“Truyện 16+ ngắn” Ông chủ thích phá trinh

Truyện 16+ ngắn Ông chủ thích phá trinh
Ông Trần Thế Hùng, Trưởng phòng Kiểm soát thực phẩm, có hai con: một trai và một gái, chúng đều nên gia thất. Anh Thế Hiển là trai, chủ tiệm sữa lắp ráp và bán phụ tùng Điện tử, thuộc khu đông cư dân người Á châu, có vợ cô Quỳnh – Hoa làm phòng Thử – nghiệm Công ty chế biến, chung với cha chồng ông Hùng và em dâu cô Trần Uyển – My thuộc phòng Sản xuất.

 

Bà Thanh – Nguyệt vợ ông Hùng làm Sở Bưu điện, gần đây đã lãnh ra số tiền thâm niên khá lớn, nên trả dứt tiền nợ nhà, còn lại bỏ ra đầu tư thêm cửa tiệm điện tử với con trai mình, hầu để thay đổi cuộc sống và môi trường sinh hoạt. Hằng ngày bà tiếp xúc với nhiều khách mua bán, các mối giao hàng quen khác, do đó bà chọn được anh Phong làm con rể, tánh tình anh hợp với bà thích giao du đi khắp đó đây, thích tự do không chịu việc gò bó ngồi một chỗ suốt ngày. Kể ra cũng rất công bình ông chọn con dâu, còn bà chọn chàng rể.
 
Quốc Phong là Trình dược viên cho các Công ty dược, ăn diện theo mốt thời trang rất bảnh trai, nói năng ngọt ngào như mía lịm, chuyên sống bằng nghề nhận lãnh quảng cáo hay giao thuốc mẫu cho các cửa hiệu thuốc Tây, bịnh viện… trong khắp thành phố. Bà Nguyệt để ý và tác hợp cho con gái mình, hiện là chồng cô Uyển My; hằng ngày hai Mẹ con đi lãnh giao các mặt hàng của các cửa tiệm buôn trong khu vực. Vào thời buổi cạnh tranh, các Trình dược viên bị “cấm cửa” không cho gặp trực tiếp bác sĩ, đến các bệnh viện, trường Nha, Y, Dược, để giao các lọ thuốc mẫu… nên họ có ý chuyển nghề.
 
Nhờ vào tánh tình hai người rất tương đắc, người ta cứ nghĩ là cặp tình nhân chênh lệch tuổi tác; anh nghĩ ra đường hướng mới liền giới thiệu bà Nhạc mẫu cho các tay thương gia, nhập cảng, buôn chuyến, buôn sỹ ở thành phố biết mặt trong giao tế hằng ngày. Trong các thương vụ mánh mung mới, Phong hướng dẫn Mẹ vợ tiếp xúc trực tiếp và họp kín chuyển tải hàng hóa lậu thuế.
 
– Chào cô Thanh Nguyệt, mời cô lên lầu gặp ông Tài phú đang chờ.
 
Hai Mẹ con anh Phong theo người hầu lên tầng trên gặp ông Hà Mậu Ích, một Tài phú chuyên nhập cảng hàng hóa từ Singapore, Hồng Kông và Thái Lan.
 
Ông vào câu chuyện làm ăn như lời giới thiệu của anh Phong.
 
– Khuya nay có hàng mới về, nếu thỏa thuận cô chịu hợp tác chuyển tải hàng theo chúng tôi sẽ chia tam – thất; tức tôi bảy còn cô ba, số hàng tổng cộng trên cả triệu. Tuần sau sẽ hàng về tiếp, nếu trôi chảy sẽ thay đổi tỷ lệ trên. Để gây tin tưởng nhau nên ông dẫn bà Nguyệt, anh Phong xuống dãy nhà sau xem số mặt hàng mẫu. Đây dãy nhà thiết kế phòng ốc chằng chịt nếu không người dẫn đường sẽ bị lạc ngay, như lọt vào bát quái đồ không lối thoát.
 
Khi vừa giáp mặt Thanh Nguyệt trong phòng lúc nãy, ông Hà – Mậu – Ích quá ngỡ ngàng người phụ nữ trung niên, có nét mặt đẹp tao nhã, mái tóc ngắn đen huyền ôm kín bờ vai, thêm làn da ngâm mịn màng, khêu gợi hơn nữa bởi cả ba vòng của bà đều được “hấp” lại, biến Thanh Nguyệt như thiếu nữ hai mươi hơ hớ xuân tình, ông Ích hoàn toàn rung động, rạo rực trong lòng tràn đầy bâng khuâng và rộn rã, làm cho đôi mắt như mờ hẳn.
 
– Cô Nguyệt, em là mỹ nhân, duyên dáng tuyệt trần. Chúng ta vừa xem mặt hàng xong, em có thể ngủ nghĩ ở đây với anh chờ đến sẩm tối.
 
Còn Quốc Phong được cô Mỹ – Lan một thục nữ mời đi, hai người phải qua hai dãy hành lang khác đến phòng riêng biệt của họ.
 
– Em có nhiệm vụ phục vụ anh thỏa tình và chờ tối chúng ta cùng xuống con tàu, cả nhóm – như Tài phú giao trách nhiệm tải hàng.
 
– Anh thay áo quần, cho em tắm sẽ quay ra; nàng chỉ vấn khăn lông trắng quanh người nằm trên giường như chờ đợi. Mỹ Lan thật quá trẻ so với Uyển My vợ mình ở nhà, mười chín xuân xanh, như nụ hoa hàm tiếu, môi đỏ, má hồng chưa từng nếm trải tình đời được ông Tài phú đãi cho “lấy hên” trước khi xuất quân. Hai quả đào tiên nàng mun múp tròn như quả cam non, đầu núm đỏ hồng nhô cao, Lan có thân hình thon cao đầy vẻ hấp dẫn của nữ phục vụ viên được tuyển chọn. Phong từng ra vào chốn ăn chơi, sục sạo khắp khu vực đô thành, nhưng chưa từng gặp em nào thơm như múi mít đêm nay.
 
Rành rành, một đặc ân của nhóm thương gia: ăn – chơi vì thế ai phản bội hay nghịch ý, giang hồ chắc là khó sống!?.
 
Chàng vòng tay ôm cô nhân tình bé nhỏ, đượm nét ngây thơ, trao nụ hôn trên má như âu yếm, rồi tay đặt vào cặp nhũ hoa căng cứng – nhiệt độ ấm áp đôi vú nguyên trinh – trái tràm bên trong – tỏa ra tăng dần sự kích dâm, khiến Phong như lạc vào chốn thần tiên đầy mờ ảo của căn phòng. Chàng dìu Mỹ Lan ngả người xuống chiếc giường, đè ấp người mình lên ôm ghì xiết cho hai người trở thành khối thịt.
 
Cho đến khi hai vùng da thịt tiếp cận hoàn toàn, tạo sự hưng phấn trọn vẹn Phong lẹ làng đưa thỏi gân vào âm hộ Mỹ Lan, nàng rướn người lên thành tiếng ự.. ự.., như đau thốn xuất phát từ trong âm đạo.
 
– Đau em quá anh ơi!, thương em – mang ơn anh nhiều, sự thật nàng vừa bị ông Chủ phá trinh khi đưa nàng về đây hầu hạ. Mỹ Lan trẻ đẹp, vui vẻ, nhiệt tình lại thành thật nên Ông chủ yêu kiều và tín nhiệm phái theo dõi sự việc, chính Phong và bà Nguyệt không nghĩ ra, là tai mắt của Tài phú nữa – cứ thấy gái đẹp thơm tho, mê hồn trận thụ hưởng cho thỏa lòng dục.
 
Phong tự cảm biết âm đạo Mỹ Lan còn khá khít khao, âm ấm bên trong chim chàng không to, nhưng dài từng cú nắc đẩy sâu vào, khiến nàng quằn quại như đau đớn hơn sướng khoái, làm Phong cũng cảm thấy mất hứng thú lần; một dòng nước trong chảy vòng theo khóe mắt của Mỹ Lan, nàng đau thốn thật sự; chàng bèn rút chim ra chút máu đo đỏ như chu sa dính theo thân dương vật mình. Ồ!, đúng Mỹ Lan vừa bị phá trinh chàng là người thứ hai thừa hưởng. Thật tội nghiệp, chàng ngưng giao hợp.., hai người ngồi dậy nói sang chuyện khác.
 
Phòng trên lầu Thanh Nguyệt, đang được ông Tài phú cởi bỏ áo quần xem xét món hàng mới “tân trang”, hàng “hấp lại” là sản phẩm của Thẩm mỹ viện hiện đại, nhưng khá hấp dẫn. Từ cặp nhũ hoa độn silicon to vun tròn đầy ấp, phơi bày với làn da ngăm ngăm đen mướt rượt, một vòng eo thon đẹp càng lộ bộ ngực mỹ miều thêm hơn, nhưng Tài phú đầy kinh nghiệm tình trường, liếc qua chiếc mông to mộng, lòng chàng rộn rã, rung động sướng khoái tăng dần, con chim cũng bần bật ngổng đầu.
 
Tài phú không dám hành sử, liền điện thoại báo cáo chủ mình, mời ông thưởng thức “hàng đầu mùa”. Chàng nghĩ trong lòng còn giao dịch qua lại, sẽ hưởng tấm thân ngà ngọc của Nguyệt không khó, phải nhường cho Chủ không mang tội thất lễ cấp trên.
 
Còn ông Chủ qua màn hình Tivi đã thấy hết mọi hành động, cử chỉ chẳng những của hai người, mà nguyên các phòng ốc khác chung quanh…
 
Thanh Nguyệt được đưa sang gian phòng kế, thiết trí tiện nghi hơn của người trưởng thượng giàu có, một người đàn ông trạc tuổi ngũ tuần béo phệ bước ra.
 
– Chào em, rồi ông ôm hôn Thanh Nguyệt như nhập cuộc liền; nàng lịch lãm hôn trả lại cho lưỡi múa may, tay chân làm việc mỗi lúc năng động hơn, trong chốc lát nàng hoàn toàn làm chủ tình hình. Ông Chủ lòng quá tự mãn, liên tiếp hưởng thụ của lạ: phá trinh Mỹ Lan trẻ trung, mơn mởn như cánh đào tơ; giờ thêm Thanh Nguyệt chững chạc, mời chào đều do Tài phú sắp đặt.
 
Ông đỡ nhẹ cho nàng nằm ngửa, nhét dương vật sung mãn vào tận cổ tử cung, thọt vô, thọt ra đều đặn cách êm ả, nàng vẫn bình tĩnh hưởng thụ bỗng chốc ông ngưng, Thanh Nguyệt dù ngoại mạo tân trang, nhưng “nội cung” còn nguyên vẹn. Nàng biết phương pháp gây phấn kích là vận động “híp” hai bờ mông bên ngoài cho cơ vòng âm hộ bên trong bóp sát, ôm lấy cơ quan sinh dục ông chủ từng chập, làm ông sướng khoái liên hồi, tưởng đã lên tận trời xanh, hay chu du lạc vào hành tinh mới lạ nào khác.
 
Lần đầu tiên, ông Chủ bị người nữ áp đảo, làm chủ tình trường, khi nàng ngưng, thì ông nắc tiếp như đáp trả cách điên cuồng. Rồi ông vừa ngưng tiếp, thì cơ vòng của Nguyệt bóp như vắt hết tinh lực ông, bầu tinh dịch bị kích động tột độ không điều khiển được, ông liền bắn xã tinh khí đầy ấp trong âm đạo, miệng la lớn:
 
– Ôi! s.ư..ớ.n.g quá em ơi. Tay chân như rũ rượi bị kích ngất bởi máu chạy dồn trong châu thân chưa về kịp con tim, để hoàn hồn. Thật tuyệt vời, thật thỏa mãn…
 
Ông liền vỗ tay, lại thấy Tài phú, và cô hầu xuất hiện hướng dẫn Thanh Nguyệt về lại phòng cũ bên cạnh.
 
Khoảng bảy giờ tối, ngoài trời nhá nhem không ai nhìn rõ mặt người. Mỹ Lan hướng dẫn hai mẹ con cô Thanh Nguyệt dùng ngã sau đi, len theo cầu tàu xuống bến cảng. Tài công và thợ máy túc trực, tàu hướng đến điểm hẹn đã định.
 
Thanh Nguyệt ngồi trên cabin với Lý – Thành, là thanh niên lực lưỡng, nước da rạm nắng, bắp thịt tay chân cuồn cuộn, thân hình bó sát trong chiếc quần hipster trunk, điều khiển con tàu lướt sóng an toàn đến điểm hẹn trước giờ đã định.
 
Dưới hầm tàu thợ máy đang ngồi kề người đẹp, tâm tình ngắn dài định thả “heo nọc” ra, Mỹ Lan thừa biết thân phận nhi nữ thường tình, không dám chối cãi – sẽ bị ông Chủ hay Tài phú trừng phạt, nàng phó mặc cho thợ máy, một thanh niên cũng là người nhà của Tài phú đảm nhận công tác. Mỹ Lan cho chàng, ôm hôn hít thỏa mãn thoa nắn ngực, nàng tránh né giao hợp vì âm đạo còn đau – viện cớ phải hướng dẫn Phong mặc trang phục an toàn, và thiết bị ngụy trang như nhóm người câu cá, đánh lừa kiểm soát Hải quan khi tuần tra gần.
 
Khi con tàu rời cảng một khoảng xa độ hơn 15 km, Thành gài số tự động giữ gia tốc máy chạy đều đều, cho Thanh Nguyệt cầm lái hướng đường thẳng lướt tới trước. Chàng chỉ quang cảnh xung quanh về đêm, nhân cơ hội đưa tay thám hiểm cặp nhũ hoa, thoa nắn vuốt lên xuống vùng bụng thon eo, rồi từ sau ôm hôn nàng như món quà từ trời rớt xuống, “khối thịt dư” áp sát vào hai mông to tướng của Nguyệt làm nàng sung sướng, bèn sàng mông qua lại cho cọ xát… đến khi tàu vào điểm hẹn, vừa thả neo an toàn, mở đèn tín hiệu đêm.
 
Thành đưa bộ trang phục bơi lội cho Nguyệt ướm thử vào người, căn dặn những điều căn bản khi gặp nguy khốn, xong vòng tay ôm siết nàng trong nổi dâm dục dâng tràn. Nguyệt biết muốn có tiền vào tay – hoa hồng tải hàng – , thì nàng phải hy sinh chút gì “quý báu” với thanh niên lái tàu; huy hoàng hay chợp tắt, sinh mạng tùy thuộc vào chàng ta cả.
 
Thành có sức khỏe dồi dào, chắc chắn tinh lực sung mãn, Nguyệt thoáng nghĩ chút nữa hai người nhập cuộc vui mây mưa, nó sướng miên man và kéo dài bất tận. Cả hai ôm nhau hôn hít như cảnh vợ chồng sinh hoạt hằng ngày không còn ngượng ngùng, khi toàn thân nóng ran và hưng phấn trọn vẹn, chàng hướng Nguyệt lại ghế sofa – bed phía sau. Nguyệt nằm ngửa đưa hai chân cao lên, dâng trọn âm đạo mở rộng cho dương vật to và dài của Thành xâm nhập, chàng nắc thật mạnh ra vào trơn tru ấm áp, từng cú nắc tạo âm thanh o ọt…oọt, nàng sướng trân người, dâm thủy tuôn ra ào ạt, Thành cứ hành sự như của riêng mình cho tới khi đưa Nguyệt lên đỉnh tuyệt vời ái ân, chàng rút ra cho bắn tinh dịch vào khăn, Nguyệt như còn tiếc nuối, ôm ghì chặt không chịu nới lỏng vòng tay; miệng ú.. ớ phát âm đầy giọng dâm dục, chị sướng lắm em hãy, âm hộ chị “bót” cứ đụ mạnh đừng nề hà gì…
 
Chị Nguyệt ơi!, hãy ngồi dậy, hãy khom người vịn thành ghế đi, Thành tra chim vào nắc mạnh và liên tục – như kiểu thông nòng súng chiến đấu – . Nguyệt quá ngỡ ngàng, không thể tưởng sự sung mãn thanh niên tuổi ba mươi, vừa bắn khí xã bỏ trước mặt mình, giờ hùng hục quần thảo như trâu kéo cày.
 
Trời êm sóng lặn bốn bề, âm thanh giao hợp vang ra dù nhỏ đến đâu cũng khiến dưới tầng máy nghe rõ. Triết, thợ máy biết anh tài công đang hú hý; nhanh chân như thoát chàng đến cạnh bên, ra dấu cho Thành nhường mình, vì nãy giờ chưa được xã “xúp báp” với Mỹ Lan. Một dương vật khác lạ vừa thế chỗ trong âm đạo, nàng nhận những cú nắc liên tục, đến kích ngất bất tận, Nguyệt quay lại nhìn, dưới ánh sáng lờ mờ của trăng sao tỏa xuống một thanh niên vạm vỡ không kém, nhưng dương vật không to lớn bằng cu của Thành, chị ơi em đây – đừng sợ sệt điều chi hãy vui vẻ.
 
Chàng thợ máy nương cho Nguyệt nằm xuống sàn gần ghế tài công, tiếp tục nắc, thọt nàng sướng khoái không biết trời trăng mây nước, ngoại cảnh là gì. Nắc thêm hồi cảm thấy nàng hoàn toàn đạt đỉnh khoái lạc, mới bắn xã tinh dịch trong âm đạo nàng.
 
– Cám ơn chị đãi tụi em chầu nhận hàng đêm đầy ý vị.
 
Nghe tiếng rên la thống khoái của Thanh Nguyệt, Phong và Mỹ Lan cũng chạy lên cabin xem sự thể. Đúng, Mẹ vợ mình đang thụ hưởng lạc thú riêng tư với thanh niên trong chuyến thủy trình đêm.
 
Phong quỳ xuống ôm hôn Mẹ, con đây mẹ ơi, có sao không? vui vẻ không?
 
– Cám ơn con, thăm hỏi mẹ như cho niềm an ủi, từ trưa giờ chúng ta đã trải qua nhiều giây phút hứng thú khác nhau Mẹ đều đón nhận cách vui vẻ. Còn con có vui vầy gì không?..
 
Mỹ Lan và Phong đồng đỡ Thanh Nguyệt ngồi dậy, cùng hướng dẫn vào phòng tắm tầng dưới. Nàng nhận thấy Phong ân cần với mẹ vợ và nhún nhường trong sự giao hợp với mình, nàng có thiện cảm ngay với chàng. Anh Phong nên theo kề bên em đừng rời nhau nửa bước từ bây giờ trở đi, vì giờ giao hẹn gần đến.
 
Khoảng rạng hơn nửa đêm, tàu giao hàng đến chạy qua lại nhiều lần gần tụ điểm hẹn, thỉnh thoảng rồ ga to của máy Yamma, 4 block đầu bạc – như ám hiệu. Thành cho nổ máy và rồ ga đáp trả, hai bên nhận ra nhau, kè sát bên trau hàng. Đang loay hoay bốc dỡ, chuyển tãi cất giấu trong boong, tàu tuần duyên của Hải quan phát giác ập tới, họ pha đèn sáng rực cả góc sông.
 
Thành từ trên cabin, biết đổ bể sự việc hoảng sợ liền phóng nhảy ùm xuống sông thoát nạn – vì chàng biết bơi. Thanh Nguyệt lao theo, nghe hai tiếng ầm ầm nước văng trắng xóa, trong khi con tàu quan thuế chưa trờ đến kịp.
 
Còn Phong, bị Mỹ Lan kềm giữ tay, – anh bình tĩnh – mình là vợ chồng thuê tàu đi câu cá đêm chơi – cứ trả lời thế. Trong lúc đó, tên thợ máy ra hông tàu buông tay lặn xuống nước, không ai ngờ trong đêm tối để thoát nạn.
 
Mỹ Lan và Phong bị bắt với tang chứng rõ ràng. Họ không ngờ trong số hàng kia có ẩn dấu số Cẩm thạch, nhiều loại đá quý làm nữ trang, cùng hạt trai … nhập cảng trái phép.
 
Hai hôm sau hun tin báo về gia đình ông Thế Hùng.
 
Bà Thanh Nguyệt xem như mất tích, bị nước cuốn trôi trong đêm. Còn Phong – chồng Uyển My bị bắt có bằng chứng sẽ thụ án, hiện giam giữ để câu lưu chưa cho tại ngoại hầu tra.
 
Tài công, Thành hai hôm sau mò về đến nhà báo cáo sự việc cho Chủ, trong công tác tải hàng đường sông – biển, tài công người quan trọng nên Chủ không hề la rầy làm gì ..
 
Còn tên thợ máy trốn thoát về nhà nghe ngóng tin tức, lặn cả tháng sau mới đến gặp vì sợ bị Tài phú trừng phạt vì trách nhiệm không bảo quản con tàu.
 
Kể từ khi nhận được hung tin, ông Thế Hùng buồn rầu sốt ruột ngày đêm. Ông và con gái Uyển My lấy phép nghĩ lo chạy chọt vấn kế luật sư, gỡ rối cho chàng rể đáng thương lâm nạn.
 
Nhưng Tài phú và ông Chủ là người làm ăn có căn bản, biết bảo vệ uy tín – biết lấy của che thân – , bảo bọc đàn em khi hoạn nạn, nên cho người đến nhà thông tin và khuyên lơn gia đình hãy bình tĩnh. Thật bình tĩnh, để không bị pháp luật khai thác tối đa.
 
Đối với họ bể mánh nầy, thì gầy chuyến khác…thậm chí to hơn.
 
Còn Mỹ Lan bị bắt khôn khéo hơn khai nhận tội về mình, vì biết chủ không bỏ rơi, hoàn toàn không khai cho ai khác. Nàng khai Phong là tình nhân thuê tàu cùng đi du hý… Nàng dùng xảo thuật cố hữu “vốn tự có” làm thuẫn che thân, sẵn sàng cho họ thỏa mãn nhục dục với chức – quyền ngày đêm và hứa đong, cân… đầy đủ tiền bạc, nên hơn sáu tháng sau cơ quan công quyền tạm tha, trả tự do.
 
Hằng đêm ông Hùng trằn trọc, không sao chợp mắt, phần thương nhớ vời vợi Thanh Nguyệt, phần thèm khát nhục dục. Nhưng ông là người đàng hoàng, có uy tín trong cơ quan, tánh tình cẩn thận ngăn nắp, ăn uống đúng giờ giấc… Nên muốn kiếm vợ kế cho danh chánh ngôn thuận. Ông nghĩ ngay đến cô em vợ Thanh Nga – dì Nga người nữ xứng hợp nhiều mặt.
 
Để giải cơn buồn, mời dì Nga đến dùng cơm, chia sẻ sự đau đớn mất mát hạnh phúc với ông. Dì chẳng những không đến, còn bắn tiếng nói nọ, lời kia, nhưng ông kiên tâm đeo đuổi như người tình thuở thiếu thời. Nhờ con gái và con dâu nhắn mời như lời cầu hôn sau rốt.
 
Quỳnh Hoa là nàng dâu, biết cha mình thèm khát sinh lý hơn là buồn phiền vì hơn cả tháng trôi qua, biết định mệnh đã an bài, có biến hóa cũng không được. Nàng cố mời gọi dì Nga cho bằng được để cha chồng ôm hôn, nhìn ngắm cho mãn nhãn, chắc sẽ hạ cơn hứng tình đang dồn ép. Nhưng dì không đến, trả lời rõ “không muốn chồng con” không muốn sống trong môi trường mất tự do – chỉ thích sống độc thân mãi mãi – vì dì không tin vào Nam giới, chỉ dựa vào chánh bản thân mình.
 
Còn Uyển My đang mang bầu, những đòi hỏi sinh lý như thôi thúc bởi chất kích thích tố tiết ra nhiều trong niếu đạo, nó biến chứng nên đòi hỏi giao cấu nhất thời chứ không vì dâm tính, nhưng không được giải quyết…
 
Chồng đang lao lý, đêm nằm trơ trọi một mình càng thêm cô quạnh. Nàng xin cha dọn về sống chung căn hộ, chánh là gian phòng trước ngày đi lấy chồng. Hằng ngày cả ba cha con đều chung chiếc xe đi làm, thì nay có cha là người chăm sóc thay chồng. Từ khi dọn về sống chung cha con có dịp tâm sự, giãi bày những uẩn – khúc, những thèm khát dục vọng đang dồn ép trong thâm tâm mỗi người.
 
– Cha ơi, chồng con chưa được tòa xét xử, biết ngày nào về đoàn tựu. Con mang bầu, sao nó thèm khát gần gũi xác thịt với đàn ông cách mãnh liệt!. Không lẽ con thuê “trai tơ” về làm tình, hay lén lút ăn nằm với ai khác lạ trong ngôi nhà nầy thì loạn, và tồi tệ quá.
 
Còn ông Hùng đêm nằm cứ nhờ “chị Năm” giải cơn sầu, – tức thủ dâm để hạ dục vọng ở tuổi hồi xuân, dư dả tinh lực trong bìu dái cứ thót lên, chạy xuống gây tức tức khó chịu vô cùng. Nghe con gái nói, ông không dám tỏ bày sự thật, những hành động ám muội lố lăng, kém mỹ quan của “chị Năm” hằng đêm. Ông tránh né, suy nghĩ nhà có ba người làm chung, thường ăn chung, có tâm sự chia sẻ chung ..
 
– Vậy mời chị Hai con qua đây cha con mình vấn kế. Nhưng Quỳnh Hoa phụ chồng còn ngoài tiệm điện chưa về.
 
Thế rồi tối đêm đó, ông đang mơ màng trong giấc điệp thì cảm thấy hơi ấm ấm của người nữ, tựa hồ như Thanh Nguyệt nằm kề bên. Tâm thức ông là vợ chuyền hơi yêu thương nồng nàn cho nhau, ông kê môi áp sát được đáp trả bằng chiếc lưỡi điêu luyện đầy sự thèm khát múa may cuồng nhiệt. Tay ông choàng sang ôm thân hình mỹ miều kia như quen quen gợi hứng, tay ông tiếp rờ cặp nhũ hoa cũng bầu vú căng tròn tương tự thậm chí còn ấm áp đầy vẻ kích dục hơn. Ông lần mò đi xa lần xuống khu cấm địa: vùng âm mao êm êm dựng đứng cồm cộm bàn tay, ông khẻ vuốt lên vuốt xuống nhiều lần “chiếc lá đa” như hớn hở chào mời, mùi dâm khí như tươm rịn khích thích khứu giác ông bừng tỉnh đưa về thực tại.
 
Mở mắt ra quả đúng một phụ nữ lõa lồ nằm cạnh ông từ canh khuya.
 
– Trời ơi con tôi!, Uyển My con gái cưng. Đúng rồi cha đã phạm tội cùng con, hãy tha thứ cho cha. Nàng kéo tay người cha ghì chặt lại, cha tỉnh giấc nồng hay còn say giấc điệp trong canh thâu.
 
– Cha vẫn là cha mãi mãi, hoàn toàn thánh thiện. Con là con cưng của cha mà. Không ai sai trái điều gì cả, con trằn trọc nên sang nằm ôm cha nhờ dương tính hạ cơn khát vọng; còn cha nhờ âm tính mà yên giấc, tinh lực bảo tồn nội tạng yên ổn, chỉ thoáng mộng mơ. Con mặc áo ngủ, quần xì, còn cha trong quần áo ngủ nguyên vẹn. Chúng ta không loạn luân, không giao cấu, không hành động gì đáng tiếc, sai trái.
 
Ông Hùng như tỉnh hẳn ngồi bật dậy, vừa qua cơn mộng khá hấp dẫn, ngó qua ngó lại như tìm điều sự gì đã mất. Thấy con gái cưng bên mình phơi trần bộ ngực căng cứng, động lòng thương mến ghì sát hôn con trong tình phụ tử, nhưng âm dương giao hòa ông hưng phấn, con cu ngẩng đầu trong quần nhô cao như cột bườm.
 
Còn My nhờ dương lực của cha, chế ngự phần nào chất kích thích tố đang tươm rượn ướt chảy theo đùi nàng.
 
– Đúng rồi, cha con mình còn giữ khoảng cách luân lý gia đình, ông Hùng chỉ mê sảng theo tâm thức của giấc ngủ dư thừa tinh khí.
 
Sáng sớm hôm sau, Quỳnh Hoa lái xe sang đón rước cha và em dâu như thường nhật. Uyển My dậy không nổi, hơn nữa chất hormone cứ rịn chảy ướt theo bên đùi xuống mặt giường, hễ nàng nhắm đôi mắt, hay tưởng nhớ người Nam nào. Mùi tanh tanh nồng nồng bay đầy nhà.
 
Còn cha chồng nàng trong bộ quần áo ngủ, con chim cương cứng nhô hẳn ra trước, cứng đơ – không xìu xuống được mặt hừng đỏ như gấc, cứ đi đi lại lại trong phòng ăn, rồi sang phòng khách không yên, mang tâm thái bừng bừng lửa dục – không thể rời nhà đi làm. Ông muốn giao cấu, muốn thỏa dục tình bởi sự phấn kích, cảm giác phạm tội với con và sự xấu hổ cứ bị ám ảnh ông bởi luân lý gia đình hay luật pháp xã hội lên án gắt gao tội loạn luân.
 
Quỳnh Hoa điện thoại hỏi bác sĩ gia đình xin ý kiến?!
 
– Chuyện không có gì nan giải khó xử trí.
 
Cần người Nam nào đó can đảm giao cấu thì hạch thượng thận từ nhiên kích thích làm việc, sẽ không còn hiện tượng ngẩng chim, hay kích thích tố chảy hoài. Đừng để nó xảy ra kéo lâu dài, nạn nhân sẽ làm suy kiệt, mất hết khí lực tinh nguyên khó thuốc thang sau nầy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *