“Truyện sex ngắn” Ngọc La Sát

Truyện sex ngắn Ngọc La Sát
Đêm… Bắc Kinh.
 
Trước cửa lớn của tiêu cục Chấn Viễn, đèn lồng đỏ treo cao, pháo nổ rền vang.
 
Một đội kèn trống đang tấu lên những khúc ca vui mừng.
 
Trong khoảng sân rộng của tiêu cục có bày mấy chục bàn rượu, khách quý đã ngồi đầy, cốc qua chén lại…

 

Mấy trăm vị khách tham gia buổi tiệc này, không một ai là người bình thường, tất cả đều là người ở Tam Sơn Ngũ Nhạc.
 
(Ngũ nhạc có Hằng Sơn, Hoa Sơn, Tung Sơn, Hành Sơn, Thái Sơn. Tam sơn thì gồm Hoàng Sơn – An Huy, Lư Sơn – Giang Tây, Nhạn Đăng Sơn – Chiết Giang.)
 
Chưởng môn các phái Võ Đang, Không Động, Thanh Thành…
 
Thủ lĩnh của các nhóm sơn tặc, thổ phỉ, thủy đạo trên khắp đại giang nam bắc.
 
Ông chủ và đại phiêu sư của ba mươi sáu tiêu cục lớn nắm giữ việc bảo tiêu trên toàn Trung Quốc.
 
Một bữa tiệc hoành tráng chưa từng có, hai bên hắc bạch, nay lại tập trung cùng một chỗ.
 
Bởi vì, tối nay chính là đại thọ năm mươi của Đỗ Phong.
 
Đỗ Phong là chủ nhân của tiêu cục Chấn Viễn, cũng là minh chủ của liên minh ba mươi sáu tiêu cục lớn nhất nước.
 
Tám năm trước, các nhóm hắc đạo trên khắp đại giang nam bắc vì tranh đoạt địa bàn chém giết lẫn nhau, kéo dài suốt ba tháng trời, máu chảy thành sông, không ai ngăn cản nổi.
 
Đỗ Phong tay không tấc sắt, dựa vào một thân công phu khổ luyện mà tới gặp các nhóm sơn đầu thủy trại, đánh bại quần hùng, khiến bọn họ khuất phục. Đợi người bình tĩnh lại, mọi người bắt đầu đàm phán, phân chia địa bàn, từ đó dẹp cuộc tranh chấp.
 
Đỗ Phong tuy giành được thắng lợi nhưng cũng không tranh công đoạt lợi, trái lại còn cùng các thủ lĩnh kết làm huynh đệ, nên khiến cho hai bên hắc bạch đều tâm phục khẩu phục.
 
Ba năm trước, các phái võ lâm luận kiếm tại Hoa Sơn, Đỗ Phong dùng thanh kiếm Thanh Hồng chiến đấu ba ngày ba đêm, đánh bại cao thủ các phái Hoa Sơn, Võ Đang, đạt được danh hiệu là “Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm”.
 
Bởi vậy, hôm nay, trong ngày đại thọ năm mươi của Đỗ Phong, người của hai bên hắc bạch lại đều tới chúc thọ là việc rất dễ hiểu.
 
Đại thọ năm mươi, sự nghiệp đạt tới đỉnh cao, võ công cũng đạt tới đỉnh cao, danh dự địa vị lại càng đạt tới đỉnh cao.
 
Chẳng trách Đỗ Phong lại hả hê như vậy, cầm chén rượu lớn trong tay, đi vòng quanh, liên tục mời rượu khách khứa, lớn tiếng khuyên mọi người không say không về.
 
Tiêu cục Chấn Viễn là tiêu cục lớn nhất nước, tiêu cục có tổng cộng khoảng hai trăm gian phòng. Bốn cửa lớn ở bốn phía đông tây nam bắc tất cả đều mở rộng.
 
Ngày thường tiêu cục phòng bị rất nghiêm ngặt, nhưng hôm nay lại không có một bảo vệ nào cả.
 
Vì sao lại lơ là như vậy?
 
Lý do rất đơn giản, trong sân đang có mấy trăm vị cao thủ của hai bên hắc bạch ngồi đó, cho dù có một đội quân đến, cũng chẳng thể làm gì được họ, huống chi là loại thích khách trộm đạo tầm thường?
 
Mà nếu thủ lĩnh hai bên hắc bạch đều đến đủ, thì cũng chẳng còn ai dám tới gây phiền phức với Đỗ Phong nữa.
 
Cho nên, tất cả nhân viên của tiêu cục Chấn Viễn mới đều rời khỏi vị trí, ngồi trong phòng mà ăn uống thả cửa.
 
Nhưng, sự đời thường lắm bất ngờ.
 
Tiệc rượu đang lúc náo nhiệt nhất, thì bỗng có một thích khách tới.
 
Một thích khách, một người, một kiếm.
 
Một người – một cô gái.
 
Một kiếm – một thanh kiếm sắt.
 
“Kiếm?”
 
Mấy trăm vị khách trong sân lặng cả đi.
 
Hôm nay tới là để chúc thọ, chiếu theo quy củ của giang hồ thì không được phép mang vũ khí tới, cho nên mọi người đều tay không đến dự.
 
Nhưng, cô gái này, đứng lẳng lặng giữa sân, trên lưng lại đeo một thanh kiếm.
 
Mang vũ khí tới, là cho thấy nàng không phải bạn!
 
Trong giang hồ, không phải bạn thì chính là kẻ thù.
 
Mấy trăm vị khách võ công cao cường vốn đang náo nhiệt ồn ào, vậy mà giờ đây đều giật mình nhìn cô gái kia.
 
Cô gái này tuổi chừng 30, cực kỳ xinh đẹp, nếu chỉ nhìn lướt qua, thì không ai nghĩ nàng lại là thích khách, trái lại trông giống một tiểu thư khuê các hơn.
 
Đỗ Phong đương nhiên cũng đã thấy cô gái to gan lớn mật này, y liền vái chào cô một cái, nói:
– Hôm nay là sinh nhật của Đỗ Phong, cô nương lại mang kiếm tới đây, không biết cô nương định làm gì?
 
Cô gái kia mỉm cười:
– Tôi tới để khiêu chiến với ông!
 
Một lời vừa nói ra liền khiến mọi người phải kinh ngạc, một cô gái mong manh như vậy lại dám tới khiêu chiến Đỗ Phong?
 
“Ồ?” Đỗ Phong không khỏi chần chừ.
 
Không phải y sợ nàng, với công lực bốn mươi năm của y, y không còn phải sợ ai trong võ lâm nữa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *