhỏ, vừa nghĩ thầm: “Có lẽ cô nàng cũng đang kiếm cớ nói dóc với ông chồng già.”
 
Một chút hối hận thoáng qua trong đầu Luân. Dù sao ông Thời cũng coi như một người anh cả của chàng. Nhưng Luân lại lắc đầu, xua đi ý nghĩ đó. Chàng tự nhủ: “Cái thứ đàn bà như Hòa mà chàng không chơi thì thằng khác cũng chơi thôi. Hơi sức đâu mà áy náy lương tâm.”
 
Chiếc Corvette tám máy của Luân đưa hai người từ nhà hàng phóng thẳng ra xa lộ, nhắm hướng Las Vegas trực chỉ.
 
Đoạn đường băng qua sa mạc, đồi núi chập chùng nhưng cả hai người không ai để ý đến. Chiếc xe thể thao đời mới của Luân nuốt gọn đoạn đường một cách êm ái.
 
Vừa lái xe, Luân vừa gạ gẫm dò ý Hoa:
– Hòa đi chơi một mình như vầy, có bị phiền phức gì không?
Hòa trả lời không một chút đắn đo:
– Ai dám làm gì Hòa đâu mà phiền phức. Hòa cũng phải có những riêng tư chủa Hòa chớ.
 
Luân cười thầm trong bụng. Chàng nghĩ: “Cái thứ đàn bà mà đã có ý ngoại tình thì có hàng trăm cách nói. Đi đụ bậy thì nói đại cho rồi, còn bày đặt riêng tư”. Tuy vậy chàng vẫn nói cho Hòa khỏi áy náy:
– Ờ. Luân thấy Hòa cũng phóng khoáng, có đầu óc Tây phương nên mới rủ Hòa đi chơi. Chứ cứ đi làm rồi về ru rú ở trong nhà Hòai, chắc có ngày phát điên.
– Đối với cha con ổng, Hòa làm tròn bổn phận rồi. Hỏng lẽ bắt Hòa phải sống như ổng hay sao? Hòa đâu có phải là tên tù khổ sai…
 
Chiếc xe đậu lại trước một sòng bài lớn, bên trên là khách sạn để khách có thể ở đó, ăn ngủ và cờ bạc ngay tại chỗ.
 
Luân một tay kéo chiếc valise nhỏ của Hòa, một tay chiếc túi xách của chàng, giao chìa khoá xe cho người phục vụ rồi sóng bước bên cạnh Hòa đi vào y như một cặp vợ chồng.
 
Đến trước quay khách sạn, Luân hơi ngập ngừng khi người nhân viên hỏi chàng lấy mấy phòng. Lấy một phòng thì không biết Hòa có chịu không? Rủi đâu cô nàng có đầu óc Tây phương thật, chỉ nghĩ là lên đây cốt để cờ bạc, giải trí với Luân, coi Luân như là một người bạn không hơn không chịu thì ê mặt quá. Đã vậy mà nàng còn mét ông Thời nữa thì mặt mũi Luân còn ra gì nữa.
Nhưng nếu lấy hai phòng thì cũng như không. Chẳng lẽ đưa rước dụ dỗ một người đàn bà đẹp, dâm như Hòa lên tới đây để tối nằm một mình mà sục cặc thì vô lý quá.
 
Luân còn đang phân vân, chưa biết nói thế nào thì Hòa tuyên bố một câu nghe ngọt xớt:
– Lấy làm chi hai phòng cho uổng tiền. Mình lên đây để đánh bài, đi chơi chớ có ngủ nghê gì đâu mà lo.
Luân lật đật nói nhanh với người nhân viên như sợ Hòa đổi ý:
– OK. Một phòng lớn.
 
Sau khi làm thủ tục, ghi tên ghi tuổi, hai người đi thẳng lại thang máy lên phòng y như một cặp vợ chồng mới cưới đưa nhau đi hưởng tuần trăng mật. Cánh cửa phòng vừa khép lại Hòa đã tự nhiên phóng lên giường, nằm banh càng, duỗi chân duỗi tay một cách thoải mái:
– Sướng thiệt. Ngồi xe 4, 5 tiếng đồng hồ, giờ đặt lưng xuống, thiệt sướng còn hơn…
Hòa còn đang còn tìm một cái sướng nào đó để so sánh, thì Luân đã buột miệng nói:
– Sướng còn hơn …. Chơi?
Hòa cười ré lên hưởng ứng. Bây giờ chỉ còn có hai người trong phòng, nàng đâu cần giữ gìn gì nữa. Hòa nói luôn:
– Không. Anh nói vậy chứ Hòa thấy sướng không bằng.
 
Hòa vừa nói vừa nheo mắt nhìn Luân một cách tình tứ .
 
Luân đâu còn nhỏ dại gì nữa. Khi Hòa nhận lời đi với chàng là coi như cô nàng đã chấp nhận chuyện đụ đéo hết 90 phần trăm rồi còn gì.
 
Nàng đề nghị hai người mướn một phòng có nghĩ là thêm 9 phần trăm nữa rồi. Như vậy Luân chẳng việc gì phải gấp rút. Chàng bảo Hòa một cách âu yếm:
– Em đi tắm trước đi cho khoẻ.
Hòa vẫn nằm im không nhúc nhích. Nàng nói một cách lười biếng:
– Mệt quá hà. Anh có tắm thì tắm trước đi. Em nằm nghỉ một chút.
 
Luân lấy mấy bộ đồ đem theo mắc lên trên móc rồi cầm theo chiếc quần lout mới, mở cửa phòng tắm bước vào.
 
Hòa nằm giả bộ nhắm mắt nhưng vẫn len lén nhìn theo tấm thân nở nang của Luân mờ mờ hiện sau làn kính đục của phòng tắm.
 
Hầu như tất cả mọi khách sạn trên các sòng bài, mỗi nơi có một lối kiến trúc khác nhau. Nhưng gần như tất cả mọi phòng tắm bên trong đều giống nhau. Nghĩa là nó được làm bằng kính trắng mờ mờ. Vừa đủ cho người nằm trên giường thấy rõ người đang tắm làm gì, kỳ cọ chỗ nào, cái gì lớn, cái gì nhỏ, cái gì dài, cái gì ngắn.
 
Luân biết rõ yếu tố này nên thay vì nằm ngâm mình trong bồn, chàng cứ làm bộ đứng lên đứng xuống, kỳ cọ quay qua quay lại, cố ý quơ con cặc mập ú của chàng vòng vòng cho Hòa chóng mặt chơi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *