“Truyện 16+ ngắn” Ca sĩ Kiều Linh

Truyện 16+ ngắn Ca sĩ Kiều Linh
Tiếng hát Kiều Linh thanh cao cất vang trong làn âm nhạc quê hương đã làm bao thính khách trong rạp mê say. Giữa khung trời xa cách Việt Nam cả hơn mấy nghìn cây số, được nghe một thiếu nữ Việt cất tiếng hát điêu luyện, hát những bài tình ca làng quê đã làm khán giả nhớ về thời dĩ vãng. Và khi Kiều Linh dừng hát, một tràng vỗ tay to liên miên làm rung động cả sân khấu để hoan hô nàng.

 

Kiều Linh vui sướng cúi đầu cảm ơn khán giả và ân cần đi chào hỏi những quan khách ở những hàng đầu. Kiều Linh thiệt đẹp. Cặp mắt trong suốt, trữ tình trên chiếc mũi dọc dừa vuốt tận tới chiếc
 
môi mềm mỏng. Kiều Linh không những hát hay, vẻ đẹp nàng đã làm bao chàng trai hâm mộ. Bước đường nghệ thuật nàng thật sáng sủa, danh vọng, tiền bạc nàng đều có đủ hết. Nửa giờ sau, khi chương trình kết thúc và khán giả đã ra về, tôi lặng lẽ bước vào và thu dọn làm sạch sân khấu. Tôi nhặt những chai nước dư thừa, những túi chip lượm lặt bỏ vào bao và xách đi.
 
Tôi tên là Bằng. Hiện tôi làm công trong rạp hát này, trách nhiệm tôi là làm sạch rác sau mỗi lần trình diễn. Tiền công làm ra cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà, và mọi thứ hàng ngày thôi. Tôi nghèo, cuộc đời vào định không bến bờ đã làm tôi nản lòng tiêu cực. Trong lúc ấy, tôi thấy Kiều Linh bước ra khỏi rạp. Kiều Linh thiệt đẹp, vẻ đẹp của nàng làm tôi ngẩn người. Kiều Linh chợt bắt gặp ánh mắt ngô ngố của tôi, nàng mỉm cười. Một nụ cười dịu êm, nhưng chỉ lạ nụ cười xã giao thôi.
 
Xong, nàng bước vội ra ngoài, không để ý gì tới tôi nữa. Tôi thở dài, lặng lẽ trở về công việc hàng ngày. Trong ánh chiều tà, tôi dạo bước qua một công viên và thẫn thờ nghĩ những chuyện bâng quơ. Nghĩ tới Kiều Linh mà lòng tôi tê tái. Nhìn những cặp tình nhân dắt tay nhau, tôi thấy họ thật hạnh phúc. Chạnh lòng, tôi cất tiếng hát một bài tôi thích nhất.
 
“Ðêm cô đơn, không còn ai lang thang. Con phố lạnh thầm buồn có tình tôi miên man, Ánh trăng tàn ngõ vàng, có tình tôi miên man, ánh trăng tàn ngõ vàng. Ðêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu, nơi góc bụi đường trần, tôi làm con thiêu thân, đứng trước cổng đèn vàng, em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao. Em anh cao, tình em sáng lấp lánh như ngàn sao trên trời. Tôi ngây ngô, trồng cây cuối góc phố ôm mộng mơ. Em trăng non sáng cho đêm tàn,như mây tan giữa không gian. Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời, nỗi đau của tôi.”
 
Bỗng tôi thấy Kiều Linh đang ngồi trên một bãi cỏ ngắm nhìn bầy lũ trẻ con đang chơi đùa ở sân chơi cạnh đó. Tôi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Kiều Linh ở công viên hẻo lánh này. Tò mò tôi kiếm một chỗ ngồi xuống và theo dõi hành động của Kiều Linh. Kiều Linh có một cặp mắt phượng sáng ngời nhưng trong tia mắt nàng lộ một tia buồn, một tia buồn làm lòng người lâng lâng. Rồi một nhóm thiếu nữ đi ngang qua, họ nhận ra Kiều Linh và chạy đến xin chữ ký nàng. Kiều Linh ban đầu vẫn cười vui trò chuyện và ký vào tập nhật ký của những nữ sinh ấy. Nhưng rồi, tai này truyền qua tai nọ làm số người bu đến xin chữ ký càng đông. Kiều Linh mặt vẫn tươi cười nhưng nàng từ từ cố lách mình ra khỏi đám đông. Nhưng càng né tránh, đám đông càng lấn áp vào Kiều Linh hơn nữa. Túng thế, Kiều Linh bước lẹ ra khỏi công viên, nàng ráng chạy nhanh về xe nàng đang đậu bên kia đường.
 
Nhưng bỗng nàng tấp té trên mặt đường. Cùng lúc đó, tôi thấy một chiếc xe vận tải băng đến với một tốc độ khá nhanh. Chiếc xe bấm còi tu tu để báo động cho đám đông hay và tài xế trong xe ráng đạp bàn thắng để khỏi đụng vào Kiều Linh, lúc đó đang bàng hoàng, chưa kịp phản ứng gì cả. Trong đám đông, không ai dám chạy lại đỡ nàng, vì chiếc xe đó phóng quá nhanh. Hơn thế nữa, họ còn lấn xô nhau lùi lại để mong chiếc xe không đụng vào họ. Mắt thấy cảnh tượng nguy cập ấy, tôi không đành lòng, bèn liều mình phóng tới, xô Kiều Linh qua một bên và định lùi lại để né chiếc xe to càng kền ấy. Nhưng không kịp nữa rồi, khi tôi vừa đẩy Kiều Linh ra, thì chiếc xe đã ầm vào người tôi. Tôi bị bắn dội ra hơn cả thước. Ðầu óc tôi nhức điên cuồng và rồi ngất đi.
 
Khi tôi tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Tôi thấy Kiều Linh đứng cạnh một bác sĩ nhìn tôi đầy lo. Cả người tôi nhức nhối đau đớn nhưng tôi vẫn ráng mỉm cười để Kiều Linh bớt lo. Tai tôi nghe được tình trạng sức khoẻ từ miệng cô y tá:
 
– Anh Bằng! Sau tai nạn đụng xe, anh đã bị bất tỉnh hơn 3 ngày rồi đó. Báo cáo khám nghiệm cho thấy anh chỉ bị xây xát nhẹ ở thân thể thôi, nhưng vì có một số lượng máu còn động trong đầu nên đã làm cho anh mê man. Bây giờ, anh đã tỉnh thì hay quá. Chỉ chừng độ năm, sáu ngày dưỡng bệnh là anh có thể xuất viện.
 
Khi cô y tá rời khỏi phòng, thì Kiều Linh mới lo lắng hỏi:
 
– Cậu Bằng! Cậu đã đỡ hơn chưa?
 
– Vậng cảm ơn chị, tôi đã khỏe hơn rồi. Chị không phải lo lắng quá !
 
– Tôi phải cảm ơn cậu vì nếu không nhờ cậu có lẽ kẻ nằm trên giường này sẽ là tôi chứ không phải là cậu đâu.
 
Chúng tôi trò chuyện một hồi rồi thì Kiều Linh ra về. Sau đó trong thời gian tôi ở trong bệnh viện, Kiều Linh thường xuyên đến thăm tôi. Cuộc trò chuyện càng lúc càng thân mật. Chúng tôi có những sở thích giống nhau. Kiều Linh có bản tính tự lập, quả quyết nên nàng sống cô độc. Tính nàng thích trầm lặng, và thường mang theo nỗi buồn bâng quơ của người thiếu nữ Việt Nam truyền thống.
 
Hỏi về chuyện tình yêu, Kiều Linh đã có lần tâm sự với tôi và kể cho tôi nghe về một đời chồng dang dở của nàng. Hồi Kiều Linh còn ở Việt Nam, vì được rèn luyện từ thưở nhỏ nên nàng đã có một giọng hát thật trong và ngọt ngào. Khi nàng trưởng thành, Kiều Linh quyết định chọn con đường văn nghệ làm nghề chính. Chẳng bao lâu, tiếng hát nàng đã vang dội trong nước, nàng được những ông bầu mời đi trình diễn liên tục.
 
Trong một lần tình cờ, Kiều Linh đã gặp Thành. Thành là một nhân viên đào tạo ca sĩ của Trung tâm Á Châu ở Mỹ. Ngoài sự nghiệp vững chắc và thu nhập khá giả, Thành có dáng vóc khá bảnh trai. Hắn là thần tượng của những thiếu nữ mơ mộng về thiên đường Mỹ quốc. Sau một thời gian quen nhau, Kiều Linh tổ chức đám cưới với hắn và được bảo lãnh qua Mỹ. Ở Mỹ, Kiều Linh qua sự giới thiệu của hắn đã ký hợp đồng với trung tâm Á Châu. Chẳng bao lâu, tiếng hát Kiều Linh vang dội trong làng âm nhạc tại hải ngoại. Với những bài hát tình ca quê hương, Kiều Linh đã kiếm được cho trung tâm khá nhiều tiền.
 
Tuy nhiên, trong thời gian đó, tình cảm giữa nàng và Thành đã trở nên tẻ nhạt. Ở chung với hắn một thời gian, Kiều Linh phát hiện ra Thành vốn không thật sự yêu nàng, mà chỉ lợi dụng nàng làm chiêu bài để hắn có chỗ đứng trong trung tâm. Cũng trong thời gian đó, quan hệ giữa nàng và trung tâm Á Châu ngày càng tệ. Trung tâm đã xao lãng nàng và vấn đề tiền bạc không được sòng phẳng.
 
Nước đầy ly thì thế nào cũng tràn. Kiều Linh quyết định ly khai trung tâm Á Châu mà ký hợp đồng mới với trung tâm Ðêm Paris và ly dị Thành. Tưởng đâu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nhưng có ai ngờ sự ra đi của nàng đã làm sự nghiệp Thành chao đảo. Trung tâm Á Châu chuẩn bị tẩy chay Thành vì sự bỏ đi của Kiều Linh. Giận quá làm bậy, Thành đi bêu xấu Kiều Linh ở khắp nơi, nào là Kiều Linh giựt tiền của trung tâm rồi bỏ chạy, nào là Kiều Linh bỏ sang trung tâm Ðêm Paris để làm nhơ mặt trung tâm Á Châu.
 
– Bằng biết không, mấy tháng này chị ngủ không yên đó em. Mỗi lần chị nhắm mắt là lại nghĩ đến những xao luận bàn tán. Em biết tính chị mà, cái gì là ra cái nấy, nay tên Thành lại bịa ra mà nói. Có nhiều lúc chị muốn tên đó, nhưng dù sao hắn cũng từng là chồng chị, vả lại chẳng lẽ mình lại vạch lưng mình cho thiên hạ coi chuyện xấu mình? Linh buồn lắm Bằng ạ!
 
Nghe Kiều Linh kể mà tôi càng thương chị hơn. Chị có đầy tài hoa cũng như sắc đẹp để chinh phục bất cứ người đàn ông nào, nhưng chị lại bất và trao thân lầm cho một tên bỉ ổi.
 
– Vậy còn em, hãy kể cho chị nghe về cuộc sống của em đi?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *