“Truyện 18+ ngắn” Căn nhà nhỏ sài gòn

Truyện 18+ ngắn Căn nhà nhỏ sài gòn
Từ khi tôi bắt đầu lên Sài Gòn theo học một trường trung cấp nghề về điện tử, ba mẹ đã đầu tư mua cho tôi một căn nhà nhỏ ở quận 6. Căn nhà nằm trong một con hẻm ở đường Hậu Quỳnh. Gần quán bar cafe 4 trong 1. Đó là một căn nhà trệt, khá vuông vức và nhỏ nhắn. Gồm một phòng khách, một phòng ngủ, một phòng bếp, một nhà tắm và toilet chung. Phía trước nhà có một khoảng sân tráng xi măng nhỏ hẹp, vừa đủ để hai hoặc ba chiếc xe máy và dùng làm sân phơi quần áo. Phía sau nhà giáp lưng với một căn nhà khác, cách nhau một con đường bề ngang chừng gần một mét, cây cối mọc um tùm. Con đường này cụt ở một đầu. Chỉ có vai trò là khoảng cách giữa hai dãy nhà nên không dùng để đi lại. Vì vậy nó không sạch sẽ mấy, đây đó vương vãi rác thải của hai dãy nhà tiện tay vứt ra sau.

 

Một căn nhà như thế là một thế giới quá tuyệt vời dành cho tôi giữa lòng thành phố ồn ào và náo nhiệt này. Tôi sống thoải mái và tự do, hơi bề bộn một chút. Bàn học của tôi để trong phòng ngủ, kèm một kệ sách bên trên. Trên đó tôi chất đầy những truyện, các loại sách kiến thức, linh tinh. Có những ô không để sách thì tôi để những thứ tạp nham trên đó. Chẳng hạn như một chiếc xe chạy bằng dây cót, những bức tượng nhỏ nhắn vui vui, một bình hoa giả mà bụi bám thành từng lớp, dày lên theo từng ngày. Còn sách vở tôi để trên bàn học. Bàn rộng nên ngoài sách vở, tôi cũng quăng tất cả những gì liên quan đến việc học hành lên đó: một cái đồng hồ, mỏ hàn, nhựa thông, cuộn chì, cây hút chì, tuốc nơ vít, băng keo điện, dao, kéo… Còn ti vi và cái máy vi tính thì để ngoài phòng khách, gần cửa ra vào. Nhà có hai giường, một trong phòng ngủ và một ngoài phòng khách. Ở đâu cũng có thể nằm được, lúc thì tôi ngủ ở giường trong, lúc thì tôi ngủ ở giường ngoài.
 
Cuộc sống của tôi cứ thế trôi đi êm đẹp. Hệ trung cấp của tôi học trong hơn hai năm rưỡi. Tôi sống ở căn nhà này đã được gần tròn hai năm. Cũng là hai năm dùi mài mỏ hàn ở trường trung cấp. Đến hết hè năm thứ hai thì nhà có thêm một nhân khẩu mới. Một cô em họ của tôi tên Quỳnh từ Bình Dương lên học khoa tiếng Anh của trường Đại học Ngoại Ngữ – Tin học thành phố Hồ Chí Minh. Còn gọi là HUFLIT. Tôi và Quỳnh đã gặp và chơi với nhau từ nhỏ, tuy rằng chẳng thường xuyên lắm. Lần cuối tôi gặp Quỳnh cũng phải cách đây hơn năm năm rồi. Bởi vậy ngày đầu tiên gặp lại Quỳnh tôi gần như khá ngỡ ngàng. Quỳnh đã lớn hẳn, mái tóc uốn quăn nhẹ, dài ngang lưng. Khuôn mặt trắng trẻo, chứa một chút nét bầu bĩnh và một chút nét thon thon. Thân hình cân đối, cái eo thon được tô điểm bởi cái áo thun hơi bó. Vòng ba tròn trĩnh một cách vừa phải, được ôm gọn bởi chiếc quần Jean Blue, cân đối với thân hình. Đặc biệt nhất là bộ ngực của Quỳnh. Tuy người thon gọn, nhỏ nhắn nhưng bộ ngực lại căng tròn. Hằn lên trong chiếc áo thun cài cổ là cái áo ngực ôm ấp một nữa bộ ngực. Phần trên ngực là làn da mềm mại, tiếp xúc trực tiếp với áo thun, căng tròn, phập phồng theo hơi thở.
 
Việc đầu tiên là phải sắp xếp vị trí sinh hoạt cho riêng từng người. Vì mọi đồ đạc của tôi đều tập trung trong phòng ngủ nên tôi chọn phòng ngủ là tổ ấm của mình. Còn Quỳnh nằm ở chiếc giường ngoài phòng khách. Giường nào cũng đều trải nệm Kim đan nên chất lượng nằm là như nhau. Tôi mua thêm một chiếc bàn học cho Quỳnh để sát giường. Quỳnh mua thêm một tủ quần áo loại tự xếp và một cái hộp nhựa nhiều ngăn để đựng đồ linh tinh.
 
Lúc ra ngoài Quỳnh hay mặc quần Jean và áo thun hoặc áo sơ mi cách điệu. Lúc ở nhà Quỳnh hay mặc những bộ đồ bộ bằng thun hoặc bằng vải. Có điều tôi để ý lúc ngủ Quỳnh vẫn mặc luôn áo ngực để đi ngủ, chứ không cởi ra. Mặc dù qua sách báo tôi biết rằng khi đi ngủ nên cởi đồ lót ra để cơ thể được thư giãn và thoải mái, mang lại giấc ngủ ngon và sâu hơn. Tôi nghĩ chắc có lẽ Quỳnh còn ngại nên không cởi áo. Mà như vậy thì thật không tốt cho cơ thể chút nào. Tôi cũng thấy thật ái ngại cho Quỳnh.
 
Nhưng rồi một hôm tôi phát hiện ra một điều thú vị. Số là sáng nọ, Quỳnh đi học, còn tôi được nghỉ học ở nhà. Tôi thức dậy, ra giường ngoài nằm ườn ra, mở tivi xem. Chuyển hết kênh nọ qua kênh kia cũng kiếm được một kênh đang chiếu một bộ phim ưng ý để xem. Tivi truyền hình cáp thì có nhiều kênh thật, nhưng việc kiếm được một kênh để coi đôi khi là cả một vấn đề. Có khi chuyển kênh từ đầu tới cuối cũng chẳng có gì để xem. May mắn sáng nay lại có kênh xem được. Thế là tôi kéo cái gối ôm qua để ôm. Cái gối ôm thơm phảng phất mùi con gái.
 
Mùi con gái là một thứ mùi kỳ lạ. Ta không định nghĩa chính xác được nó là mùi gì nhưng bản năng mách bảo ta rằng đây chính là mùi con gái. Đồng thời tôi kéo thêm một cái gối kê để kê đầu cao lên, xem tivi cho dễ. Vừa kéo cái gối kê ra khỏi vị trí của nó thì tôi bắt gặp một cái áo ngực của Quỳnh nằm dưới vị trí của cái gối. Tôi vở lẽ ra một điều. Thì ra không phải Quỳnh mặc áo ngực đi ngủ mà khi trong nhà đã tắt điện đi ngủ hết rồi thì Quỳnh mới cởi áo ngực ra. Tôi thở ra một cách khoan khoái, trút được cái gánh nặng mà bấy lâu nay tôi có hơi lo lắng cho Quỳnh.
 
Rồi vì tò mò, tôi cầm cái áo ngực lên xem thử. Cái áo gắn size 75B. Áo ngực phụ nữ có hai chỉ số để nói về kích cỡ của nó. Con số đầu là để chỉ vòng ngực. Tính theo cm hoặc inch. Một inch tương đương 2,54 cm. Con chữ cái phía sau là cúp, để chỉ độ to của bầu ngực. Cùng một vòng ngực, nhưng người có bầu ngực nhỏ thì chọn cúp A, người có bầu ngực to hơn thì chọn cúp B. Như vậy vòng ngực của Quỳnh là khoảng 75cm. Tôi thầm nhủ nhìn bộ ngực của Quỳnh to như vậy thì mang cúp B là quá chính xác rồi. Thích thú với phát hiện của mình, tôi xem hết bộ phim một cách khoan khoái rồi trả cái áo ngực cùng chiếc gối về vị trí ban đầu của nó.
 
Sống chung nhà được vài tháng nhưng dường như giữa tôi và Quỳnh vẫn còn một chút khoảng cách gì đó. Hai đứa ít khi nói chuyện với nhau. Nếu có chỉ là khi phải nói những gì cần thiết. Một hôm, khi Quỳnh đang ngồi học bài ở bàn học thì tôi bước ra nói với Quỳnh về chuyện tiền nong. Vì mỗi đầu tháng tôi phải thông báo cho Quỳnh biết số tiền cần thiết chi tiêu trong nhà. Từ khi Quỳnh đến ở, chúng tôi chia đôi tiền điện, tiền nước, tiền truyền hình cáp, tiền điện thoại và tiền ADSL.
 
Nghe xong, Quỳnh đặt cây viết chì bấm xuống bàn và lấy ví đưa tiền cho tôi. Cây viết chì bấm Quỳnh vừa đặt xuống đã được tháo tung đầu và đuôi bút. Trong phút chốc tôi hiểu ngay vấn đề mà Quỳnh đang gặp phải: cây viết chì bấm này chắc là đang bị kẹt ngòi. Tôi có hứng thú với viết chì bấm từ lúc còn học trung học cơ sở. Tôi sưu tầm tất cả những chủng loại viết chì bấm mà tôi bắt gặp.Mỗi kiểu tôi phải mua bằng được một cây. Tôi có vài cây rất đặc sắc. Một cây nhìn bề ngoài trông y hệt bút bi, chỉ khi bấm đuôi xuống ta mới biết đó là chì bấm. Một cây xanh long lanh như một hòn đá sapphia dài, chiếu lấp lánh khi có tia sáng chiếu vào. Một cây có hình dạng một khẩu súng lục hầm hố, kiểu như hộp quẹt dưới dạng súng lục vậy. Một cây có bề ngoại mềm mại như cục tẩy…
 
Đi kèm với cây viết chì bấm là ngòi chì. Tùy theo kích cỡ của cây chì bấm mà có các cỡ của ngòi chì tương ứng như 0,5cm – 0,7cm – 0,9cm. Nếu không chú ý hợp cỡ với nhau thì sẽ không dùng được và có thể dẫn tới việc kẹt ngòi. Vấn đề kẹt ngòi vẫn thường xảy ra mặc dù ta dùng đúng cỡ chăng nữa. Vì còn tùy thuộc vào chất lượng ruột viết và độ cứng, mềm, dẻo của ngòi chì. Loại ngòi chì ưa thích của tôi là Real Soft của hãng BG. Nó viết rất êm và tạo ra nét viết màu đen tuyền rất đẹp. Vì có hứng thú với chì bấm như vậy nên tôi cũng là một chuyên gia sửa chì bấm hàng đầu. Trong lớp tôi luôn là sân ga cuối cùng nhận các cây chì bấm bị kẹt ngòi vô phương cứu chữa. Trong mười người dùng chì bấm thì có khoảng năm người là biết sửa vấn đề kẹt ngòi. Trong năm người biết sửa vấn đề kẹt ngòi thì có khoảng một, hai người biết sửa tới mấu chốt của vấn đề.
 
Thực ra không có gì phức tạp. Nó nằm ở chỗ tinh tế của mỗi cá nhân. Hãy lấy một cây chì bấm, tháo đầu và đuôi nó ra. Đa số đều sẽ lộ ra ở đầu ruột viết một cái vòng sắt, bao lấy ba phần của ruột viết bị chẻ ra. Ấn đuôi viết xuống một mặt phẳng cứng để phần đầu nhô lên. Tuột cái vòng sắt xuống để ba phần của ruột viết toe ra. Thỉnh thoảng tôi tưởng tượng hơi bậy một chút giống như lúc ta tuột đầu da bao quy đầu xuống vậy. Tuột xong ta làm sao để làm sạch những mãnh vụn của ngòi chì bể ra trong cái phần toe ra đó. Vì cấu trúc chuyển động của ngòi chì sẽ khiến ngòi chì bị mắc lại và vỡ ra ở ngay khúc mắc cái vòng sắt này. Đến đây thì năm trong số mười người dùng chì bấm sẽ làm được. Nhưng tài năng của một hoặc hai trong năm người đó sẽ tỏa sáng vào lúc dù đã làm sạch rồi nhưng cây chì vẫn còn bị kẹt ngòi. Lý do là có những mảnh vụn kẹt sâu ở trong cái chảng ba đó mà bằng mắt thường ta không nhìn tới được. Lúc ấy hãy lấy cục gôm ở đuôi bút thường có gắn một que thông bằng sắt để thông nòng cho nó. Hoặc một cái gì tương tự cũng được. Và thường chúng ta sẽ cảm nhận một cảm giác bị chắn ngang cứng lại khi thực hiện động tác thông. Ấy là do một mảnh chì nằm quay ngang sâu ở bên trong kiểu như ta dùng một khúc củi cứng chèn ngang họng con cá sấu vậy. Dùng lực ấn cho nó vỡ ra đến khi thông hoàn toàn và đó là lúc một hoặc hai người ấy nhận được sự ngưỡng mộ của thân chủ cây viết. Tình trạng cây viết của Quỳnh cũng vậy. Sau khi trổ tài, tôi nhận được một nụ cười tươi tắn và một ánh mắt ngưỡng mộ từ phía Quỳnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *