“Truyện sex” Mất trinh ở tuổi 18 P2

Truyện sex Mất trinh ở tuổi 18 P2
Sau lần đó tôi không giận chú, nhưng chỉ thơ thẩn một mình tiếc nuối; cho đời con gái của mình hay cho cái khoái lạc đó tôi cũng không rõ. Ngày hôm sau chú có tới thăm tôi và cho biết ba tôi đưa ông Chín trở về Sài Gòn trị bệnh, nhắn tôi cứ ở lại với bà mấy ngày hè. Sau đó chú Lâm không tới nhà thăm tôi nữa. Lòng tôi lúc bấy giờ rối bời không biết mình sẽ ra sao? Nhưng liệu trong lúc này tôi có thể gặp mặt ba mẹ mà vẫn giữ kín được mọi chuyện.

 

Một tuần sau tôi nhớ chú kinh khủng, tôi thèm được gần chú mà không biết phải làm sao. Tôi cũng cảm thấy cởi mở hơn với tụi thằng Đen, con Bé ở kế nhà. Tôi bắt đầu tham gia tắm sông với tụi nó, ba Chín phải canh chừng vì sợ tôi không biết bơi. Nhưng sau đó bà không lo nữa vì thấy tụi ở xóm không lúc nào rời tôi. Tôi mạnh dạng hơn thậm chí tắm sông không mặc áo lót. Tôi chú ý thấy bọn cu Đen hay nhìn tôi đăm đăm, tôi lấy làm thích thú. Tôi biết mình hơn bọn con Bé vì tôi có nước da trắng và thân hình bốc lửa của một người đàn bà. Nhận thức được điều đó, đám con gái dần dần xa lánh tôi.
 
Tôi thì không hề gì vì lúc nào cũng có kẻ làm anh hùng để hòng được kề cận. Tôi có cảm giác mình như một nữ chúa. Đã là một nữ chúa thì phải trả công cho bá quan văn võ, nhưng những quần thần tự nguyện của tôi không thích bổng lộc gì cả; ngoài chuyện ngoan ngoãn phục tùng tôi. Bọn nó làm đủ thứ chuyện từ tập cho tôi bơi, hái me, mận. . . bất cứ chuyện gì, nếu có cơ hội đụng chạm vào cơ thể tôi là khối đứa tình nguyện. Trong thâm tâm tôi biết bọn nó không ngoài mục đích lợi dụng, nhưng tôi cũng thấy thích thú nên để mặc; dù sao đi nữa tôi nghĩ chưa có đứa nào trong bọn chúng biết mùi đàn bà.
 
Một hôm bọn tôi cùng nhau đi coi thằng Đen biểu diễn bắt rắn. Đường đi lầy lội và xa tôi nhõng nhẽo không muốn đi nữa, bọn nó phải thay phiên cõng tôi đi. Suốt ngày hôm đó không thâu được kết quả nào. Trên đường về tôi thật sự bức rứt trong lòng vì hai đầu vú của tôi chà sát lên lưng tụi nó suốt dọc đường, bây giờ đã cứng ngắc. Khi đi ngang qua một cánh đồng trống, trời bất chợt đõ mưa thật to, bọn tôi chạy thục mạng vào một căn lều trống. Vừa ướt vừa lạnh, bọn con trai nhóm được đống lửa nhỏ xíu chỉ đủ hơ nóng tay. Tôi lạnh run, hai tay chà sát vào nhau, áo tôi dính sát vào thịt da, thấy rõ như in.
 
Tôi chợt có một ý định táo bạo để thử khiêu khích bọn chúng. Tôi chợt cởi áo ra nhờ một đứa hong khô dùng. Làn da trắng của tôi phơi bày ra dưới những con mắt hau háu của bọn chúng. Tôi vừa thích thú vừa hồi hộp, không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Thằng Đen ngồi kế tôi, cũng là đứa lớn nhất trong đám (lớn hơn tôi hai tuổi), không kiên nhẫn được nữa, nó vòng tay qua mân mê vú tôi. Tay nó ấm áp làm tôi dễ chịu, lim dim mắt. Bốn đứa còn lại không ai bảo ai, tự động ngồi quanh tôi vuốt ve. Nữ chúa nằm dài ra như ngủ, để mặc mười bàn tay xoa bóp khắp thân thể – đây có thể gọi là một bổng lộc lớn trả cho bá quan.
 
Khắp người tôi có một cảm giác khó tả, chạy rần rần từ đầu đến chân, nó làm âm hộ tôi rỉ ướt tự khi nào. Không khí im lặng trong lều nhường lại cho tiếng nuốt nước bọt và tiếng rên khe khẻ của tôi. Các em học sinh đều tập trung cao độ để làm một thí nghiệm mới. Chúng thay phiên nhau bú vú tôi say mê như mút chung một cây kem lần lượt không dành giật. Tôi bất chợt cảm thấy gió lạnh phần thân dưới, mới vỡ lẽ bọn nó đã tuột quần tôi ra, chúng không ngây thơ như tôi nghĩ. Giây phút này đây trên người không mảnh vải che thân, nằm giữa một đám quỷ trần truồng vây quanh, tôi cảm thấy hồi hộp và kích thích tột độ. Từng đứa một leo lên mình tôi, từng cái liếm, nụ hôn, tôi như điên cuồng thảa mãn như trong một giấc mơ. Chúng tôi quấn lấy nhau cho tới lúc mệt lã suốt buổi chiều hôm đó. Đêm đó tôi ngủ thật ngon, trong giấc mơ những hình ảnh cứ lập đi lập lại, tôi còn thấy cả chú Lâm trong đám tụi tôi, chú là người hướng dẫn, tôi thì giống một vật thí nghiệm. Những ngày sau đó tôi chìm đắm trong bể ái ân với tụi thằng Đen, nhưng thật sự tôi vẫn thấy thiếu một cái gì đó không được toàn diện.
 
Không bao lâu sau đó tôi cảm thấy lạc lỏng và chán nản vì xung quanh lúc nào cũng bao quanh bởi tụi con nít. Tuy tụi nó hầu hết đều lớn tuổi hơn tôi nhưng đầu óc không được trưởng thành bao nhiêu, chỉ quanh đi quẩn lại mấy trò trẻ con. Thời gian này tôi có rất nhiều cảm xúc trong lòng không biết tâm sự cùng ai. Tôi không đi chung chơi với tụi thằng Đen nữa, mà dành những giây phút còn lại cho suy nghĩ về bản thân.
 
Tôi thấy trong mình luôn luôn xuất hiện hai suy nghĩ trái ngược, một thì thúc đẩy tôi làm những chuyện trụy lạc, còn cái kia khuyên tôi nên dừng lại những chuyện ấy. Suy nghĩ sa đọa luôn mạnh hơn, làm cơ thể tôi đòi hỏi một cách không kiểm soát được, nhưng sau khi thõa mãn tôi lại thấy hối hận và có lỗi với ba mẹ. Tôi không dám nghĩ là mình sinh ra có một dòng máu dâm đãng như vậy.
 
Không giải đáp được những thắc mắc của bản thân, tôi chán nản muốn về Sài Gòn mặc dù biết là mình chưa chắc đã dám đối diện với ba mẹ trong khi lòng rối như tơ vò. Tôi xin phép bà Chín, bà rất lo nên gọi điện cho người quen ở Cà Mau nhờ đưa tôi lên Sài Gòn. Tôi không tạm biệt đám bạn nhỏ vì không biết nói gì với chúng. Chiếc thuyền nhỏ không bao lâu đã cập bến đò, tôi cảm thấy lạc lỏng ngay lập tức, không hiểu tại sao mình không đợi ba xuống đón về.
 
Đang ngơ ngác nhìn qua nhìn lại, giữa phố chợ đông đúc chưa biết đi đường nào, bất chợt phát hiện cái vali nhỏ bé tôi đang để dưới đất bị lấy mất lúc nào không hay. Tôi đỏ mặt vì tức, nghẹn ngào muốn òa khóc lên thật lớn. Bỗng cảm thấy ai chộp vào vai mình, tôi quay lại thì thấy chú Lâm đứng đó tươi cười. Tôi như gặp được vị cứu tinh, nhào vào ôm chú, vừa mừng vừa tủi, tôi khóc ngon lành trong vòng tay vững chắc của chú Lâm. Chú vỗ về và dẫn tôi lại chiếc xe máy của chú. Tôi cũng không biết sẽ đi đâu với chú, nhưng vẫn leo lên xe một cách ngoan ngoãn. Trên đường đi chú giải thích cho tôi biết là chú vừa nhận được điện thoại của ba; nhờ chú trông tôi dùm, hai ngày nữa ba sẽ đón tôi về.
 
Căn nhà tập thể của chú thật nhỏ bé, nhưng rất ngăn nắp. Chỉ một phòng khách và một phòng ngủ. Tài sản của chú chỉ có chiếc giường, bộ ghế gỗ và một cái tủ quần áo. Chú cháu tôi nói chuyện đủ thứ suốt buổi trưa, nhưng chú không hề đề cập tới chuyện lúc trước. Về phần tôi, ngồi đối diện với người đàn ông đầu đời của mình tôi thấy cảm xúc dâng tràn. Chú có hỏi tôi về thời gian qua tôi làm gì, tôi không giấu được nên đành phải kể hết cho chú nghe. Chú đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, nhưng sau khi biết lý do tôi muốn về Sài Gòn, chú chợt thở dài thảm não:
 
– Chú thật sự là kẻ có tôi, chú nói, ban đầu vì kiềm chế không được chú đã hại đời cháu, nhưng lỗi của chú còn lớn hơn gấp ngàn lần, vì chú mà cháu đã sa đọa.
 
– Cháu không trách chú đâu, chỉ vì cháu không kiềm chế được lòng mình thôi.
 
Tôi cảm động quá chồm tới hôn chú, mong được chú vuốt ve lại như lúc nào. Chú chợt lùi ra, nói nhỏ và nhanh:
 
– Cháu đừng làm vậy! Chú không muốn gây thêm tội lỗi.
 
Tôi bỡ ngỡ, thất vọng và xen lẫn cả tự ái. Có lẽ chú cũng cho là tôi dâm đãng hay sao? Tôi giận dỗi suốt tối hôm đó. Chú nhường cho tôi phòng ngủ và ôm chăn mền ra phòng khách ngủ. Tôi trằn trọc suốt đêm, đến gần 5 giờ sáng mới ngủ được.
 
Tôi tỉnh dậy nhìn đồng hồ đã 12 giờ trưa. Chợt tôi nghe tiếng hai người đàn ông đang nói chuyện to nhỏ, nhận ra tiếng của chú với ai đó. Tôi mở cửa phòng ngủ bước ra, trên người chỉ mặc chiếc áo sơ mi của chú Lâm ( vì đã mất vali nên không có đồ ngủ). Có một gã đang ngồi nói chuyện với chú, ngó tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Gã là anh họ chú Lâm, nhưng lớn hơn chú gần hai chục tuổi, theo tôi đoán ít nhất cũng 55 tuổi. Nghe nói hắn ta làm ăn tại Sài Gòn, bộ dạng hắn cũng chứng minh được điều đó, béo phệ đầu hói, lông mày rụng gần hết. Tôi vào phòng tắm để lại sau lưng cái nhìn thèm thuồng của lão Hưng ( tên lão anh họ chú Lâm ). Tôi cỡi áo ra, vạt áo sau động lại một vết vàng ố, nước của tôi rỉ ra khi nằm suốt đêm thèm nhớ chú; tôi bĩu môi nói với mình: “Dơ áo thì chú ráng mà chịu, ai bảo ?” Tôi chỉ hơi tiếc là chỉ còn hôm nay, không đủ thời gian để nghĩ ra chuyện chọc tức chú.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *