“Truyện 18+ ngắn” Dưới gốc cây đào

Truyện 18+ ngắn Dưới gốc cây đào
Tôi sinh ra và lớn lên ở xóm Lương (không theo đạo), xóm tôi và xóm Đạo cách nhau bởi Vườn đào ma.
 
Người ta kể rằng: Ngày xưa ông Vạn Hòa – một địa chủ giàu có và khét tiếng ác ôn – đích thân qua tận xứ Đào Xà Phiên chọn giống và thuê thợ về làm vườn. Vườn đào có đúng 99 cây. Vì sao không là một 100? Ông Vạn Hòa vốn mê tín, làm cái gì cũng có 9. Tiểu thư Vạn Hòa con gái độc nhất của ông, yêu một anh tá điền nghèo. Nhưng ông lại bắt cô phải lấy một công tử phong lưu trên tỉnh. Trước ngày cưới, tiểu thư đã quyên sinh bằng một liều độc dược. Lúc ấy cô đã có mang hai tháng. Trước mộ người ta trồng một cây chuối, bảo rằng khi chuối trổ buồn thì cô sinh con. Có một bợm nhậu bảo một đêm anh ta tận mắt chứng kiến tiểu thư Vạn Hòa mắc võng đưa con trong vườn đào, chính tai anh ta nghe cô hát ”Ầu ơ ví dầu………”

 

Người ta lại đồn: Ngày kia có chú mục đồng bạo gan hái đào, vừa đưa đến miệng đào đã hóa thành con cóc đầy mủ. Miệng chú lở loét mấy ngày sau thì chết. Từ đó vườn đào trở thành vườn đào ma. Không ai dám hái đào. Mặc cho nó rụng nẩy mầm loạn xạ. Vườn đào vì thế không còn 99 cây nữa. Có lẽ vì vậy ông Vạn Hòa gặp nhiều chuyện xui xẻo chăng? Vài tháng sau cách mạng tháng tám, bà Vạn Hoà qua đời. Năm 75 đứa cháu cuối cùng cũng vượt biên qua Mỹ.
 
Còn việc xóm Lương và xóm Đạo phân biệt với nhau từ bao giờ thì không nghe ai nói. Chỉ biết rằng xóm Đạo và xóm Lương ít khi qua lại, càng hiếm việc hôn nhân hai xóm. Nếu có thì cô dâu hoặc chú rể xóm Lương phải chịu phép rữa tội của linh mục, rồi học đạo rồi đi lễ nhà thờ như một con chiên thực thụ. Vì vậy, đã có những mối tình tan vỡ. Và điều ấy không biết sẽ tồn tại đến bao giờ nếu như không có một đêm…. tôi nhớ rõ là mùa đào năm 1977.
 
Trăng thượng tuần treo lơ lững trên nền trời xanh thẩm, hắc ánh sáng màu ngà xuống vườn đào đặc quánh mùi hương. Đêm tĩnh. Gió lặng. Chỉ có tiếng côn trùng ra rả. Xa xa vài tiếng vạc kêu sương, gọi bạn. Thỉnh thoảng một ngôi sao băng xẹt qua.
 
Tôi ung dung bước vào vườn đào ma. Và như thường lệ, tôi đến cây đào thứ 12 trước tiên. Vì nó sai trái nhất. Đặt cái thúng xuống đất, lấy chiếc bọc ni lông bỏ vào túi áo, hai tay ôm lấy gốc đào trèo lên bổng tôi điếng người, tim muốn rớt khỏi lồng ngực: Ở một nhánh cao tuốt ngọn cây tiểu thư Vạn Hòa vận nguyên bộ đồ bà ba trắng, tóc xõa dài đang hái từng trái đào bỏ vào chiếc xách đệm máng trên cái chạc nhỏ. Ngoài tôi ra, không phải là tiểu thư Vạn Hòa thì còn ai dám đặt chân vào vườn đào ma lúc đêm hôm khuya khoắt thế này! Lũ trẽ chăn trâu ban ngày còn không dám đến gần, nói chi cô gái bình thường đến vào ban đêm. Nếu là đêm đầu tiên đến đây chắc tôi chết ngất vì sợ. May là từ 7 năm qua, tôi là “chủ nhân bí mật” của vườn đào. Tôi trấn tỉnh buông gốc đào ra, 2 ngón cái nắm chặt 2 ngón trỏ tạo thành hai vòng tròn, mắt nhắm nghiền, miệng niệm thần chú! Niệm xong tôi ngước mặt lên, tiểu thư vạn Hoà vẫn tiếp tục hái đào. Tôi định chạy thì……. có tiếng rú từ trên ngọn cây
 
– Á!…….. A!Ù…….. A!Ù…….
 
Tiểu thư Vạn Hoà rơi người xuống. Tôi lập tức đưa hai tay ra đón lấy, và ngã chúi về phía trước. cô gái ngất xỉu. Tôi đặt tiểu thư dựa lưng vào gốc đào, vừa bắt gió vừa lay. Phải mất một lúc, tiểu thư mới tỉnh. Nhìn thấy tôi, tiểu thư đã ôm mặt hét lên:
 
– Ma! Cứu tôi với.
 
Tôi gắt:
 
– Cô mới chính là ma đó.
 
Nghĩ vậy cô buôn tay khỏi mặt và chầm chậm nhìn tôi:
 
– Anh là người thật chứ?
 
Tôi dậm chân xuống đất thình thịch để khẳng định mình. Cô bổng đứng dậy, reo:
 
– A! Tôi nhớ anh rồi! Anh là Phương, bán đào dạo bên xóm Lương!
 
– Còn cô không phải là tiểu thư Vạn Hòa chứ?
 
– Dĩ nhiên là không!
 
– Vậy! Cô là ai?
 
– Anh không nhớ tôi sao? Tôi là Vy, con thầy Năm thuốc rắn bên xóm Đạo.
 
À!tôi nhớ ra rồi. Số là năm trước, một đêm má tôi nghe gà dưới ổ la hoang hoắc, tưởng trộm, bà bưng cây đèn trứng vịt xuống xem, ai dè đạp nhằm rắn hổ. Tôi chở bà qua nhà thầy năm thuốc rắn để chữa. Cả xóm Đạo và xóm Lương chỉ có mình thầy năm là biết chữa rắn cắn. Má tôi được cứu sống. Thỉnh thoảng khi bán đào ngang đó, tôi cũng ghé biếu thầy vài chục, gọi là nhớ ơn. Có lần tôi đã gặp Vy nhưng không chú ý. Mà chú ý làm gì? Tôi là trai Lương. Còn Vy là gái đạo. Hơn nữa má tôi theo phật giáo có “thẻ” gia đình phật tử hẳn hoi.
 
– Thì ra, đào anh bán hàng ngày va biếu ba tôi là đào ma?
 
Vy chỉ cái thúng dưới chân tôi phán tội.
 
Tôi thanh minh. Năm 12 tuổi, ba tôi bị trúng gió bại liệt toàn thân. Tất cả tài sản đổ vào thang thuốc cho ông. Được ba năm thì ông mất. Mười lăm tuổi tôi phải gồng gánh nuôi mẹ và thằng em ăn học. Tôi làm đủ thứ nghề , theo mùa….. Mùa đào thì bán đào. Mà vườn đào nhà tôi chỉ có 20 gốc, bán chẳng mấy ngày đã hết. Tôi bỗng nghĩ đến vườn đào ma. Ở đó đầy trái chín, tôi cam đoan với nàng, đào tôi biếu thầy Năm là đào vườn nhà tôi.
 
Một lúc sau nàng mới cho tôi biết lý do làm sao nàng có mặt tại đây. Thì ra khi nãy, má nàng bổng kêu thèm đào. Mà đàn bà chữa hễ thèm thứ gì là muốn ăn ngay cho bằng được. Nàng chèo ghe qua nhà tôi mua nhưng nhà không có ai. Lúc chiều thằng em đau bụng tôi và má đưa nó lên Dân y xã chưa về tới – nên nàng về. Nhưng nghĩ đến cơn thèm của mẹ nàng quyết định ghé vườn đào ma.
 
Tôi hỏi:
 
– Vy! Không sợ ma sao?
 
– Như anh biết người theo đạo Công giáo chúng tôi không tin ma quỷ!
 
– Vậy sao hồi nãy Vy xỉu?
 
– Vì tôi nghĩ ngoài tôi ra không còn ai dám đến vườn đào, khi ngó xuống bổng nhiên thấy anh. Quá bất ngờ tôi không tự chủ được.
 
Tôi cười, nàng cũng cười theo. Tiếng cười như tan vào ánh trăng.
 
– Chết rồi ! Túi đào tôi còn mắc trên đó! Nàng chỉ lên ngọn đào, nói.
 
– Để tôi lên lấy cho.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *