“Truyện 16+ ngắn” Má nuôi

Truyện 16+ ngắn Má nuôi
Má Hiền 17 năm về trước là em bạn thâm giao với mẹ Dũng, ở cách nhà nó đúng một căn nhà nên việc má nhận nó làm con nuôi vào năm nó năm tuổi là một lẽ thường tình bởi lẽ lúc nhỏ, Dũng là một thằng bé dễ thương, kháu khỉnh bất kỳ ai cũng đều ưa thích, mến yêu.

 

Từ năm sáu tuổi đến năm mười tuổi là quãng thời gian bốn năm trời đăng đẳng gắn bó với tuổi thơ từng ngày từng ngày lớn lên của Dũng ; hầu như ngày nào cũng giống như ngày nào, nó đều thường xuyên có mặt tại nhà má Hiền nhiều hơn là nhà nó vì má rất mực yêu thương, chìu chuộng nó hết mực.
 
Má chăm sóc nó từng ly từng tý, nấu nướng hết món này đến món kia cho nó ăn ; lại còn chưa nói đến những khi tắm rửa, thay quần thay áo, dỗ dành ngủ nghê…Má lớn hơn nó những 26 tuổi nghĩa là khi nó lên sáu thì má đã 32 và hiện tại, má đã trãi qua 43 mùa xuân trên thế gian với bao nụ cười hạnh phúc trao gửi cùng nhân loại.
 
Sỡ dĩ Dũng chiếm được ngay tình cảm của người má nuôi cũng còn do một nguyên nhân bất đắc dĩ khác đó là thằng con trai ruột duy nhất của má tên Hải lớn hơn Dũng một tuổi, cũng kháu khỉnh và dễ thương như nó đã phải theo ba về Cần Thơ sinh sống sau khi hai vợ chồng má Hiền chính thức ra tòa thuận tình ký vào quyết định ly hôn.
 
Một thân một mình trơ trọi trong căn nhà trệt ba gian, bao nhiêu tình cảm thân thiện má Hiền đều dồn cả vào Dũng-thằng con nuôi của má với tất cả nỗi lòng yêu thương tha thiết, nồng nàng, mênh mông như trời như biển.
 
Do sinh nở mới chỉ có một lần và như người ta thường nói “gái một con trông mòn con mắt”nên nhan sắc má không hề phai tàn mà trái lại còn mặn mà hơn nét kiêu sa, diễm lệ như hoa hồng khoe sắc ngày xuân dưới ánh ban mai.
 
Mái tóc má buông lững phủ xõa nữa lưng như là một áng mây thướt tha, mềm mại ; một dãy lụa óng ả, mềm mại ôm lấy khuôn mặt trái xoan hơi dài, mịn màng làn da trắng hồng chẳng khác gì tuyết sơn phi hồ.
 
Hai hàng chân mày tựa hồ vầng nhật nguyệt cong vút, có thể sánh với làn thu thủy nét xuân sơn nằm vắt ngang đen mỏng trên cặp mắt bồ câu đen láy, long lanh ngời sáng, sắc lẻm như dao cau khiến cho bất cứ gã đàn ông con trai nào vừa nhìn qua cũng đều chết mê chết mệt.
 
Có thể nói má Hiền đẹp là nhờ ở đôi mắt tuy nhiên còn một chổ nữa nơi diện mạo má cũng rất là thanh tao, lịch sự đó là cái sống mũi dọc dừa của má nằm giữa cân đối với hai gò má trắng bóc như gà lột và nhô cao hai lưỡng quyền.
 
Điểm đặc biệt nhất trên khuôn trăng vành vạnh của má là đôi môi hình trái tim khá dày mọng, đỏ thắm, rất quyến rũ và mời gọi ; mỗi khi cười luôn luôn để lộ hai hàm răng trắng đều như ngà cùng hai lúm đồng tiền thật dễ mến dễ yêu.
 
Nói tóm lại, má Hiền là một phụ nữ hội đủ tất cả những gì đáng thương đáng quý nhất của một Hằng Hiền nghê thường thời hiện đại. Thân thể, vóc dáng má thật cao ráo, nảy nở nhưng lại không béo phì, cân đối từ hai bờ vai đầy đặn đến hai gò ngực vun tròn, từ vòng eo thon thả đến cặp đùi săn chắc và cặp giò thon dài cùng hai bàn chân trắng muốt ;
 
Quả đây là một tuyệt tác kiệt xuất của thiên nhiên, của tạo hóa như là được bàn tay nhà điêu khắc gia thần kỳ sáng chế đến nỗi không biết dùng lời nào để mà miêu tả cũng như là dùng bút nào để vẽ nên cho được.
 
Do lúc ấy, Dũng vẫn còn là một thằng con nít nên nó chưa hề bị hút hồn bởi nhan sắc mê ly, man dại của má Hiền và trong lúc đầu óc nó vẫn non nớt, tâm hồn nó vẫn như tờ giấy trắng học trò ( chứ không phải là quỷ, là tinh như bây giờ) thì bỗng dưng má bán nhà, từ biệt gia đình nó lên Sài Gòn làm ăn sinh sống cùng gia đình bố mẹ.
 
Vậy là sau biến cố ấy, bảy năm trời trôi qua, nay Dũng mới có dịp tái ngộ cùng người mẹ nuôi xinh đẹp ; trên đường đi lên Thành phố nguy nga, tráng lệ bằng chiếc xe máy của nó, nó cứ miên man nghĩ ngợi mông lung :
 
– “không biết má Hiền giờ như thế nào? đang làm gì”.
 
Nó tưởng tượng giờ đây má đang chễm chệ ngồi nơi quầy thu ngân của một cửa hàng quần áo thời trang nào đó, mặt mày rạng rỡ như mặt trời mọc ban mai.
 
Lần theo địa chỉ ghi trong mảnh giấy mẹ đưa, Dũng hơi ngỡ ngàng khi đứng trước căn nhà của má Hiền trong một con hẽm ở đường Mạc Đĩnh Chi, phường 5, Quận 11 vì đó tuy là nhà xây một lầu gác nhưng diện tích phải nói là khiêm tốn, chỉ khoảng 24-25m2 là cùng và cửa ra vào căn nhà đóng im ỉm, được khóa ngoài lại bởi một vòng xích xe đạp với một ổ khóa bằng đồng màu vàng xám.
 
Dũng rời khỏi Bà Rịa lúc 2 giờ chiều và do từ ngã ba Vũng Tàu vào đến đây nhiều đoạn đường bị kẹt xe nên giờ đây đã gần 5 giờ. Ngó thấy phía xế đối diện có một quán cóc của một phụ nữ người Tàu và khoảng 4-5 ông trung niên đang ngồi nhâm nhi café, phì phà khói thuốc.
 
Nó liền dựng xe trước nhà má Hiền rồi bước qua hỏi thăm xem má đi đâu, làm gì thì thật là ngạc nhiên vì khi vừa nói tên má Hiền thì tất cả từ bà chủ quán đến mấy ông khách đều có vẻ biết nhưng lại cố tình lắc đầu, ra dấu không biết.Rõ ràng là địa chỉ của má Hiền được ghi đúng trên cửa căn nhà cơ mà thì cớ gì không phải cho được?
 
Chợt nó nghe bà chủ quán lầm bầm trong miệng :
 
“Ôi, tưởng ai chứ cái thứ đàn bà đứng đường đó thì thôi!”,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *