“Truyện 18+” Trại tù địa ngục P2

Truyện 18+ Trại tù địa ngục P2
Vân lúc này thì chỉ còn biết ngồi yên một chỗ quan sát Nụ bú cặc cho lão già mà không còn dám ho he tranh giàng việc này nữa. Thực ra trông cô ả lúc này rất tội nghiệp, trên người trần truồng không có một mảnh vải, nhưng cũng chỉ biết cởi truồng mà ngồi ườn ra đấy như một thứ đồ chơi cũ chán chê bị vứt bỏ thay bằng một thứ đồ mới lạ hấp dẫn hơn. Vân ngồi co ro theo kiểu ngồi thường thấy của những cô gái Nhật, tức là hai chân gập lại khép chặt, ngồi trên đầu gối, hai tay đặt lên với vẻ chờ đợi một điều gì đó. trong lúc đó thì lão già đã đè vật Nụ xuống giường và chồm lên ngồi trên ngực của cô ả, hai chân của lão ấn cả vào cổ của Nụ trong lúc hai tay thì giữ chặt đầu không cho Nụ có thể nhúc nhích nổi thân trên. Dĩ nhiên là không chậm trễ lão già đã đút ngay con cu vào miệng Nụ, từ trên ấn mạnh cái vật ấy xuống, kéo ra kéo vào giống như là đang địt vào lồn đàn bà, phút chốc cái miệng tươi tắn của Nụ đã trở thành như một cái lỗ lồn làm nơi để lão già trút vào đó tất cả dục vọng bằng những động tác thô bạo phũ phàng. Cái bụng dưới béo phệ của lão đập mạnh vào cằm, vào cổ của Nụ mỗi lúc lão ấn cu vào miệng bắt bú kêu lạch bạch, phụ hoạ cho những tiếng lép bép phát ra từ mồm Nụ.

 

Đột ngột lão già thích chí vật ngược người Nụ quay nằm sấp lại trong lúc lão ngồi dậy, bàn tay của lão xoa xoa, lòn vào mái tóc dài của Nụ như một cách tán thưởng việc Nụ bú lão hay đến vậy. Lão già hai tay giữ lấy đầu Nụ rồi cứ thế chủ động ấn vào kéo ra cho cái miệng của người con gái làm đúng cái việc cần phải làm lúc này.Đột nhiên lão vẫy tay gọi Vân lại gần, không phải là để địt cô ả mà chỉ đơn giản là sai cô ả lấy cho lão một chai rượu. Vừa làm tình vừa uống rượu là thói quen trước giờ trong lúc hành lạc của lão, Vân hiểu lão đòi rượu có nghĩa là lão đã sắp sửa làm cái việc chính kia rồi, đêm nay thì dĩ nhiên là với Nụ.
 
Vân ngậm ngùi cầm chai rượu, chỉ còn lại một nửa, là loại rẻ tiền, nó đục đục, cái miệng chai đen kịt cáu bẩn đưa cho lão. Dường như không để ý hoặc đã quen với những điều đó, lão cầm lấy chai rượu đưa lên cổ nốc ừng ực. Rượu chảy tràn ra hai bên mép lão, chảy xuống ngực, xuống cả phía dưới nơi Nụ vẫn đang cắm cúi bú mút cái của nợ ấy. Lão Tư hứng chí trút ồng ộc cả chỗ rượu còn lại trong chai vào mặt, vào mũi Nụ như một trò chơi mới. Nụ định ngẩng lên phản đối thì lão đã dúi đầu cô ả xuống bắt bú tiếp không được ngừng, khuôn mặt và mái tóc Nụ giờ bê bết ướt đẫm và bốc nồng nặc mùi rượu, cái miệng chúm chím giờ cũng chẳng khá hơn khi hai bên khoé miệng trào ra rất nhiều nước miếng và nước nhờn con cặc già kia xuất khí ra, mấy thứ nước ấy có cảm giác như đang sủi bọt quanh miệng Nụ.
 
Vân đã nhiều lần được chứng kiến cũng như nhiều lần là nạn nhân hay đồng loã của những kiểu làm tình quái dị bệnh hoạn của lão giám đốc trại song đây là lần đầu tiên Vân thấy lão làm tình với cái kiểu bẩn thỉu thú vật đến mức thế này. Quỳ như phỗng trên giường, Vân thấy lão già giờ đã chồm lên bụng của cô nàng trẻ măng kia, một tay lão banh lồn cô nàng, tay kia lão cầm chặt cái của quý của mình dẫn đường cho nó vào đúng cái lỗ bé xíu giờ đã bị mở to hết cỡ.
 
Hai chân của Nụ bị banh ra, cô nàng hự mấy tiếng rồi nằm im không thốt thêm một tiếng nào nữa để mặc cho lão già chơi. Lão ấn mạnh con cặc phát một vào lồn cô ả, hai chân lão duỗi ra song song với hai cặp đùi non mở rộng của Nụ. Vân thì vẫn dán chặt mắt vào cái chỗ đó, chính là cái chỗ mà từ đó phát ra những âm thanh lạch bạch phát ra từ sự va chạm của hai bộ phận sinh dục, những âm thanh hết sức vô nghĩa vang lên trơ trẽn trong đêm. Đột nhiên Vân giật nảy lên, cả người gần như ngã nhào về phía đằng sau, từ dưng cả người Vân lĩnh trọn một cú đạp của lão già, cứ thế trên người không có chút gì đắp điếm, Vân tụt xuống khỏi giường một cách miến cưỡng.
 
Lồm cồm ngồi dậy, vẫn còn cảm thấy ê ẩm sau cú đạp của lão, Vân ngước nhìn lên thì thấy lão già sau khi đạp nàng xuống giường thì chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại mà cứ thể thì thụt trên bụng của cô gái kia. Có lẽ lão già cảm thấy sự có mặt của Vân trên giường vào lúc này là hoàn toàn vô nghĩa nên vừa như vô tình, vừa như hữu ý mà xô Vân xuống đất. Cả cuộc đời mình, chưa bao giờ Vân cảm thấy ê chề, cảm thấy mình đang tụt xuống đáy cùng của xã hội như lúc này. Ngay kể cả lúc bị bắt vào tù, ngay cả lúc đứng trước toà án nghe lời tuyên án, Vân cũng không có cảm giác nhục nhã đến tột cùng như vầy, bởi đơn giản, kể cả trong những lúc đó Vân vẫn có cảm giác mình là một con người và được người khác coi là con người. Còn lúc này dường như từ con người quá đỗi xa xỉ để nói về Vân vì ngay bản thân nàng cũng cảm thấy mình chỉ như một con vật, một thứ mua vui cho một lão già dâm dật. Đàn bà, dù là mất nết đến đâu cũng luôn có giá trị của một con người, còn một con vật mua vui thì giá trị của nó giảm dần sau mỗi đêm bị lôi ra làm trò tiêu khiển. Đến một lúc nào đó, với Vân thì chính là lúc này đây, khi ông chủ của nó chán chê với thân xác mà nó dâng hiến thì sẵn sàng đã văng nó không thương tiếc lấy chỗ cho một thứ đồ chơi mới hấp dẫn hơn.
 
Cái giường nhàu nát ố vàng đã trở nên thật rộng rãi vì trên đó lúc này chỉ còn có lão già và một người đàn bà duy nhất đang nằm bên dưới. Lão Tư thoải mái dồn hết sức già của mình lên thân thể nõn nà trắng ngần tươi mới, thả sức diễn những kiểu làm tình mà lão thích nhất. Hai chân ngắn ngủn, to như chân voi của lão quẫn đạp co thúc liên tục như đang bơi , lão lòn tay xuống dưới lưng Nụ ấn mạnh, ép cho cả thân hình con gái ấy dính sát chặt vào lão. Hai thân thể trần truồng trơ trẽn quấn chặt nhau như đôi sam biển trong vũ điệu của tình dục. Đối với những kẻ khốn cùng mạt vận ở cái chốn địa ngục này, không gian, khung cảnh chẳng có chút ý nghĩa nào trong chuyện hành lạc. Chỉ cần ở đó có một người đàn bà và một người đàn ông, cả hai không mặc gì trên người là đã có thể xảy ra cảnh ái ân, không cần biết nó diễn ra ở đâu, ngoài bờ cỏ,trong bụi rậm hay trong một căn phòng, trên một cái giường ọp ẹp bẩn thỉu nhầy nhụa.
 
Trên giường, cô gái tên Nụ nấc lên từng đợt vì những động tác liên tục không ngừng nghỉ của lão già hành hạ cái lỗ khốn khổ giữa hai chân của cô gái, có cảm giác như có một nỗi đau đớn không thể mô tả bằng lời đang xé đôi người Nụ ra, vừa sợ hãi, vừa đau khổ nhưng cũng sướng đến lịm cả người. Đứng ở bên cạnh giường, hai bàn tay khép chặt trước bụng như che đi cái lỗ đàn bà đang rỉ nước, cố che dấu tâm trạng tha thiết muốn được tham gia vào hoạt cảnh ái ân trên giường, vừa cảm thấy tủi nhục khôn cùng, hai hàng nước mắt của Vân như nhoè đi khiến chẳng mấy chốc Vân đã không còn thể nào quan sát được rõ ràng những gì xảy ra bên cạnh mình nữa rồi. Vân đứng đó như đui mù câm điếc những hình ảnh mà với bản thân Vân đã quá đỗi quen thuộc.
 
– Thôi, ở đây không có việc gì của cô nữa đâu, cô cầm quần áo đi ra đi.
 
Lão già trong lúc đổi tư thế làm tình quay mặt lại nhìn thấy cái cảnh Vân đang đứng như trời trồng, vừa khóc vừa nấc có lẽ lão ngứa mắt mà muốn nàng cút cho khuất mắt. Thường khi đã chán chê một cái gì đó mà trước đây người ta thích, chả có lí do gì để không tống khứ nó đi càng nhanh càng tốt, nhất là khi trong tay đang có món khác tốt hơn nhiều. Vân nghe lới lão nói mà vẫn như kẻ mộng du, nàng chỉ kịp hiểu một điều là mình bị đuổi, phải rời khỏi cái phòng này để lại thế giới riêng tư hạnh phúc cho lão già và người mới. Vân đã gần như định bước ngay, gần như là chạy thật nhanh ra khỏi phòng ngủ của lão song đột nhiên mới nhớ ra là mình vẫn chưa kịp lấy quần áo, vẫn loã lồ. Quay lại Vân nhìn thấy hai bộ quần áo nữ tù đang vứt ở trên sành nhà thành một đống hổ lốn, một bộ rất mới, còn bộ kia cũ hơn. Vân biết bộ tù mới không phải là của mình, là của cô gái đang bị lão già địt trên giường kia nhưng cô ả vẫn cớ vơ lấy ôm thành một đống trước ngực, để lại bộ đồ cũ của mình cho cô gái kia. Nụ và lão già đang mải làm trò hay ho, đâu hơi sức đâu biết, ngay cả lão Tư chỉ để ý Vân lấy quần áo mà cút đi cho mau chứ đâu để ý mấy cái vặt vãnh đó là gì. Vân nghe thấy lão thở hồng hộc như đang chạy leo dốc trong lúc cô ả cúi xuống gầm giường để nhặt cái quần lót màu hồng nhạt, bé xíu cũ rích của mình khi nãy vứt vội xuống. Khi đến ngủ với lão già Vân không mặc nịt vú vì thế chỉ như vậy là đủ, cầm cái quần lót mà mấy cái viền đăng ten xung quanh đã rách bươm cùng với bộ quần áo tù không phải của mình Vân chạy vội ra khỏi cái địa ngục này.
 
Khi Vân đóng cửa phòng bước ra, vẫn còn kịp nghe thấy những tiếng rên rỉ của cô gái kia cùng những tiếng hự hự quen thuộc khi xuất khí của lão Tư. Để lại cánh cửa đóng sau lưng, Vân hít một hơi dài để cảm nhận được sự tự do hiếm hoi bởi lúc này chỉ có mình nàng giữa một không gian rộng lớn xung quanh. Không buồn mặc lại quần áo, Vân ngồi thụp xuống ngay cái hành lang trống trải bên ngoài phòng ngủ của lão già, bên tai vẫn nghe được văng vẳng những tiếng nói, tiếng cười của hai kẻ bên trong. Không chịu nổi hơn, Vân ôm chặt lấy quần áo rồi cứ loã thể, chạy thục mạng dọc theo cái hành lang dài tối đen. Giờ này không thể nào có thể quay trở lại buồng giam với những phạm nhân khác, cũng không thể trở về phòng lão già, Vân chẳng biết mình sẽ đi đâu nữa, chỉ biết tìm một chỗ để trốn chạy, để ẩn nấp.
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *