“Truyện sex” Số phận nữ doanh nhân P2

Truyện sex Số phận nữ doanh nhân P2
Trở về công ty, vân lầm lũi vào phòng riêng của mình và khóa trái cửa. Đây là lần đầu tiên Vân gặp phải tình huống như thế này, trước nay chị không bao giỡ nghĩ có lúc mình phải đi cửa sau để chạy cho công việc trót lọt, công ty có được như ngày hôm nay hoàn toàn do những nỗ lực không biết mệt mỏi của chị và chồng, nếu không giải quyết xong chuyến hàng kẹt ở àng lần này, công ty có thể rơi vào viễn cảnh phá sản, đó không còn là điều xa xôi nữa. Nhắm nghiền đôi mắt và ngã đầu ra thành ghế, đôi chân mày nhíu lại, Vân cảm nhận như nhữn gì khó khăn nhất đang tràn tới, càng lúc càng nhiều. mạnh chỉ vừa ra sân bay sáng nay, tất cả chỉ trông vào khả năng xoay sở của Vân, chị không được phép bị quật ngã bởi khó khăn này. (truyen18+)

 

Đúng 6h tối, xem của Vân dừng ngay trước cổng một biệt thự khá lớn ở ngoại thành. Chị cảm thấy lạ khi được nhắn đại chỉ ở một nơi xa trung tâm thành phố như thế này. Nhưng rõ ràng đây đúng là nơi mà tay cán bộ hải quan đã hẹn, thôi thì ở đâu cũng vậy, cốt cho công việc tró lọt là được. Vừa nghĩ được tới đó thì cánh cổng khu biệt thự mở ra, một người đàn ông có lẽ cũng trạc tuổi trung niên bước đến gần.
 
– Có phải xe của chị Thanh vân không?
– Tôi là Vân đây, xin cho hỏi…
Vân hạ tấm kiếng chắn xuống, chỉ vừa kịp nói đến đó đã bị người đàn ông đó ngắt lời, dường như ông ta trông có vẻ không được lịch sự cho lắm.
– Tôi biết rồi, chị có hẹn phải không, ổng đang đợi chị đó. Đổi tôi gọi điện báo cho ổng biết, chị cho xe chạy vào sân đi.
 
Vân ra hiệu cho Hòa, anh tài xế riêng của vân cho xe tiến vào trong sân. Xe vừa dừng lại, vân vội lấy hộp phấn nhỏ trong giỏ xách ra dặm lại một chút phấn hồng lên nước da mịn màng đầy sức sống của mình. Khi chị vừa bước xuống cũng là lúc gã cán bộ Hải quan với cái bụng phệ khệ nệ bước ra, trái ngược với cái vẻ lạnh lùng và ra vẻ nghiêm chỉnh khi trưa, gã ta đón vân với một thái tồ nồng hậu và nhiệt tình hơn.
 
– Chào vân, em đúng giờ, bọn anh chờ em từ chiều tới giờ đó.
– Bọn anh? Không phải hôm nay chỉ gặp nói chuyện riêng với anh thôi sao? Anh Dũng – ngoài anh còn ai nữa vậy?
Vân tỏ vẻ ngạc nhiên khi biết chiều hôm nay mình sẽ không chỉ gặp tên mập thói nát ấy…
– À à, thôi vào trong đi rồi anh sẽ giải thích cho em, cũng lo cho chuyện của em cả thôi, thôi vào đi em.
 
Trước sự đôn đã đó, vân chỉ kịp quay lại dạn anh Hòa: “ anh ở trong xe đợi tôi, bàn xong công việc tôi sẽ xuống, đừng đi đâu nhé”.
Bước vào bên trong căn biệt thự khá rộng nhưng trông có vẻ vắng vẻ, bất giác Vân có 1 cảm giác gì đó bất an và đôi chút hồi họp, đây không phải là lần đầu tiên vân đi gặp khách hàng nhưng có vẻ tính chất bất minh và có sự phạm pháp nên khiến Vân bất an đến như vậy.
 
– Sao anh không hẹn ở quan nước hay nhà hàng nào có tiện hơn không anh, ở đây xa quá
– Khà khà, xa vậy mới bàn việc được chứ em, thôi lên lầu đi em, anh chuẩn bị sẵn rồi.
 
Vân nối bước theo gã cán bộ Hải quan, tới lúc này chị mới nhận ra hắn đang tiếp chị với một bộ dạng rất lôi thôi, quần jean và áo thun, nếu không gặp hắn được từ trưa, có lẽ vân chỉ dám nghĩ trước mặt mình là một gã đàn ông lôi thôi chứ không thể là một quan chức được, hay có lẽ bọn quan tham đều như vậy. Cảnh cửa phòng tầng 3 mở ra, Vân chợt nhận ra một người đàn ông đang ngồi chờ sẵn bên trong, qua giới thiệu vân mới biết đó chính là Hải – cấp trên củc tên cản bộ Hải quan này, chính gã ấy mới có tiếng nói quyết định để giải quyết vụ việc cua Vân. Như một phản ứng xã giao, Vân nở một nụ cười thân thiện và được mời ngồi xuống bàn. Chị nhân ra có lẽ trước khi chi đến đây, cả 2 gã đan ông đó đã trải qua một bữa chè chén xả láng, những vỏ rượu tây và không gian hãy còn nặng mùi rượu, thức ăn trên bàn cũng còn vưỡng vãi bề bộn. Cố gắng kết thúc mọi chuyện càng sớm càng tốt, Vân đi thẳng vào vấn đề, chị lấy trong giỏ xách ra một phong bị khá dày đã được niêm phong lại cẩn thận đặt lên bàn
 
– Dạ như có nói ban trưa, cái này là em xin phép gửi bồi dưỡng, khi nào xong em xin gửi thêm một phần nữa gọi là hậu tạ, mong mấy anh thông cảm giúp cho em.
 
Vân càng nhã nhặn bao nhiêu thì tên Hải càng khả ố bấy nhiêu, có lẽ hắn ta chẳng muốn quan tâm quá nhiều trong chiếc phong bì có đủ số tiền hắn mong muốn không, thứ hắn đang cân bây giờ là thân thể người đàn bà đang khép nép ngồi trước mắt hắn, cái của quý trong quần của hắn đang đội lên cứng sựng khi gã say sưa dõi theo nước da trắng trẻo và vóc dáng tròn tròn múp mỉm của Vân.
 
– Thôi chúng ta nâng ly, chúc mừng cho buổi đầu gặp mặt.
 
Vân miễn cưỡng cầm ly rượu đặt mùi hăng hăng khó chịu, chị chỉ có thể nhấp môi vì chị biết hễ mỗi lần dùng café hay rượu hoặc kể cả bia thì chị sẽ rất nhức đầu và chếnh choáng.
 
– Kìa Vân, sao chỉ nhấp môi vậy em, uống hết đi chứ.
– Dạ hai anh thông cảm, em ko uống được nhiều, thôi cho nhấp môi thôi
– Vân à, em biết đó vụ việc của em không phải đơn giản đâu, anh cũng phải ngoại giao cho các sếp phía trên nữa, bây giờ pháp luật siết chặt lắm em à…
 
Nghe cái giọng, Vân hiểu ngay là ý bọn quan tham này lại đang muốn đòi hỏi thêm đây, tệ thật đây là điều vân chưa hề chuẩn bị, nhưng khi mà chị chưa kịp trả lời thì gã ta lại tiếp tục nhưng với một thái độ trơ trẽn hơn mà chị không ngờ trước tới.
 
– Nhưng chỉ cần em biết điều một chút, thì mọi thứ sẽ êm xuôi cả thôi
– Dạ, cần gì xin các anh cứ nói rõ, em hứa sẽ hậu tạ các anh thêm chứ không chỉ đơn giản thế này.
– Em thông minh lắm, tụi anh thích phong cách nhanh nhạy của em, em biết bọn anh cũng là đàn ông…
Vân chợt hiểu ra thứ bọn chúng cần không chỉ đơn giản là tiền, bọn khốn làm sâu mọt bộ máy nhà nước, nếu không vì đang trong thế kẹt thì đừng hòng.
– Dạ chuyện đó… để em tính lại, hay là mấy anh cần đi đâu chơi cứ nói em sẽ lo…
– Ha ha ha, lo gì hả em, tới bây giờ em vẫn chưa hiểu hay sao.
– Hiểu? hiểu gì?
Cả hai gã đàn ông cười phì ra trước vẻ ngơ ngác của Vân, chị vẫn không hiểu được hết ý của hai con lợn ấy.
– Thôi để anh nói thẳng cho em biết, ngoài số tiền này, tụi anh còn muốn…muốn em nằm ngữa ra cho bọn anh chơi, sao hả không quá sức em chứ.
 
Vân kinh hãi đến xám mặt, đôi mắt trợn to vừa sợ vừa khinh bỉ cái giọng của tên đàn ông khốn nạn đó.
 
– Mấy người nói cái gì vậy?….các người muốn gì?
Mặc cho vẻ ngoài hốt hoảng của Vân, cả hai gã đàn ông bắt đầu lộ rõ nguyên hình còn quỷ háo sắc của mình, chúng lừ lừ tiến lại vân trong khi Vân chết cóng không biết phải làm gì
 
– Chuyện đó không được, mấy ông không được…
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *