“Truyện 18+ ngắn” Con đĩ đi bán trinh

Truyện 18+ ngắn Con đĩ đi bán trinh
Con đĩ đứng run như cầy sấy dưới gốc cây lớn nằm sát bên lề của đường Huyền Trân. Hai hàm răng của nó va và nhau kêu cộp cộp. Mưa, mưa tầm tã, mưa lớn như chẳng bao giờ sẽ dứt, từng giọt mưa rớt xuyên qua cành lá, rớt xuống mặt con đĩ lăn dài trên má rồi chạy dài xuống cổ rồi len lẩy vào tới bên trong vú. Con đĩ đứng khoanh tay như đang gồng cho vơi đi phần nào lạnh giá dưới cơn mưa đêm của trời Sài Gòn.

 

Con đĩ tuổi trạc 20, nước da trắng trẻo, con nhỏ nhìn coi cũng được lắm. Hai mi nó cong cong như được uốn nắn rất kỹ nhưng thật ra thì đó là tự nhiên. Tội nghiệp cho nó, lần đầu đi ra đứng đường để làm gái, bán cái trinh mà nuôi cái miệng, ngày đầu mở hàng mà lại xui như thế này thì không biết rồi cuộc đời nó sẽ đi đâu và về đâu. Hai vú của nó nhô lên, nhô xuống theo nhịp thở. Bộ ngực của nó phải nói là bự và săn chắc lạ thường. Gái còn trinh mà lị. Con đĩ ăn mặc rất giản dị trong chiếc áo bà ba màu tím và quần dài màu đen. Nó mặc giản dị như thế không phải vì nó khiêm tốn mà là vì nó nghèo. Ừ phải rồi! Nghèo …nghèo cho nên nó phải bán trinh, bán cái qúy giá nhất của đời nó mà kiếm lấy miếng ăn. Có ai biết được nó đến đâu, chỉ thấy nó rất lạ và có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên mà nó ra đứng đường đợi khách làn chơi. Nó vừa lạnh vừa run vừa suy nghĩ vừa tiếc thương cho cuộc đời của chính nó. Nó cất tiếng thở dài và hai mắt ngó qua ngó lại 2 bên đường xem tối nay có con nhạn nào là đà không.
 
Tiếng xe SH thắng lại một cái “két” trước mặt nó. Con đĩ nhìn kỹ lại thì thấy một anh chàng còn khá trẻ. Chàng này chắc độ 34, 35 là cùng, gã nhìn có vẻ xỉn xỉn vì con đĩ ngửi thấy có mùi nồng của rượu từ người chàng thanh niên này. Con đĩ cất tiếng run run vì lạnh:
 
– Anh Hai đi ha?
 
– Thì chả lẽ đứng đây chơi sao em? Bao nhiêu 1 cú ?
 
– Dạ 5 triệu.
 
– Hả … mình có nghe lầm chăng nhỉ? Tính ăn cướp hay sao mà chém anh đẹp vậy cưng?
 
– Dạ hàng xịn mà Anh Hai.
 
– Hàng dzin à ?
 
– Dạ phải.
 
– Hihihi … chắc dzin cái lỗ đít qúa … mà đụ mẹ …chưa chắc lỗ đít còn dzin … hà hà … chắc là dzin lỗ rún.
 
– Tội nghiệp em mà Anh Hai, em nói thiệt … em mới ra làm ngày đầu tiên mà … em còn trinh thiệt …hổng tin thì …
 
Chết mẹ … con đĩ tính nói “không tin thì anh sờ thử đi” nhưng nghĩ tới đó nó chợt thẹn thùng và không nói nữa. Nó nói tiếp:
 
– Dạ em bảo đảm 100% mà Anh Hai. Hàng dzỏm sẽ hoàn trả tiền lại.
 
– Hahaha … nhỏ này nói y nó quảng cáo vậy hà … hà hà …được được ..sẵn ta hôm nay trúng mánh thì ..chơi xả láng … 5 triệu. Được lên xe đi em.
 
– Dạ.
 
Con đĩ mừng quýnh, nó lật đật thót lên phía sau xe của chàng thanh niên. Nó coi vậy mà cũng gan cùng mình. Nó vừa lên là hai tay ôm sát chàng thanh niên, đôi bồng đảo cọ xát vào lưng chàng thanh niên. Hắn nghe như có dòng điện một chiều chạy cái ót từ cột sống lên tới não. Hắn nhủ thầm ” hà hà … cái con qủy cái này coi vậy mà ngực núi lửa bự qúa …tối nay chắc mình trúng mánh hé hé “. Hắn xung độ, gồ ra chạy một mạch rồi mới sực nhớ và hỏi:
 
– Ờ mà mình đi đâu chơi giờ em?
 
– Dạ tùy anh, khách sạn hay là đâu cũng được.
 
– Khách sạn nhàm qúa. Em đang sống với ai?
 
– Dạ em sống một mình hà.
 
– Có một mình hà hả? Vậy có anh dzô nữa là 2 mình phải không? – Hắn pha trò.
 
– Dạ phải … hihihi … anh Hai vui tính ghê. Mà anh Hai tên là gì? Nói cho em dễ gọi nghen.
 
– Trực.
 
– Cái gì Trực anh Hai ? …. À không … anh Trực
 
– Dương Thường Trực.
 
Chết mẹ … con đĩ nghĩ thầm …cười khúc khích “Dương gì mà dương thường trực ai mà chịu nổi” . Trực nghe tiếng con đĩ cười khúc khích vội hỏi:
 
– Em cười gì đó ?
 
– Dạ em thấy thích cái tên anh … nó hay hay … Anh “dương” kiểu đó riết ai mà chịu nổi hihi …
 
– Hihihi …ờ tên anh vậy mà…. tụi bạn anh kết mô đen tên này lắm … nó kêu anh bán mà anh đâu có thèm hì hì .
 
– Anh Hai vui tính ghê …chắc là nhiều đào lắm.
 
– Ờ nhiều thì cũng nhiều … nhưng anh thích ra ngoài chơi hơn. À mà nè … về nhà em chơi cho tiện nhé, chơi ở các chỗ khác hoài anh chán rồi. Anh muốn tìm cảm giác lạ, sẵn em ở một mình không có ai mà. Thế nào?
 
– Dạ …nhưng nhà em nghèo chỉ sợ anh Hai …à không anh Trực chê mà thôi.
 
– Làm gì có ….chơi thì chơi chỗ nào chả được, nằm dưới đất còn được mà. Quyết định vậy đi. Em chỉ đường cho anh đi.
 
– Dạ anh chạy về hướng cầu Thị Nghè đi !

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *