“Truyện 16+ ngắn” Hiếp dâm tập thể 2 mẹ con

Truyện 16+ ngắn Hiếp dâm tập thể 2 mẹ con
– Má nó, gần tết mà xui thấy mẹ, hôm qua mà không gặp mấy thằng công nhân thì giờ này là ấm rồi.
 
Thằng Dũng vừa dằn cốc bia xuống bàn, tay bốc vài hột đậu phộng rang cho vào miệng, tỏ vẻ tức bục đến phát chửi thể là những người ngôi bàn gần đó ngoảnh đầu lại nhìn, nhưng chắc biết côn đồ nên ai nấy cũng chẳng phán xét gì cái hành động đó của hắn. Số là đêm quan Dũng và vài đưa chiến hữu đang “ đi săn” ở khu vực khu chế xuất Tân Thuận, ai cũng biết được vào khu chế xuất rất rộng nhưng lại rất vắng người về đêm. Lượn lờ cả đêm chúng mới phát hiện ra hai con công nhân mang ba lô, túi lĩnh kỉnh, biết ngay là chúng đang về quê nên cả đám 2 chiếc xe máy vờ tấp vào hỏi đường, sau đó là giở trò xin đều, định trấn lột tài sản để xài tết. Chẳng may có đám công nhân Nam đi xe máy ngang qua. Thấy có “ đồng minh “ hai con nhỏ la toán cả lên khiến nhóm của Dũng nháo nhào chạy ra được lớn mà chưa kịp cuỗm thứ gì. Mất toi cả đêm nên thằng Dũng tới giờ con tức lắm.

 

– Hà hà, tức tối làm gì hả chú em, có ăn có thua là chuyện ở đời mà, đã ngồi vào bàn nhậu rồi tiếc làm gì chứ nào?
 
Lâm vừa tựa lưng vào ghế, hai tay xoa xoa cái bụng phệ như trống củn mình, cười sa sả trước sự tức tối của Dũng. Lâm vốn ngày xưa cũng là 1 tay anh chị, nhưng khổ nổi chỉ được làm anh làm chị của bọn tôm tép, bãi giữ xe hay hộp đêm. Sau này có tuổi ( năm nay tuấn được trên 40 ) bị đám khác tới hất cẳng, Lâm phải quay về với cái nghề cũ từ nhỏ… phụ hồ, thế mà được vài năm lại leo lên thầu, tất nhiên là thầu lậu chứ thứ đó mà làm nhà thầu cái nổi gì, nhưng cũng nhờ “ tình nghĩa” giang hồ mà Lâm kiếm cũng được kha khá, cho đến giờ xây nhà cho người ta có bị chửi chứ chưa có căn nào bị sập…. cũng hên. Đang tức tối trong lòng mà nghe Lâm vui san sản như thế Dũng càng muốn điên người lên.
 
– Ông nói nghe mà vãi đái ra, mẹ nó, một đồng cũng là tiền
 
– Coi kìa, chú em nóng quá đó, anh biết chú em mày tiếc của, nhưng nếu tối qua chú em mày êm xuôi thì giỏi lắm bỏ túi vài trăm là cùng chứ gì.
 
Tuần vừa nói vừa cười khỉnh làm cho thằng Dũng nghi ngờ.
 
– Nè, ông anh nói vậy là sao
 
– Thôi lật bài ngửa, tao biết chú mày khéo, sống nghề trộm đêm cướp vặt mà hơn 7 năm qua chưa bị thó.
 
Lâm lại nhếch miệng cười và ghé sát vào đầu Dũng, hất hàm qua phía bên kia đường.
 
– Chú em mày thấy con chó cái bên kia không, mẹ nó! Nó dám láo với anh.
 
Dũng nhìn theo thì bên kia đường thì thấy một người phụ nữ, đó là Trâm vợ của một công chức nhà nước, đang quét mấy mảnh giấy rác trước nhà mình. Dũng vẫn không hiểu ý Lâm.
 
– Vậy là sao, nhà nó kế nhà ông anh mà, đếch hiểu gì cả.
 
Hóa ra vợ chồng Trâm dọn đến xóm này cũng khá lâu, có điều nhà gần nhau chỉ cách có 1 con hẻm được đất vừa 1 người đi, nhưng do Lâm ăn ở bầy hầy quá, có lúc Lâm dẫn gái về nhà hát hò tới đêm, xung quanh hàng xóm thường không nói nhưng nhà Trâm sát bên thì khó chịu, đã không ít lần Trâm cãi vã với Lâm nảy lửa nên hắn căm lắm, cứ lăm lăm chờ có dịp là trả đũa.
 
– Chú em mày muốn có tiền chứ gì, anh chỉ cho mày, cứ vào nhà con cho cái đó mà lấy.
 
– Ông có bị gì không đó, quanh đây đa phần quán nhậu đông người, mà nhà nó cửa như cửa nhà kho to tướng vậy vô kiểu gì, dẹp đi.
 
– Chú mày lại nóng rồi, thì nhà trước nó chứa hàng buôn bán hằng ngày nên phải làm cánh cửa vậy chứ sao, còn tụi nó ra vào là bằng cửa sau, ở sau cũng có nhà mà người ta xây bít kín hết nên không sao đâu.
 
Thằng Dũng vẫn lắc tay xua xua:
 
– Thôi thôi, tui thấy vậy không thọ đâu, ông làm như nhà có mình nó không bằng, không kéo vào nhà đá mà đón tết.
 
– Hà hà, chú mày giỏi quá thì nó ở nhà có một mình chứ sao, nghe đây nè, ngày mai là 25 tết, cứ năm nào cũng vậy, mai là chồng nó về Long An, ở đó tới 28 tết mới lên lại, dẫn cả con nhỏ con nó theo chơi, chỉ có mỗi con này ở lại xem chừng nhà cửa thôi. Mà dạo này cuối năm nó đóng cửa im ỉm có bán buôn gì đâu.
 
Lâm cười khẽ một cái rồi lại ghí đầu vào Dũng.
 
– Tao nói cho biết, chú mày mà có gan làm chuyến này, coi như trúng quả đậm, có hơn vài trăm bạc lẻ tối qua không?
 
Lời đề nghị đó khiến Dũng dao động, nó biết Thằng Lâm này chẳng tử tế gì, hóa ra là muốn trả đũa nên mới bày cho nó chuyến này
 
– Nếu êm thì ông anh muốn chia bao nhiêu?
 
– Hà hà, tùy tấm lòng chú em, nhường nhau một tý xài tết, muốn bao nhiều thì tùy… há há, mà chưa biết chừng vừa được tiền mà chú mày còn được sướng…con đó chừng 37 hay 38 gì đó mà còn là gái 1 lửa ( gái một con )
 
– Thôi đi ông ơi, tôi coi bộ con này chẳng cương nổi đâu chứ sướng mẹ gì…
 
Coi như chuyện đã tính xong, hôm sau, đúng như Lâm thông báo, Chồng Trâm chở cô con gái phía sau, mang theo lỉnh kỉnh quá bánh về Long An, cũng hơn 5h chiều. Trâm vốn người giản dị, trước giờ chỉ lo nội trợ trong nhà, nên không có khách thì chị chỉ mặc bộ đồ bộ bình thường để tiện làm việc nhà hay qua hàng xóm. Chồng vừa đi, Trâm đi vòng ra được hẻm cạnh nhà, xuống cửa sau để vào trong nhà. Chạy ngang cửa sau nhà Trâm cũng là một lối đi rất hẹp được tạo thành bởi vách lưng của những ngôi nhà khác. Từ cửa sau đi vào là ngay nhà bếp. Trâm vừa đi vào kéo cửa sắt khép lại thì có tiếng nói vọng vào.
 
– Rồi, nhà cho ghi tiền điện đi, có ai không.
 
Trâm có hơi nhíu mày khó hiểu quay lại cửa, một người ăn mặc khá lịch sự với chiếc áo sơ mi nhạt đóng thùng trong chiếc quần Jean có hơi bạc màu một chút. Người thanh niên có lẽ khoảng gần 30 tuổi với ngực trái đeo tấm thẻ có dán loại hình 3×4, một cái túi xách đeo lệch vai. Dũng đang đứng trước con mồi của mình, nhưng Trâm thì không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra, trong đầu chị chỉ có sự khó chịu vì cái việc “ ghi tiền điện” kỳ cục này.
 
– Mới hơn nửa tháng mà ghi cái gì chú
 
– Dạ đúng rồi, tại qua tết có đợt bảo trì đường dây nên trước tết phải tổng kết ghi số mới sớm hơn đó chị, nhà mình xài bao nhiêu đó chị, cho em ghi cái
 
– Tự dưng đột xuất có nhớ gì đâu, anh vào đây, đồng hồ điện ngay góc đó.
 
Trâm đẩy nhẹ cánh cửa ra cho “ anh nhân viên” điện lực vào xem đồng hồ ghi số. Tay chỉ về phía đồng hồ điện cho anh nhân viên, nhưng khi vừa quay lại Trâm bất ngờ bị hắn ấn vào tường, Chị hoảng quá định hét lên Dũng nhanh chóng dùng tay bụm chặt miệng Trâm, tay kia kề sát con dao thái lan vào ngang cô chị.
 
– Câm họng lại, hớ 1 tiếng là đứt cổ, biết chưa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *