“Truyện 18+ ngắn” Trinh tiết quan trọng ko?

Truyện 18+ ngắn Trinh tiết quan trọng ko?
Hà nội mùa này thiếu vắng những cơn mưa…
 
– Chúng mình quan hệ đi e. A hứa, nhẹ thôi. – Lời nói dê bệ đầy ngọt ngào của tôi.
 
– …
 
– E sợ à? Không đau đâu mà em. Nhé!
 
E vẫn lặng thinh, không nói gì.
 
Cơ thể e cũng hoàn toàn lặng thinh khi tôi cởi đến cái quần lót của em. Trong đầu tôi giờ phút đó chỉ là sự vui sướng, ham muốn sắp được thỏa mãn một cơ thể trắng nõn và trinh tiết đúng như tôi từng hi vọng.

 

– A làm thật à? – E hỏi có vẻ ngượng ngùng.
 
– Ừ e. Nhẹ thôi mà cưng. A sẽ làm cho cưng thích.
 
-…
 
Tôi không hiểu sự im lặng của em. Trước, tôi từng phá trinh một cô gái. Khi tôi đòi quan hệ, cô ấy mồ hôi đầm đìa, liên mồm nói rằng sợ đau. Nhưng em..! Nhưng giây phút ấy tôi yêu em, mọi thứ thuộc về em, kể cả sự bí hiểm..đáng lẽ ra không nên có.
 
Tôi bắt đầu.
 
Sâu hơn 1 tí nữa. Ôi, người con gái tôi yêu đâu còn trinh. Ôi, tôi đã nghĩ em sợ đau. Ôi, tôi là 1 thằng ngu. Tôi nhìn em trong sự thù hận và đôi mắt muốn giết em.
 
– Anh…- Đôi mắt em mếu máo nhìn tôi, hai bàn tay búp măng của e nắm chặt lấy chăn.
 
– Mẹ kiếp! Con điếm ! – Không kìm được tức giận tôi chửi em.
 
Em nhắm mắt lại, nhíu mày nhăn nhó.
 
Tôi vẫn làm. Tôi làm mạnh hơn. Dường như tôi đang dồn hết bao cáu giận về việc em đã mất trinh lên cơ thể em. Tôi căm phẫn vì để mất trinh tiết người mình yêu cho thằng khác. Tôi là 1 thằng đàn ông ích kỉ !
 
Tôi và Huyền quen nhau vẻn vẹn 1 tháng.
 
Tối hôm đấy tôi dẫn em về nhà, không kìm được lòng tôi đã bế em lên giường.
 
Sau đêm đó, nhiều lần tôi đã tự an ủi mình bằng việc thay đổi suy nghĩ về 2 từ “ trinh tiết “. Tôi tự nghĩ, thời nay trinh tiết của một con đàn bà có lẽ không quan trọng bằng trinh phẩm của nó. Nó yêu ai thật lòng thì có thể quan hệ, có thể trao gửi cái nó gọi là trinh tiết đó cho người ta, tôi không nên đau đầu quá nhiều vì những con đàn bà tầm thường đó, tôi không nên tỏ ra khinh bỉ cái loại người đáng bị khinh bỉ như thế, tôi không nên gọi con đàn bà đó là .. con điếm!
 
Sau đêm đó, thái độ của em đối với tôi cũng khác.
 
Em lặng đi, đôi mắt biết cười và đôi môi không bao giờ ngừng nghỉ đã không còn. Tôi đoán em tự ái về lời nói của tôi. Tôi ôm em vỗ về, xoa đầu em đầy an ủi. Nhưng tận trong đáy lòng tôi, tôi cũng có suy nghĩ khác về em. Điếm thì không hẳn, nhưng không phải là một người con gái trinh tiết như tôi từng tìm kiếm.
 
Liệu tôi đã nên dừng lại hay tiếp tục tìm kiếm?
 
Câu hỏi đó luôn dày vò tôi từ trong giấc ngủ.
 
Tôi yêu em. Phải, tôi đã từng rất yêu em. Tôi yêu đôi mắt trong long lanh của em. Ánh lên nhìn tôi như thèm khát, như ao ước, như muốn với lấy 1 ngôi sao. Tôi yêu làn tóc mềm mượt của em, nó làm tôi hạnh phúc mỗi khi vuốt nhẹ lên làn tóc ấy. Tôi yêu đôi tay búp măng của em luôn vuốt má tôi. Tôi yêu mọi thứ thuộc về con người của em.
 
Nhưng liệu có phải, tình yêu đó chưa đủ lớn để vượt qua ngưỡng của của 2 từ “trinh tiết“ ??? Liệu có phải tôi yêu cái trinh tiết mờ ảo đó hơn 1 người con gái ???
 
Hai tháng sau đó, tôi và em vẫn yêu nhau.
 
Tưởng chừng giữa chúng tôi đã xóa tan mọi khoảng cách. Hai tháng hạnh phúc nhất đời tôi.
 
Đã bao giờ bạn từng yêu một cô gái có đôi mắt to, long lanh, đen láy nhưng lại trong xanh – 1 màu xanh của trời, của gió, của hồn nhiên chưa? Đã bao giờ trong giấc mơ bạn từng yêu 1 cô gái có làn da ngăm đen, đôi má bầu bĩnh và đôi môi chu lên thật đáng yêu chưa?
 
Chưa đâu. Vì cô ấy chỉ có một mà thôi. Và cô ấy là của tôi rồi.
 
Hai tháng chúng tôi vui đùa bên nhau.
 
Một cảm giác bình yên như thế!
 
Và cứ đều đều, 1 tuần 2 lần, 2 tháng 16 lần, tối thứ 7 và chủ nhật, chúng tôi là của nhau, cả đêm.
 
Hạnh phúc nối hạnh phúc.
 
Tình yêu của tôi thật tuyệt.
 
Được gần 4 tháng, tối thứ 7, cô ấy cầm 1 tờ giấy xét nghiệm đưa cho tôi xem.
 
Kết quả: viêm âm đạo.
Nguyên nhân: quan hệ mạnh, thô bạo, viêm nhiễm, không có những biện pháp phòng tránh hợp lý.
 
– Bác sĩ cũng bảo thêm là phải ngừng quan hệ ít nhất là nửa năm. Em sợ quá..Huhu. – Em nói trong nước mắt.
 
Tôi ôm em.
 
Hôn lên trán em.
 
Em sống trong sợ hãi và thuốc được 3 tuần thì tôi bắt đầu có một cảm giác. Cũng không lạ, đơn giản vì là giống đực, đang được phục vụ làm tình nhiều như thế bỗng dưng bắt tôi dừng lại. Tôi chán! Phải, đúng là cảm giác chán của 1 thằng đàn ông đầy dục vọng! Tôi thấy chán em!
 
Nhìn thấy cơ thể em, tôi thèm muốn nhưng lại nghĩ đến chuyện không được quan hệ, tôi lại nản.
 
Tôi tránh mặt em.
 
Tránh gần gũi với em.
 
Tôi cất chiếc nhẫn chưa một lần được ngỏ lời vào trong ngăn kéo.
 
Đóng sập cửa, tôi như đang muốn đóng lại cái khoảng trống trong tiềm thức của tôi.
 
Tôi lên bar.
 
Thằng bạn thân chút rượu cho tôi. Tôi say mềm trong chai Remi 40 độ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *