“Truyện 18+ ngắn” Phá trinh bé bán vé số

Truyện 18+ ngắn Phá trinh bé bán vé số
hông ai biết rõ về nó, chỉ biết nó là một đứa con gái lùn từ Quảng Nam vô Sài Gòn kiếm sống. Nó khoảng 18 – 19 tuổi mà chỉ cao hơn một mét. Hai chân và hai tay ngắn củn. Cái đít thì bự như cái nồi. Tuy nhiên nó có một gương mặt dễ thương của một dứa con nít. Không ai biết nó tên là gì, cứ gọi nó là Trâm lùn.

 

Sáng sớm tinh mơ thì nó đã xuất hiện từ lâu và lang thang trên đường phố với xấp vé xố trên tay. Nó đi lật đật từ quán này đến quán nọ, từ hẻm lao động nghèo đến nơi sang trọng, từ trên lề đường xuống dưới lòng đường. Khi gần đến giờ xổ số thì nó chạy lăng quăng trông hay lắm. Có nhiều người thấy thương hại mua thêm cho nó vài tờ vé số. Đến chiều tối thì nó biến đi lúc nào không ai biết.
 
– Chú mua giùm con mấy tấm đi chú.
 
Ông khách để ly cà phê xuống nhìn nó, rồi quay đầu đi chỗ khác. Nó đi qua bàn khác và lại cất giọng lên với những lời rao mời quen thuộc.
 
– Anh ơi mua dùm em, hôm nay em bán ế quá, anh mua dùm em đi anh.
 
Tên thanh niên, phà một hơi khói thuốc lá vô mặt nó rồi xua tay nói.
 
– Không mua, không mua, đi chỗ khác đi.
 
Nó lạch bạch đi hết bàn này tới bàn khác rốt cuộc cũng bán được vài tấm vế số. Nó không từ bỏ một người khách nào ở trong quán cả. Nó đi đến một người đàn ông khá lịch sự, rồi lên tiếng mời.
 
– Chú mua cho con vài tấm đi chú.
 
Người đàn ông nhìn nó, cười nói:
 
– Đưa đây chú mua cho vài chục tấm.
 
– Chú nói thiệt hay đùa với con vậy.
 
– Chú nói thiệt đó. Còn bao nhiêu tấm.
 
Con nhỏ giao cọc vé xố cho ông khách lạ. Ông ta đếm 50 tấm vé xố, rồi móc ra một tờ 500 ngàn trả cho con nhỏ. Nó mừng quá cám ơn rối rít rồi nhe hàm răng trắng ra cười toe.
 
Mấy hôm sau, nó lại gặp ông khách đó. Nó vui vẻ cười rồi lên tiếng mời:
 
– Chú, mua vé số cho con đi chú, hi hi ..
 
Người đàn ông nhìn nó rồi cười nói.
 
– Chú hết tiền rồi.
 
– Chú mà hết tiền, vậy thôi chú mua cho con vài tấm nhé.
 
Người đàn ông nói tiếp.
 
– Con muốn chú mua hết đống vé số này, con phải làm cho chú một việc.
 
– Việc gì?
 
– Theo chú về nhà, chú sẽ chỉ cho.
 
– Rồi, con đồng ý, miễn chú hứa là sẽ mua hết vé xố của con.
 
Nó theo ông ta về nhà. Nhà ông ta là một căn hộ ở tận chót của cư xá Thanh Đa. Bước vô nhà là nó hỏi ngay:
 
– Việc gì, khó không chú?
 
– Không khó đâu, nếu con làm tốt chú sẽ mua hết vé số của con.
 
Ông ta bảo nó ngồi chơi một chút. Một lúc sau ông ta bước ra với vài tờ 500 ngàn trên tay.
 
– Con nghe chú nói, nếu con không muốn thì chú chở con về. Chú muốn con cởi hết quần áo ra cho chú chụp hình. Nếu con chịu thì chú cho con 500 ngàn và mua hết vé số của con.
 
Con nhỏ sững sờ và hoang mang. Nó vừa suy nghỉ vừa tính toán trong đầu “500 Ngàn, trời ơi nhiều quá, bán một tờ vé số 10 ngàn mà chỉ lời có 1000 đồng. Bán 10 tờ thì lời được 10000 ngàn, 100 tờ thì lời được 100 ngàn. Như vậy phải bán tới 500 tờ mới có 50 ngàn đồng.”. Nó bâng khuâng một hồi thì nó lên tiếng.
 
– Con đồng ý, chú trả tiền trước đi, và mua hết vé xố trước đi thì con mới chịu.
 
Ông ta cười hè hè rồi nói.
 
– Được rồi, được rồi, bao nhiêu vé đây, rồi .. rồi và đây thêm 500 ngàn!
 
Xong xuôi, nó cầm tiền cho vào túi và cẩn thận gài kim băng lại. Nó nói.
 
– Được rồi, vậy bây giờ cháu phải làm gì?
 
– Con cởi hết quần áo rồi ngồi trên ghế đó, chú đi lấy máy chụp hình.
 
Con nhỏ ngại ngùng loay hoay cởi bỏ bộ đồ bà ba ra. Ông ta vô nhà rồi trở ra với cái máy chụp hình trên tay. Con nhỏ ngồi co ro lúng túng trên ghế salon. Ông ta bắt đầu bấm máy lạch cạch và nói luôn miệng.
 
– Đó .. vậy đó … dang chân ra… chỏng mông lên phía này … được được .. ưỡn ngực lên … được đó.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *