“Truyện sex” Miền Tây sông nước P2

Truyện sex Miền Tây sông nước P2
Cực bất đắc dĩ, Tư Ðát phải ấm bụng mà khai hết:
– Nói chị Hai thương. Chuyện em thập thò với con Ngọc là chuyện bất đắc dĩ. Nghĩa là hoàn toàn không phải do lỗi em, mặc dù, thú thiệt, em có thèm Ngọc. Thèm thì thèm nhưng con nhỏ còn nhỏ quá. Có tính chuyện gì thì cũng đợi cho nó 18 hay 19 tuổi. Ðằng này nó mới có 15. Bữa đó bà già sai con Ngọc chèo thuyền qua Lạc Thiện thu tiền gạo bán hồi năm rồi. Thấy em đứng đó, con Ngọc phụng phịu không muốn đi, và nói chèo qua sợ về không kịp.

 

Sẵn có em đứng xớ rớ đó, bà già quay qua sai luôn:
 
– Hay thằng Tư. Con có rảnh mày làm ơn chèo giùm cho em nó qua bển thu tiền cho má một cái đi con.
 
Thực tình lòng em không muốn đi, bởi chèo ngược gió về ngủ rục hai cánh tay. Mà bà già đã sai em đâu dám cãi lời. Con Ngọc nhìn em cười khúc khích, rồi chạy đi thay đồ.
 
Em tưởng nó cười là tại thấy em không dám cãi lời má. Có dè đâu khi ghe đang chèo trên rạch, con Ngọc ngồi đầu mũi nhìn em cười chúm chím, cặp mắt hơi lẳng lơ, nhìn xuống nước rồi nói:
 
– Má biểu anh mới nhận lời. Chớ em mà nhờ, sức mấy anh Tư chịu. Anh thương chị Ba thôi chớ đâu có để ý gì đến em.
 
Nói xong, Ngọc nhìn em như để dò xét phản ứng của em. Em cứ chèo tỉnh bơ, làm như không để ý gì nó nói.
 
– Em nói vậy mà anh Tư có nghe không?
 
Em làm bộ như ngạc nhiên:
 
– Hả, Ngọc nói gì? Anh đâu có nghe.
– Biết mà. Ngồi đây với đó mà anh Tư cũng không thèm nghe, huống chi ở nhà có mặt chị Ba?
– Ủa, bộ ở nhà em có nói gì với anh hả?
– Em không nói, nhưng anh phải biết có mấy lần em…
– Em làm sao?
– Bộ anh quên mấy lần em rủ anh ra Bàu Cồng Cộc bắt ốc bưu hả? Anh quên bữa em tắm ngoài giếng gặp anh đào khoai môn hả? Anh quên một lần em nằm ngủ trưa trên võng ngay chỗ anh đang ngồi chẻ lạc?
 
Em nhớ hết và biết rõ Ngọc có tình ý với em qua những lần như thế, vì nó không là chuyện tình cờ. Qua những dịp như thế, em nuốt nước miếng nhịn thèm. Em cố đợi cho Ngọc lớn hơn một chút nữa. Chớ còn quá nhỏ, ở tuổi 15 thì Ngọc đã biết gì.
 
Cho đến bữa chèo xuống qua Lạc Thiện. Sau khi Ngọc hỏi, em trả lời cũng với giáng điệu tỉnh bơ:
– Nhớ chớ. Anh nhớ hết. Nhớ luôn có một đêm trăng, em bạo dạn cầm tay anh, rủ anh chèo xuồng ra vàm soi ếch. Anh không dám vì… vì… em còn nhỏ quá… Ngọc biết không?
 
Ngọc tự ái. Ngồi ở mũi ghe, hai tay Ngọc vén ống quần lãnh đen lên đến tận gối, phơi hai ống chân trắng ngần ra. Vẻ mặt khinh khỉnh thách thức, cố làm cho ra người lớn. Ngọc nhìn em như muốn hỏi:
– Như vầy là đủ làm người lớn chưa?
 
Tim em hơi rung động và tự hỏi:
– Có lẽ nào Ngọc đã thèm chuyện người lớn?
 
Và em vẫn tiếp tục chèo, nhưng không nhanh như hồi nãy. Thấy em không chú ý đến màn khêu gợi Ngọc lại vén tuốt ống quần lên tận khỏi bắp vế. Lúc đó tay chèo em hơi lạc lỏng, chiếc xuồng gần như đứng lại và trôi từ từ theo con nước. Mắt em chú ý tới phần da thịt đầy khêu gợi của Ngọc từ đầu gối lên đến tận háng, cái ống quần rộng quá, cho em thấy luôn lớp vải xì líp trắng ở hạ bộ ngọc. Mắt em hoa lên, đổ hào quang. Sự cám dỗ mãnh liệt đã đánh ngã hết lý trí của em khi tay Ngọc cứ vuốt vuốt phần da thịt trắng ngần đó, rồi thì hai bàn tay nó dừng lại ngay nơi cửa mình?
 
Bấy giờ thì tim em đập rần rần. Em sợ bang quơ, không biết quanh đó có ai nhìn thấy không?
– Anh có biết bạn em, bằng tuổi em, đã có hai đứa con không? Nó biết chuyện người lớn hồi năm 13 tuổi lận anh Tư.
 
Miệng thì nói mà tay Ngọc cứ chà chà cái mu lồn. Con cặc em bỗng xừng lên cương cứng. Phần thì ngược gió, cái quần đùi đã phơi trọn con cặc em ra. Ngọc nhìn chăm chăm không chớp mắt rồi nuốt nhẹ nước miếng. Hai tay em phải để trên cái chèo cho đỡ ngượng. Mắc cỡ lắm, mà em cũng không làm sao che bớt đi cái phần dâm dục của mình đang có.
 
Ngọc khoái quá, thấy đã đánh ngả được sự lơ là của ông anh rể, nên cô nàng lại vén thêm một ống quần nữa lên tận bẹn. Thế là hai bắp đùi đầy khiêu khích của Ngọc ngan nhiên thách thức em. Em cố hít một hơi đầy lồng ngực cho có thêm can đảm đừng nghĩ bậy, mà rồi bởi Ngọc không chịu ngừng, lấy tay cởi dần chiếc áo vải phin trắng mỏng ra, đưa cặp xú chiên nhỏ bao đôi vú. Gió thổi ngược, làm tóc đen của Ngọc bay phủ loà xoà một cách man dại trên khuôn mặt tuổi học trò. Em năn nỉ:
 
– Mặc áo vô đi Ngọc. Coi chừng bị cảm gió?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *