“Truyện sex” Tình Mãi Xanh P8

Truyện sex Tình Mãi Xanh P8
Chị gái em chỉ bằng tuổi tôi thôi, nhưng nghe em giới thiệu là bạn nên nghĩ tôi ít tuổi, nhìn chị em người nhỏ hơn em một chút nhưng nét mặt thì giống nhau, mông , đùi, ngực tôi thấy cũng giống nhau. (truyen nguoi lon)

 

Tôi với bố em ngồi uống trà, ông hỏi tôi về chuyện học hành, nhà ở đâu gia đình bố mẹ làm nghề gì, có mấy anh em..đúng như công an tra hỏi tội phạm luôn.Xong 1 tuần trà thì không khí thoải mái hơn, bố em thấy tôi học XD, ăn nói lại trững trạc dễ nghe lễ phép nên ra điều vui tính hơn nhiều, tôi thấy trà bây giờ uống cũng ngon hơn.3 mẹ con em nấu cơm dưới bếp, một lúc thấy em chạy lên hỏi : 
– Bố ơi con dọn cơm lên nhá
– Uh, bố em trả lời
Thấy em lệ khệ bê cái dế với nồi cơm lên tôi đứng dậy bảo em:
– Để anh xuống bê mâm cho
 
– Cứ để đấy con Trang nó khác bê lên, ngồi xuống đi cháu.Bố em chen ngang
Tôi theo lệnh ngồi im không nhúc nhích, tự nhủ lòng léng phéng ăn vả như chơi, ngồi nhấp môi ly trà tôi nhìn ra phía gần cái gương “ chỗ kia năm ngoái tôi với em vụng trộm ở đấy”, nghĩ lại vẫn thấy sướng cả người.Tôi thanh niên lại dễ gần nên bữa cơm nói chuyện vô tư lắm, bố mẹ em có vẻ quý tôi, nhất là mẹ em.Mẹ em có kể là chị gái em đang dạy hợp đồng, khi nào bác nghỉ hưu thì tìm cách chạy vào dạy cấp 3 để thế chân.Cơm nước xong lại uống trà, xong bố mẹ em đi nghỉ trưa, chị gái đi rửa bát giặt giũ ngoài bể, tôi và em ngồi ở hiên nói chuyện, chẳng dám ngồi gần.Tôi nghiêng người sang phía em thì thầm :
– Nhớ anh không?
Em lườm lườm tôi, nhìn ra bể 1 cái rồi quay lại bảo :
– Không nhớ…
– Thật không?
– Ghét
 
Chúng tôi ngồi hiên hóng gió là chính chẳng nói được gì nhiều, trong nhà thì bố mẹ em đang ngủ, ngoài bể thì chị em đang ngồi giặt, chúng tôi cứ thì thà thì thào như đi buôn bạc giả.
Chiều, trước khi đi làm, bố em bảo :
– Chẳng mấy khi cháu lên chơi, ở lại đây chơi với 2 bác và các em, sáng mai xuôi tàu sớm
Tôi ngớ người ra chẳng nói được câu gì vì quá…sung sướng, mãi mới phọt ra được :
– Vâng ah
 
…Nắng lại trải dài trên đường đê, tôi lấy xe đạp đèo em trên con đường vắng, một bên là cánh đồng ngô ven sông đang xào xạc, bên này những đồi cọ nối tiếp nhau xa tít, tán cọ xòe ra rì rào trong gió.Em ôm tôi nhè nhẹ, tóc em phất phơ bay trong gió, lại mùi bồ kết giản dị từ tóc em, mùi nắng trên đồi ,mùi gió từ ngoài sông, mùi hương đồng gió nội, tôi hít thở thật sâu cái không khí này vào trong khí quản, chân đạp xe không biết mỏi, tôi thấy hào hứng lạ thường :
– Anh hát em nghe nhé
– Vâng.
 
“ Mời anh đến thăm quê tôi, đồng xanh bát ngát chân trời
Ngày được mùa bao cô gái ngồi dệt lụa dưới ánh trăng khuya…
…………Xóm quê tôi bên bờ sông Hồng, đò xưa về bến cũ…”
 
– Hay quá anh ơi
– Anh hát về quê em đấy, anh thấy yêu nơi này mà
– Thật không?
– Thật, vì nơi này có em…
 
Tôi cứ đạp xe rồi hát cho em nghe, giống như lúc đèo em qua những con phố ở HN, em bảo :
– Anh ơi, em đưa anh vào nhà bà ngoại em chơi nhé
– Có gần đây không em
– Gần anh ạ
 
Từ con đường lớn vừa đi chúng tôi rẽ vào 1 con đường đất nhỏ, khoảng năm trăm mét là tới nhà bà ngoại em.Lại 1 cái cổng gỗ, con đường nhỏ 2 bên trồng các loại cây rồi đến sân, ngôi nhà ngói 3 gian đặc thù của nơi này, một cái nhà ngang, góc sân là bếp, có 1 con đường nhỏ dẫn ra vườn, cuối vườn là ao cá.Nhà bà ngoại em neo người, ông là công an về hưu nhưng đã mất, có 1 bác cả đang ở cùng chăm sóc bà, 2 anh con bác này đều bộ đội, 1 anh biên phòng ở LS, 1 anh thì hình như đóng quân trong tỉnh, bác gái đang đi bế con cho anh thứ 2 này, chỉ có mình bác trai ở nhà với bà thôi.Bà ngoại em năm nay ngoài 80, vẫn minh mẫn nhưng hơi nặng tai thôi.
 
Cổng không đóng nên tôi phi xe đạp vào tận sân , em cất tiếng gọi to :
– Bác Vinh ơiiiiii
– Ơi, cái N xuống chơi đấy hả
– Vâng
Tôi thấy có 1 bác trông hơi già già đi vào, bác này hình như bị tật hay bị thương gì ở chân, đi lại khó khăn, nhưng gương mặt thì có vẻ nắng gió nhiều.Tôi chào ngay :
– Cháu chào bác ah
– Đây là ai Ngọc?bác hỏi trêu
– Bác ơi đây là anh T bạn cháu dưới HN lên chơi
– Uh, thế ah, HN trông không khác gì YB nhỉ, hà hà?
– Bác này, cứ trêu anh ý.Em đỡ lời hộ tôi
Tôi cùng em vào buồng hỏi thăm bà rồi để em trong đó tôi ra sân giếng nói chuyện với bác Vinh.
Ở đời có nhiều chuyện bất ngờ không thể lý giải được, kể ra giống như là bịa vậy, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, quá bất ngờ, tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại như thế.
 
Bác Vinh là một người vui tính và chất phác, bác hỏi tôi quê ở đâu?bố mẹ làm gì…Khi tôi trả lời bác nghe xong thì như bắt được vàng.Số là thế này, cái ngày bác đi bộ đội đóng quân ở trên quê tôi để chuẩn bị cho chiến dịch biên giới chống Tàu năm 1979, bác được 1 gia đình trên đó nhận làm con nuôi, mà gia đình đó lại là chỗ họ hàng xa với nhà tôi, thế nên khi biết thông tin bác vui lắm, bác hỏi thăm khắp tất cả mọi người, hai bác cháu nói chuyện rôm rả cả góc sân, đã quá chiều bác Vinh gọi em ra rồi bảo :
– Bác vào gọi điện cho bố mẹ con N, tối nay để thằng T ở lại đây uống rượu với bác, con N ở lại trông bà.
Nói rồi bác tập tễnh đi thẳng vào nhà để 2 đứa tôi ở lại mặt cứ ngệt ra như ngỗng ỉa.Lúc bác đi ra mặt 2 đứa vẫn đơ, bác bảo :
– Tao gọi rồi đấy, con N vào cắm cơm đi, nhớ cắm nát cho bà, thằng T ra ao kéo cá với bác, đi mau thanh niên nhanh nhẹn lên.
 
Tôi lon ton theo bác ra ao, mấy cái đó đã giăng sẵn, rắc thính vào 1 loáng 2 bác cháu đã có mớ cá to, vào sân tôi và bác hì hục làm cá để tí nữa hấp, bác còn khen tôi :
– Đúng là trai BG có khác, khéo tay đáo để, ngày trước tao phải lòng mấy cô trên đấy tí nữa không về được đấy
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *