“Truyện sex” Tình Mãi Xanh P19

Truyện sex Tình Mãi Xanh P19
Em Phương phải nói là một cô gái ưa nhìn, xinh xắn, lại đang học ĐH tức là thuộc thành phần tri thức, tuy nhiên có vẻ ít va chạm ngoài xã hội, ngây thơ trong trắng chỉ biết học mà thôi. Một phần cũng chịu tác động bởi nề nếp gia đình, bố em là cán bộ về hưu, cực kỳ nghiêm khắc, mẹ em đang là giáo viên cấp 3 gần nhà, dưới P còn một em gái học lớp 8 và một em trai học lớp 5. (truyen nguoi lon)

 

Nói về độ nghiêm khắc của gia đình P thì nhiều ae nghe xong cũng phải lắc đầu lè lưỡi mà bỏ đi. ĐH năm cuối rồi nhưng ít giao du bạn bè, đi chơi với bạn 9 rưỡi tối về nhà, chưa bao giờ ngủ qua đêm ở nhà khác, chả mấy khi dẫn bạn về nhà chơi trừ nhóm “ ngũ hổ” và mấy thằng bạn cùng xóm, giai làng đến tán tỉnh cũng ít khi được em tiếp vì em còn phải đi học, em học về muộn còn phải nghỉ, nếu thích thì ngồi xem tivi nói chuyện với bố em, chán thì về…điều đó giải thích tại sao em hay chọn cây sấu làm điểm “dừng chân” trước khi vào nhà là có lý do.
 
Các chú thanh niên làng vì thế chả mấy khi bén mảng đến nhà em, chắc là không được hoan nghênh lắm nên đến vài lần rồi chán ngay, không như kiểu nhà em Duyên, Quyên nhiều hôm anh em ra vào như đi hội.
 
Tôi hiện tại đang có 2 đối thủ chính, cả ba tạo ra thế chân vạc như kiểu Tam quốc diễn nghĩa, nói thế cho nó kinh…Đầu tiên là một anh thầy giáo dạy cấp 2 trong làng, chẳng biết anh dạy môn gì nhưng trông có vẻ thư sinh nho nhã, lúc nào cũng áo nhét trong quần chân chui trong giày, một phong cách chuẩn mực y như…thầy giáo.Anh thứ hai là cái thằng cha hôm trước rồ ga xịt khói gốc cây sấu, anh này làm nghề sửa đồ điện , nghe đâu chuyên môn chính là sửa đầu đài tivi cát sét, lioa ổ cắm quạt cháy máy bơm hỏng, nồi cơm điện tủ lạnh máy giặt , điều hòa lò vi sóng bình nóng lạnh, thỉnh thoảng mở khóa két, khoét khóa việt tiệp nếu ai có nhu cầu, tóm lại là cực kỳ đa năng, một nhân tài trong lĩnh vực điện tử của làng.
 
Điểm chung của cả 3 là đều xuất phát điểm như nhau, tức là đều cách em một khoảng, anh thày giáo thì chẳng mấy khi đến nhà được nói chuyện với em, toàn ngồi nói chuyện tâm sự tìm hiểu với bố mẹ em, mà với mẹ em là phần nhiều dù sao đồng nghiệp nên cũng có nhiều chuyện để nói, ngồi không xem tivi mãi cũng ngại lắm chứ…Anh thợ điện thì chẳng bao giờ dám vào nhà sợ chạm mặt anh thày giáo, cũng có thể do anh ấy khách sáo vì nghe đâu bố em P muốn cảm ơn hôm trước vừa sửa cho nhà cái nồi cơm điện vốn đang bị chập mạch, anh sửa thế nào mà khéo quá hôm sau không thấy tậm tịt nữa mà tịt luôn, bữa cơm cả nhà cứ tấm tắc khen :
 
– Cái nồi cơm điện mới mua nấu ăn ngon đáo để…
 
Còn tôi, cũng có với em vài kỷ niệm nho nhỏ , cũng nhắn tin qua lại thường xuyên, nói thế cho oai chứ toàn tin nhắn trắng thôi, chưa đâu vào đâu cả…
 
 
 
…Hà nội mấy hôm nay mưa rả rích suốt, cuối thu sắp sang đông rồi mà mưa hoài, thời tiết thật là lạ. Ngồi trên văn phòng công ty ở tầng 7 nhìn qua cửa kính, mưa trắng trời trắng đất, quả này HN lại ngập đường, lại hát bài “ Hà nội mùa này phố cũng như sông…”. Hôm nay tôi làm ở văn phòng định chiều xuống công trường nhưng với tình hình thời tiết như thế này thì hỏng hết kế hoạch, chiều có khi còn phải về nhà sớm, để nước nó ngập hết đường mới về vớ vẩn lao xuống cống thì toi. Nhàn rỗi ngồi ngắm mưa lấy điện thoại ra nhắn tin cho em Phương “ hôm nay em có đi học không? Mưa quá”, chẳng thấy em trả lời, bấy lâu nay vẫn thế mà, tôi quen rồi
 
5h chiều, trời vẫn mưa chưa dứt hẳn, mấy tuyến đường về nhà tôi có bị ngập chút nhưng vẫn đi được, định xuống lấy xe để về cho sớm chợ thì nhận được tin nhắn, mở ra là của em Phương, vô cùng bất ngờ hôm nay em lại nhắn tin cho mình, thảo nào trời mưa to sắp ngập hết cả cái Hà Nội này rồi, “ Anh T ah, em P đây, em đang bị ngập xe chết máy ở phố Lĩnh Nam…anh giúp em được không? Em cảm ơn”
 
Tôi nghĩ bụng, à vậy ra là em khỏi tay rồi, đã có thể nhắn tin được rồi, định nhắn cho em cái tin chúc mừng nhưng chột dạ, em nó bảo đang chết máy giữa đường mà nhắn tin chúc mừng quái gì, vô duyên.
 
Lấy xe tôi phi như một con tàu cao tốc trên sông ( đường phố ngập hết rồi y như sông) đến Lĩnh Nam, đến đầu phố thì ngập quá không đi vào được nữa, đành gửi xe đi bộ vào, nước ngập quá đầu gối vừa đi tôi vừa gọi điện :
 
– P ah, em đang ở đoạn nào đấy ?
 
– Em đang ở chỗ chợ..
 
– Đợi anh nhé anh vào ngay
 
Tôi phải lội bì bõm một đoạn dài, càng đi vào trong phố Lĩnh Nam theo hướng ra cầu Thanh Trì nước càng ngập sâu, xe chết máy hàng loạt, chỉ còn nước đứng chôn chân hoặc dắt bộ mà thôi. Cuối cùng cũng thấy em đang bất lực đứng chờ, nước ngập hết ống xả, qua đầu gối, thấy tôi em mừng rỡ :
 
– May quá có anh T làm ở gần đây, em bị chết máy mà chẳng biết làm thế nào …
 
Chỉ còn cách hoặc là quay lại hoặc là đi tiếp về phía cầu Thanh Trì sẽ hết ngập, cả hai cách này đều phải dắt xe chứ không đi được, tất cả xe máy đều không thể nổ vì nước vào hết ống xả rồi.Chúng tôi chọn phương án đi tiếp về phía cầu Thanh trì, tôi dắt xe còn em bám vào yên xe vừa đi vừa đẩy.
 
Mưa đã hết nhưng nước vẫn ngập sâu chưa rút, dắt xe một đoạn dài cũng khá nặng, mồ hôi tôi túa ra ướt hết lưng áo, bên dưới nước ngập quá đầu gối, hai đứa đi đúng đến đoạn nước ngập sâu nhất thì gặp phải con xe buýt đi ngược chiều, nó vọt qua tạo ra những con sóng còn to hơn sóng biển Sầm Sơn, may quá tôi mặc quần bò nên không bị sóng đánh tụt quần,..nhưng mà ướt sạch từ ngực đến chân, nhìn sang em thì cũng bị ướt..từ chân gần đến ngực, đến bụng . Tôi rủa thầm trong bụng “ Má cái thằng chó xe buýt đi ẩu làm ướt hết cả quần áo” nhưng ngay sau đó lại thầm cảm ơn anh xe buýt khi tôi nhìn sang em, cái chỗ áo phông bị ướt cứ dính chặt vào da thịt để lộ sau lớp áo mỏng là làn da mịn màng và đường eo cong cực kỳ quyến rũ, em biết thế nhưng chẳng làm gì được, mặt ngượng ngùng ửng đỏ như gấc.
 
Tôi dắt xe nhưng thỉnh thoảng lại liếc trộm em cái, em xấu hổ quay mặt đi, tôi càng được thể ngắm trộm đùi, eo rồi bụng, mải ngắm quá tôi thụt mịa một chân xuống hố may quá không gẫy chân chỉ bị tụt mất cả một bên giày, em hốt hoảng :
 
– Anh có sao không ?
 
– Không sao em ah, chỉ bị mất một chiếc giày…
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *