“Truyện sex” Sinh viên bệnh hoạn P1

Truyện sex Sinh viên bệnh hoạn P1
Đỗ vào một đại học lớn ở Hn với số điểm khá cao, hắn lên thành phố với hoài bão của tuổi 18. Ở ktx được 2 tháng thì thằng bạn rủ ra ngoài thuê phòng ở chung. Một căn phòng nhỏ 12m2 trong một xóm trọ hơn 20p. Điều ngỡ ngàng với hắn không phải là nếp sinh hoạt bừa bộn, chung đụng của xóm trọ mà ở việc trong xóm có tới mấy phòng mà sau này hắn biết là sống thử. (truyện nguoi lon)

 

Ở ngay cạnh phòng hắn, một đôi vợ chồng sinh viên đúng nghĩa. Cả một học kỳ đầu trôi qua, cái đầu non nớt, ngây thơ của hắn không biết gì hơn ngoài cắm đầu vào sách vở, kết thúc kỳ 1 thậm chí hắn đã suýt đủ điểm đi du học. Mọi sự trượt dài chỉ đến vào kỳ sau, khi người bạn ở cùng tuyên bố đã tán được một bạn trường bên.
 
Cuộc sống sinh viên chuẩn mực của hắn bắt đầu bị phá vỡ với những buổi ghé thăm của cô bạn gái người bạn ở cùng, thời gian đầu những bữa cơm thỉnh thoảng lại có thêm bàn tay con gái thu xếp cũng khá vui. Nhưng dần dà, những buổi tối học bài của hắn bị quấy nhiễu bởi những tiếng thì thào, rủ rỉ của cặp đôi mới yêu, tiếng nhỏ to ghen tuông giận hờn mà dù cố chụp tai hắn cũng không thể che được hết.
 
Chỉ một thời gian rất ngắn sau, tự hắn đã thấy sự vô duyên của mình trong căn phòng mà hắn là đồng chủ nhà. Hắn không còn được yên ấm tập trung học hành trong căn phòng của mình nữa. 
 
Một buổi chiều, lớp nghỉ sớm, như mọi lần hắn phóng xe về luôn định ngủ một giấc trong cái ổ ấm. Cửa phòng cài kín từ bên trong, nghĩ rằng cậu bạn đang ngủ hắn đập cửa gọi, chừng mấy phút sau, cậu bạn mở cửa bước ra với gương mặt gượng gạo. Bước vào phòng hắn bỗng thấy ngại ngùng như thể chính mình vừa làm điều gì đó xấu hổ. Trên cái giương chăn màn bừa bộn, cô bạn gái người bạn đang cuộn tròn trong chăn quay mặt vào trong cố giả vờ đang ngủ, ở cuối giường hắn liếc thấy một phần của cái áo ngực lộ ra sau lớp chăn bông. Là một đứa ít nói và nhút nhát, hắn giả vờ nghĩ ra một lý do để thoát khỏi căn phòng. Buổi chiều hôm đó cái đầu trong trẻo của hắn bắt đầu bị reo vào những suy nghĩ đen tối, cuộc sống sinh viên của hắn bắt đầu có những hình ảnh quan hệ nam nữ mà sau này, chính những thứ đó đã lấy của hắn rất nhiều thời gian, cơ hội cũng như tư cách
 
Là đứa rụt rè cắm đầu vào sách vở từ nhỏ, hắn chỉ giữ sự khó chịu trong lòng, hắn không sẵn lòng thu xếp một câu truyện thẳng thắn với Tâm (xin phép đổi 1 phần tên của nhân vật vì lý do cá nhân) mà âm thầm chấp nhận như nó cần phải thế. Tâm và Lan dần dần không còn tỏ ra ngại con mọt sách ở cùng nữa, người ta nói khi yêu nhau dù xa một phút cũng như hàng thế kỷ có lẽ đúng, Lan xuất hiện ở phòng hắn ngày càng nhiều hơn như thể cô đương nhiên là một thành viên của phòng vậy và thỉnh thoảng vì trời mưa Lan cũng chẳng ngại ngủ lại thay vì phải về ktx trước giờ đóng cổng.
 
Một buổi tối tháng 3 lạnh cóng, ngoài trời mưa lâm râm, không muốn đưa bạn gái về, Tâm lại nài nỉ người yêu ở lại, Lan yếu ớt lấy lý do mai phải lên lớp sớm nhưng cuối cùng cũng lặng thinh ừ mai a phải chở e về lấy sách đó. Vẫn như sự sắp xếp ngầm định từ nhiều lần trước, Tâm và Lan lên giường trước vừa chơi điện thoại vừa tâm sự rồi cũng ngủ lúc nào không hay. Mỗi lần như thế hắn thường chụp tai vừa nghe nhạc vừa học bài tới khá muộn mới đi ngủ. Phòng chỉ có một cái phản, Lan nằm phía trong, Tâm nằm giữa quay vào ôm Lan từ phía sau ngáy đều đều, hắn nhẹ nhàng chui vào chăn của mình và nép sát ra mép ngoài. Cơn buồn ngủ và cái ấm áp của chăn bông nhanh chóng đưa hắn vào giấc ngủ say.
Gần sáng, bắn bất ngờ tỉnh dậy, mở mắt hắn biết trời còn tối lắm, hắn cũng nhận ra trong không gian yên tĩnh của buổi sớm mùa đông tiếng động khe khẽ, nhẹ nhàng và hơi thở dù đã cố kìm nén nhưng không giấu được sự gấp gáp phát ra phía bên cạnh. Những tiếng nhóp nhép rất nhẹ cứ lọt vào tai hắn, hắn cố nhắm mắt để chìm tiếp vào giấc ngủ nhưng không được nữa. Đôi bạn nằm bên như chưa biết rằng hắn đã dậy, vẫn tiếp tục công việc của mình, nhóp nhép, chụt choạt,…thỉnh thoảng tiếng da thịt đập vào nhau tành tạch tành tạch, rất nhẹ dưới lớp chăn nhưng nằm bênh cạnh trong căn phòng tĩnh lặng hắn nghe rõ như nhịp đập của chiếc đồng hồ. Cố giữ hơi thở đều đều, hắn không dám tỏ dấu hiệu rằng mình đã dậy, đầu óc hắn ong ong lên, mụ mị đi như thể chính mình vừa làm điều xấu xa gì đó. Một lúc sau, chiếc phản rung nhẹ lên mấy lần, Tâm thở dốc ra, tiếng ú ớ của Lan bị ngăn lại như bị bịt miệng, và sự yên tĩnh trở lại. Nhưng hắn thì không ngủ được nữa mồ hôi trộm túa ra từ lúc nào khiến hắn ướt sũng. Tới khi trời sáng hẳn, 2 người bạn dắt xe chở nhau đi, chờ tiếng xe khuất xa hắn mới mò dậy đánh răng và lên thư viện. Những thanh lọt vào tai hắn buổi sáng theo hắn suốt mấy ngày sau, khiến hắn đã ít nói lại lặng thầm hơn và cũng lấy đi một chút tập trung của hắn.
 
Những ngày sau, mỗi khi ngồi ăn hay nói chuyện, nhìn Lan và Tâm, hắn không khỏi không nghĩ tới nhưng gì hôm đó, trong đầu hắn hiện ra biết bao tưởng tượng. Tâm, bạn hắn ở cùng ktx tháng đầu quê Nam Định, to cao và khá đào hoa, phần lớn thời gian của cậu là ở bên bạn gái và trên giảng đường, kết quả học của cậu cũng không tốt lắm, cuối năm đó cậu học lại 3 môn thì phải. Lan cùng quê Tâm học trường bên cạnh, 2 người quên nhau từ trc nhưng chỉ khi lên đại học mới chính thức yêu, Lan nhỏ người và không xinh nhưng khá duyên dáng với mái tóc mượt ngang vai cái răng khểnh.
 
Là con một trong một gia đình có điều kiện nhưng hắn từ nhỏ đã học hành khá tốt và ngoan. Bố hắn, một cán bộ điạ chính bình thường nhưng có trong tay một số mỏ kim loại trữ lượng có lẽ đủ nuôi nhà hắn mấy đời. Ở cái tỉnh miền núi này, nhà nào nghèo thì không có ngô mà ăn nhưng đã giầu thì khủng khiếp, nhà hắn gần tới mức đó. Tuy nhiên nói hắn sung sướng thì không phải, tuổi thơ của hắn hằn sâu những cơn say của bố, tiếng cãi vã trong đêm của bố mẹ, tiếng chì chiết, nhiếc móc mỗi khi hắn làm gì đó sai. Mẹ hắn có một cửa hàng may nhỏ, sau này nâng cấp lên thành shop quần áo ở thị trấn cũng quanh năm bận bịu cửa hàng và bỏ mặc 3 chị em hắn tự lo cho nhau. Với hoàn cảnh như vậy lẽ ra hắn phải là một kẻ phá gia chi tử nhưng không, hắn luôn đứng đầu lớp từ 1 cho tới 12. Mọi người nói hắn bị tự kỷ, và người tự kỷ thường làm rất tốt những việc họ tập trung. Người ta nói vậy cũng có lý do vì cái lầm lì của hắn, ngoài giờ học là hắn kín cửa trong nhà, hắn cũng chẳng chơi thân với ai, cũng rất hạn chế tham gia những hoạt động của lớp, của thị trấn. Nhưng hắn tự biết hắn chỉ nhút nhát, hắn thiếu tự tin, sự tự tin đã bị bào mòn chính từ những lời chửi rủa, những trận đòn của cha mẹ hắn, nhưng cấm đoán trong quan hệ ngay từ nhỏ
 
Lan, cô bạn gái Tâm cao tầm 1.5m nhưng duyên dáng và nhất là bộ ngực ngoại cỡ rung lên theo mỗi bước đi, và phải nói nó thật không cân xứng với chiều cao của cô. Hắn được chiêm ngưỡng đầy đủ trong một lần vô tình về sớm. Hôm đó hắn được nghỉ 2 tiết cuối, hắn về phòng và đã thấy phòng không khoá cửa. Ồ vậy là Tâm ở nhà, nhưng không, Tâm đang đi chợ để chuẩn bị bữa trưa. Cửa phòng hắn có cái chốt cài trong, mỗi khi hắn hoặc Tâm đi học sớm thì lấy cái que luồn vào khéo léo đưa cái móc cài vào cái đinh, vậy là cửa sẽ đóng như được cài từ bên trong. Nghĩ rằng Tâm vẫn đang ngủ nướng, hắn lấy que chọc cái móc và mở cửa vào phòng. Vừa bước qua cửa thì Lan từ nhà tắm bước ra trần truồng như một đứa trẻ. Hắn chết đứng như Từ Hải, còn Lan sau vài giây cũng kịp che tay ngang ngực chạy thẳng vào toilet. Những gì có thể thấy cũng đã thấy, sau khi định thần, hắn vội lật đật bước ra cửa dắt xe đi trong vô thức, hắn không nghĩ ra mình phải đi đâu, mà cũng chả có chỗ nào đi thật, chỉ biết là cần phải đi để thoát khỏi hoàn cảnh trớ trêu này. Dừng xe trước một cái ghế đá, hắn ngồi đó không biết bao lâu nữa nhưng hình ảnh Lan bước ra từ nhà tắm cứ bám chặt dòng suy nghĩ của hắn. Mái tóc hơi ướt, gương mặt còn lấm tấm những giọt nước, cái cổ thon đeo sợi dây bạc, bộ ngực to tròn với cái quầng nâu nâu, vòng eo nhỏ xinh và lớp da bụng trắng mịn, phía dưới được che bởi một nhúm lông đen giữa cặp đùi nở nang.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *