“Truyện 18+ ngắn” Thời Chiến tranh

Truyện 18+ ngắn Thời Chiến tranh
Hà Nội tháng chạp lạnh căm căm, nhưng Hà Nội run rẩy không phải vì cơn gió bấc mà vì những trận mưa bom càng ngày càng dữ dội. Người Hà Nội sống vội vã, cuồng loạn tận hưởng những hương vị của sự sống vì không ai còn dám mơ tưởng đến ngày mai. Trời chạng vạng tối, khu nhà tập thể hoang vắng yên lặng như bãi tha ma, phần lớn đã tản cư ra vùng ngoại ô, chỉ còn lại những người phải làm việc trong các nhà máy. 

Quỳnh cũng ở lại trong số những người này, nàng ở lại vì không thể đem chồng mù loà tản cư, người chiến binh trở về khi cuộc chiến chưa tàn chẳng mấy ai còn lành lặn. Quỳnh lặng lẽ sống bên cạnh Khánh bằng niềm an ủi duy nhất, nàng vẫn còn chút may mắn để hưởng hạnh phúc gia đình còn hơn các cô gái trẻ khác. Ngày đó, cưới xong là chồng đã ra đi biền biệt, để rồi phải tìm vui với ông thủ trưởng già nua cho qua cơn vật vã của lứa tuổi sung mãn. Mấy hôm nay Quỳnh cảm thấy vui vui nhờ anh chàng lái xe vui tính bạn học cũ của Khánh. Quang về Hà Nội để nhận xe nhận hàng vào B. Chuyến tàu viện trợ trễ hạn nên Quang đến nhà Khánh ở tạm. Thấy chồng và Quang nhắc những chuyện xưa của thuở học trò, Quỳnh cũng vui lây. Khánh gọi bạn bằng thứ danh từ lạ lùng: “Quang liệt” và Quang đỏ mặt khi thấy Quỳnh nhìn mình với ánh mắt ngạc nhiên. Sau vài ngày, Quang như chấp nhận cách gọi như vậy và Quỳnh cũng đủ thân quen để trêu Quang: Anh Quang đẹp trai như thế kia mà liệt thật là uổng.

 
Khánh kể cho Quỳnh nghe: Thuở học trò, mấy thằng rủ nhau đi Khâm Thiên, Quang bị cô gái làng chơi mắng: “đồ liệt mà cũng bày đặt đi chơi hoang” vì cô nàng vọc mãi mà Quang không ngóc lên được. Từ đó tên Quang liệt trở thành biệt danh để mọi người trêu chọc. Chưa bao giờ Quang đính chính hay phản đối và cũng chưa bao giờ Quang bén mảng đến khu phố đĩ điếm đó nữa. Khánh kể xong lại xoa xoa tay thở dài: “Ai ngờ bây giờ mình cũng như Quang, chiến tranh thật là tàn ác… “
 
Chỉ tội nghiệp cho Quỳnh, vừa biết mùi đàn ông thì Khánh theo cuộc chiến vào B, chưa được 6 tháng thì đã trở về trong cảnh mù loà, nửa thân dưới bất động. Đã có lần Khánh lăn cả xe lăn xuống ao sau nhà tập thể, nhưng số Khánh chưa chết được và số Quỳnh chưa hết nợ nên Khánh vẫn sống nhăn và người vợ trẻ càng ngày càng đẹp… nét đẹp của người đàn bà thiếu thốn tình dục không chỉ lộ trên gương mặt trái xoan mịn màng, mà còn trong ánh mắt long lanh, trong dáng đi uyển chuyển, trong mái tóc xoã lả lơi và khuôn ngực đầy đặn như chỉ muốn xổ tung khỏi lớp áo vải rẻ tiền.
 
Quang vừa vào nhà thì tiếng còi hú báo động rền rĩ, đã quen thuộc với bom đạn nên Quang thản nhiên lôi chai rượu nếp quốc doanh, đẩy xe Khánh đến cạnh bàn, hai thằng bạn rót rượu uống giữa tiếng bom rơi ầm ĩ. Quỳnh quýnh quáng đi ra đi vào:
 
– Mình xuống tăng xê đi hai anh ạ, bom nổ có vẻ gần lắm đó.
 
Khánh cười ha hả:
 
– Em và Quang xuống đi, còn anh thì chỉ cầu cho 1 trái 500 cân rơi vào lòng cho xong đời còn sướng hơn.
 
– Hơi đâu mà lo ấy, tiếng vọng này thì có khi cách xa cũng nửa cây là ít.
 
Quang tiếp lời rồi nhìn Quỳnh vẻ mặt bỡn cợt. Đúng lúc đó thì một tiếng nổ long trời, rung chuyển hất Khánh ra khỏi chiếc xe lăn. Còn Quỳnh thì ngã sõng soài, vạt áo vướng vào mép ghế rách toạc để lộ một bên sườn trắng nõn. Bằng phản ứng quen thuộc của người lính, Quang xốc Khánh và dìu Quỳnh tuôn chạy ra chiếc hầm tránh bom, tay không quên với theo chai rượu cho vào túi áo K3, vẫn nụ cười trên miệng Quang nói:
 
– Thôi xuống hầm uống tiếp Khánh.
 
Căn hầm vuông vắn chật hẹp chỉ là 1 hố sâu với chiếc thang gỗ gãy, Quang nhảy xuống trước để Quỳnh đỡ Khánh xuống. Quang đặt Khánh ngồi dựa vào vách hầm rồi quay lại đỡ Quỳnh đang tìm cách tụt xuống, tay Quang ôm trọn hai đùi Quỳnh, vòng tay săn chắc chạm vào làn da bụng làm cho nàng bồi hồi khó tả, ý nghĩ bậy bạ nhen nhúm trong đầu nhưng rồi nàng chợt đỏ mặt khi nghĩ đến hai chữ “Quang Liệt”.
 
Rút chai rượu đưa cho bạn, Khánh cầm tu ngon lành như kẻ nghiện lâu ngày, thực ra Khánh chỉ muốn say sưa để quên hết nỗi buồn chán. Quang chồm người với chiếc chăn cũ trên miệng hầm phủ quanh người Khánh và Quỳnh xong ngồi bó gối tựa vách hầm đối diện. Bom vẫn nổ rền vang hết đợt này đến đợt khác, tiếng súng phòng không bắn trả rời rạc rồi đồng loạt gầm lên phụ hoạ với tiếng máy bay xé không gian vượt ngang đầu.
 
– Điệu này có khi phải ngủ hầm thôi.
 
Không có tiếng trả lời, Khánh ngoẻo đầu ngáy. Khánh vẫn có tật xấu như vậy, đôi khi đang uống Khánh đã vật xuống bàn ngủ say sưa. Hai người còn lại ngồi bó gối đối mặt nhau. Quỳnh quen dần ánh sáng lờ mờ, nhìn khuôn mặt Quang đang lim dim mơ màng, Quỳnh thấy Quang thật là đàn ông, đôi chân khoẻ mạnh hơi dạng ra, cánh tay gân guốc vắt ngang đầu gối ẩn hiện dưới ánh sáng bừng cháy của trái sáng bay ngang miệng hầm. Quỳnh bỗng có ý nghĩ lạ lùng, không hiểu vật đó của người liệt ra sao?…
 
– Mỏi quá Anh Quang ạ.
 
Quỳnh nói bâng quơ nửa chừng thì cảm thấy tay Quang cầm vào bàn chân mình kéo ra nhẹ nhàng. Quỳnh thả lỏng cho cả hai chân duỗi dài, trong bóng đêm, chân nàng chạm vào giữa hai chân Quang, nàng co bàn chân lại nhưng rồi nhẹ nhàng thả xuôi trên khoảng thịt mềm mại của Quang. Quỳnh nói nhỏ giọng bỡn cợt:
 
– Anh Quang liệt từ bao giờ vậy?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *