“Truyện 18+ ngắn” Trên đường trốn giặc

Truyện 18+ ngắn Trên đường trốn giặc
Hồi đó tôi mới 20 tuổi, má tôi có cửa tiệm buôn bán lớn ở Nha trang, tôi là con một được cưng chiều, học thì ít mà ăn chơi thì nhiều, mà kể các thứ ăn chơi, thì “gái” là nhất. Vì chiến tranh, chúng tôi phải chuyển nhà đi, hàng hóa trong nhà chất đầy ba xe vận tải chạy xuôi Nam, chiếc thứ tư chỉ có mấy chục bao gạo với ít bó mền dạ Mỹ, bác Phong tài xế đợi tôi đi chơi hoang về tới phút chót mãi xế chiều mói lên đường. Bác Phong thân với tôi lắm, vì tôi hay bao bác những lần đi ăn nhậu, để bù lại, có nhiều khi bác kiếm được mấy em nai tơ trong lúc chạy xe còn cho tôi hưởng chung nữa. Trên quốc lộ số một, đủ loại xe nối đuôi như rồng rắn, xe du lịch, xe vận tải lớn, xe lam, vespa, cả xe đạp nữa. Đến sẩm tối, thấy bên đường có một cô gái bế con với một con bé đứng bên, xin quá giang vì xe hư, mà không xe nào cho đi theo, tôi bảo bác tài :

 

– Trúng mối rồi ! Bác ngừng đi bác ơi!
 
Bác tài nháy mắt cười với tôi, rồi cố lách đoàn xe đông đảo, dừng lại bên vệ đường. Bây giờ tôi mới nhìn rõ. Cô gái cũng phải gần ba mươi, nhưng đẹp sắc sảo, da trắng mịn, con bé đứng bên chừng bảy tám tuổi, tóc vàng. Đứa nhỏ trên tay thì tóc đen, vậy là nàng hai đời chồng rồi. Cô gái mừng rỡ, líu ríu cám ơn, rồi hỏi bác tài:
 
– Về tới Sài gòn, bác lấy cháu bao nhiêu?
 
Bác  Phong chỉ tôi:
 
– Hỏi cậu chủ tiệm Hưng Thành đẹp trai đây nè. Mà tui nghĩ cậu lấy cháu thôi, không lấy tiền đâu.
 
Cô gái đỏ mặt nhìn tôi rồi nhìn chữ Hưng Thành bên hông xe vận tải. Tôi cười thật tươi:
 
– Thì cứ lên xe đi. Để anh với bác tài khiêng cái xe lên cho em.
 
Tôi tuy trẻ, nhưng cũng đã chơi gái nhiều. Em già em trẻ, em nào cũng là em, tôi đều anh anh em em ngọt xớt. Mà kinh nghiệm cho tôi hay, mấy em lớn tuổi một chút, nhất là đã có một hai con, vừa dễ dãi, lại đụ hay hơn mấy em quá trẻ.
 
Em có đôi má ửng hồng vì nắng, người nẩy nở tròn lẳn, mà cặp vú tròn đầy, núm vú nhô lên sau làn vải dính ướt vết sữa. Tôi nhìn em như ngơ ngẩn rồi chợt định thần, cùng bác tài khiêng cái xe lên, tôi đỡ đưa bé, dục hai người nhảy lên thùng xe, rồi tôi cũng theo ngồi phía sau. Bác tài bấm tôi nói nhỏ:
 
– Có cơm ăn nhớ để cho tao chút cháo nhé!
 
Thùng xe có che vải bít bùng, bên trong tối om, tôi mở tấm bạt phía sau cho gió lùa vào, rồi lần mò kiếm chỗ trống phía đầu xe cho mấy người ngồi xuống sàn. Tôi mở mấy hộp đồ ăn, chúng tôi ngồi ăn và trò chuyện. Nàng tên Thúy, hồi ở nhà quê ra Nha trang làm quán rượu, bị một tên úy của Mỹ hiếp dâm, rồi đẻ ra đứa con. Sau đó nàng được một anh lính biệt kích đem lòng yêu thương, có con được 3 tháng thì anh hi sinh. Nàng thờ dài:
 
– Cái số của em nó lận đận. Có lúc em chỉ muốn chết cho rồi. Nhưng mà còn hai con. . .
 
Rồi nàng đổi sang chuyện khác:
 
– Em mỗi tháng vẫn về Nha trang cất hàng ở Hưng thành, sao không gặp anh bao giờ?
 
Tôi trả lời là tôi học ở đại học Đà lạt, mới chạy loạn về nhà ít hôm.
 
Nàng dự tính về nhà chồng ở Sài Gòn rồi tính sau, tôi bảo nàng, Sài Gòn cũng mất đến nơi, mẹ tôi tính vô bán hết các thứ rồi tìm đường chạy ra ngoại quốc. Tôi hỏi nàng có muốn đi cùng với gia đình tôi không. Nàng bảo đó là giấc mơ thôi.
 
Được một lúc, thì con Hạnh mệt quá lăn ra ngủ, tôi cũng kiếm cái mền để Thúy đặt con cho ngủ bên cạnh nó, tôi ngồi sát bên Thúy và câu chuyện thân mật hơn. Tôi hỏi nàng có tính bước đi bước nữa không thì nàng thở dài:
 
– Đâu có tính được anh ơi! Mà em bây giờ già rồi, lại lếch thếch hai đứa con, ai cũng sợ. Thử hỏi anh xem, em có muốn người như em không?
 
Tôi vội nói:
 
– Em đâu có già, còn trẻ măng hà ( câu này tôi nói thật ). Em đồng ý, anh xin mẹ anh cho cưới em ngay ngày mai ( câu này tôi nói xạo).
 
Nàng cười;
 
– Anh chỉ xạo. Trông cái mặt anh hơn hớn ra, thấy ghét !
 
Rồi nàng hạ giọng thân mật:
 
– Em cũng chưa biết thế nào. Nhiều lúc một thân một mình, lẻ loi ray rứt khổ lắm. Anh nghĩ coi, em cũng là con người, nhiều lúc cũng có đòi hỏi thể xác chứ bộ, nhưng biết làm sao. Đàn ông các anh, cần thì đi chơi, đàn bà con gái khó lắm.
 
Nàng có vẻ dễ dãi, tôi xích lại gần hơn, luồn tay ra ôm sau mông rồi luồn tay trong lần áo đưa dần lên, lưng nàng mềm mại mát rượi. Nàng liếc nhìn tôi nhưng vẫn thản nhiên nói chuyện, tôi thì thấy nóng cả người, tim bắt đầu đập nhanh. Tay tôi vòng ôm cả cái eo thon của nàng, ngón tay sờ lần về phía trước chạm vào da bụng ngay trên cạp quần. Vừa lúc thằng bé ú ớ khóc, nàng bế nó lên dỗ dành:
 
– Đói rồi à con, mẹ cho con bú nha.
 
Nàng vạch môït bên vạt áo lên, trong không có nịt vú, trời ơi trong bóng đêm cái bầu vú trắng lồm lộp. Thằng bé gục đầu mà bú chùn chụt, nàng lim dim mắt. Cái cảnh khêu gợi quá, tôi quay hẳn người qua, một tay vẫn ôm sau lưng tay kia lần vào trong vạt áo bên này xộc lên mà xoa bóp cái bầu vú. Nàng nhăn mặt, ghé tai tôi thì thầm:
 
– Em bị cương sữa, anh đừng bóp mạnh đau em.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *