“Truyện 16+ ngắn” Bố dượng chồng

Truyện 16+ ngắn Bố dượng chồng
Trâm đang lim dim trên ghế sofa nên không nghe được người đàn ông vạm vỡ, béo phì đi vào nhà bếp. Lão sờ soạng cho tới khi Trâm phát giác chỗ kín bị xâm phạm. Mắt trợn tròn nhìn người đàn ông chồm qua. Bàn tay lão chẹt giữa đùi và chụm vào bẹn cô

 

“Ngủ đủ chưa nàng công chúa,” lão lừ nhừ, ngả người lên mình cô, cạ hàm râu chưa cạo, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
 
“Trời ơi! Làm gì vậy ?!”, Trâm gắt gỏng.
 
Đó là một ngày xuân ấm áp. Việc nội trợ trong nhà làm Trâm thấy nóng nực, sẵn ở một mình, cô trút bỏ hết quần áo chỉ chừa lại cái quần lót nylon, trước khi nằm lăn trên ghế nghỉ ngơi.
 
Ngoài với dự liệu khi bị xàm xở, Trâm đưa tay che lấy ngực và khép chân lại. Nhưng lại vô tình kẹp chặt bàn tay của người đàn ông nằm ở giữa đùi.
 
“Ông làm cái gì kỳ cục vậy?,” cô rống lên.
 
“Sờ cho biết chứ làm gì,” lão nói, tiếp tục ấn bàn tay cho tới khi cô cảm giác đầu ngón của ông chẹt vào cái quần nylon, vào kẽ giữa bẹn.
 
“Ông xỉn rồi”, Trâm la choáng lên, quên rằng nhũ hoa bị lộ ra vì hai tay cô phải chụp vào tay lão, và chống trả quyết liệt bằng hết sức lực, dù là không được bao nhiêu, bởi vì cô vừa mới bình phục sau khi xẩy thai và rất còn yếu.
 
“Có lẽ tôi say,” lão thừa nhận, “Vừa tập dợt đô vật sớm, nên ăn mừng. Bây giờ muốn hưởng một chút, cục cưng. Mở chân ra cho bố nựng chút coi nào”.
 
“Đừng, bố, đừng,” cô năn nỉ, cố gắng giải bày.
 
Lão là cha dượng (ghẻ) của chồng cô. Mẹ chồng cô chết. Cô và Toàn dọn tới nhà lão bởi vì Toàn đang còn đi học và Trâm phải nghỉ việc vì mang thai. Lão đồng ý cho ở với điều kiện Trâm phải giúp việc nhà.
 
“Ông đừng đối xử con … vậy, bố!”.
 
Lão móc mấy ngón tay chai sạn dưới đáy quần cô và tuột mạnh xuống gối.
 
“Bố, đừng! Con xin! Bố kỳ cục quá ? Con là con dâu của bố! Là vợ con trai bố!”
 
“Vợ … con ghẻ thôi,” lão chỉnh, kéo luôn quần lót cô xuống gót.
 
“Không thân thuộc máu mủ gì hết. Không nhằm nhò gì nếu có. Đã quá, nhìn con coi, chỉ 19 tuổi mà bắt mắt. Nào, ngoan. Bố không còn đủ sức thêm bao năm nữa. Là một người đô vật con cũng biết đấy!”.
 
Lão kéo phăng quần lót cô, để cô trần truồng. Trâm vẫn còn ngáy ngủ, tưởng chừng như cơn ác mộng. Ngay cả lão bành chân cô, nắn bóp chỗ kín, cô vẫn không tin là cha dượng chồng lại đối xử thậm tệ như vậy. Dù là, có lần cô đã bắt gặp lão dòm lom lom cô, cô cũng không ngờ tới lão lại bạo dạn như bây giờ.
 
“Bố, đừng làm nữa được không,” cô cảnh cáo, “con sẽ méc Toàn”.
 
“Tao mặc kệ”, lão thách thức, ấn cô xuống và đút ngón giữa vào trong âm động của cô. “Nói với nó. Nếu nó không thích, DỌN RA”
 
“Uhh..,” cô mếu máo, khi ngón tay lão ấn vào âm đạo. “Bố, ông biết … tụi con không có khả năng. Tiền thuốc phải trả !”.
 
Cô đoán qua khuôn mặt nhăn nhó của lão dường như khó chịu. Tự nghĩ: Chống cự chắc vô dụng. Lão lớn con, 1m80, mạnh như con trâu. Là một người giỏi về đô vật.
 
Khi Trâm tát vào mặt lão, lão đánh trả và chụp lấy đôi tay cô. Cô chỉ còn cách nằm im cho lão hành hạ. Mặc cho nước mắt tủi nhục lăn tròn trên má cô, lão chọt ngón tay vào ra cửa âm động.
 
“Xin đừng, bố … đừng,” cô van xin, chớp mắt, “Cho con đi, trời ơi!”.
 
“Ai biểu cô cứ nhỡn nhơ khiêu gợi trước mặt tôi. AI BIỂU !”
 
“Con có bao giờ trêu ghẹo bố,” cô giải thích, cố gắng tránh né bàn tay ông ngọ nguậy vì nếu không cô sẽ phải buông xuôi theo cảm giác mất.
 
“Khỉ ! con không trêu bố à,” lão sủa. “Vậy chứ mấy lúc cô nhõng nhõng trong bộ áo ngủ mỏng dính, liếc mắt đưa tình ?”
 
“Con … con” giọng cô ngắt quản bởi vì cô không thể chối cải, cô chỉ có thể biện luận, “Con tưởng vậy là bình thường … con không có ý”
 
“Tổ cha mày tưởng. Nhưng mày có biết nó làm tao mất ngủ nhiều đêm”
 
“Nhưng còn Toàn …?”
 
“Kệ cha nó!”, lão nói.
 
Và tiếp với ngón tay thúc vào người cô, lão nghiêng người mập ú ngoạm lấy đầu nhũ hoa nút mạnh bằng cái lưỡi nhám ồ, ấm nóng của lão.
 
“Uhhh … đừng,” cô cầu xin, cố vùng vẫy.
 
Nhưng vô dụng. Sức của cô quá yếu. Còn lão quá khỏe. Lão đi từ bên vú này quá vú nọ, kích thích chúng bằng cái miệng, trong khi ngón tay lão liên tiếp thụt.
 
Trâm bất lực phản ứng. Cô không muốn bất trung với Toàn, nhưng người cha dượng cứ kéo cô vào con đường ấy. Lão làm cô nấc hơi, làm âm hộ cô mọng nước và bóng nhẵn. Khi lão chắc rằng cô có cảm ứng, lão bèn đứng lên và cởi quần ra.
 
“Nhìn đây, Trâm.” Lão trợt miếng da cu về phía sau chìa ra cho cô thấy. “Con có bao giờ thấy qua ?”.
 
“Chưa,” cô nghẹn ngào. Cô chỉ biết có Toàn, và cái của Toàn nhỏ hơn của lão. Trâm trợn tròn đôi mắt, “Thật không thể tưởng”.
 
“À, không thể tưởng à … nếu để nó vào trong con còn không thể ngờ nữa kìa”
 
“Đừng”, cô khẩn khoản, lắc đầu, “Trời ơi, không được.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *