“Truyện sex” Mất trinh ở tuổi 18 P1

Truyện sex Mất trinh ở tuổi 18 P1

Chuyện này cũng đã xảy ra lâu lắm rồi, ngay từ mùa hè năm tôi vừa học xong lớp 12. Năm đó tôi tròn 18 tuổi, lứa tuổi mới lớn biết bao mộng mơ và tò mò. Tôi được mệnh danh là hoa khôi của khối 12, chẳng biết từ khi nào, nhưng dần dần tôi cũng quen đi và cứ cho đó là điều hiển nhiên. Ngày xa trường rồi cũng đến, đứa học sinh nào cũng vui buồn lẫn lộn. Riêng tôi chẳng biết nên vui hay buồn, buồn vì ngày hè phải xa bạn hay vui vì ngày hôm nay nhận được 7 lá thư tình.

Trên đường về nhà, tôi lập kế hoạch cho 3 tháng hè và cũng để đánh trống lảng mấy “cái đuôi” đang kiên nhẫn lượn lờ sau lưng. Về đến nhà, tôi dắt xe vào, nhìn ra vẫn thấy “cái đuôi” đang giả bộ uống nước sâm.
 
– My à! vào ăn cơm con – tiếng má gọi.
 
– Dạ!!!!!
 
Tôi ngạc nhiên vì hôm nay ba ăn cơm ở nhà. Bình thường ba chỉ về nhà vào buổi chiểu trước giờ cơm tối. Chưa kịp thưa, thì ba đã nói:
 
– Ăn cơm nhanh lên ba với con đi thăm ông Chín ở Cà Mau.
 
– Đi mấy ngày vậy ba?
 
– Ba cũng chưa biết rõ, có thể 2 hay 3 tuần gì đó!
 
Tôi chán nản ngồi ăn cơm. Ba tôi nói đi thì không ai dám cãi, có lẽ nhờ vậy ông luôn đứng ở chức lãnh đạo. Vây là ba tuần nghỉ hè đi đứt, không biết mình sẽ làm gì ở đó? Bây giờ nhớ lại tôi chẳng biết nên hối hận vì chuyến đi đó hay là không. Nhưng Cà Mau quả đúng là nơi đã thay đổi cả cuộc đời tôi.
 
Xe chờ gần nửa tiếng đồng hồ, tôi mới chuẩn bị xong. Tên lái xe quay xuống nheo mắt nhìn tôi một cái trước khi cho xe chạy. Tôi rất ghét hắn vì sao tôi cũng không biết nữa. Có lẽ vì hắn hay nhìn tôi với một ánh mắt rất lạ. Hắn tên Tài và tên đệm là “xế”. Tôi hay gọi hắn là anh ” Tài. . . . . . . . . xế”.
 
Xe dừng lại một đêm tại thị xã Bình Minh. Tối hôm đó là một đêm buồn nhất đời tôi. Nằm trong phòng nhìn lên trần nhà, tai tôi nghe văng vẳng tiếng dế kêu hòa lẫn với giọng của Vũ Linh cao hứng trong một bài ca giọng cổ. Đang buồn thối ruột, thì có tiếng ai gõ cửa phòng. Tôi chán nản trả lời:
 
– Ai đó ? Cửa không đóng!
 
Cánh cửa mở ra, thì kẻ đang đứng đó đã làm tôi chán hơn, tại sao không phải ai khác mà là tên Tài đáng ghét này chứ? Tôi ngồi bật dậy, hất tóc lên phía trước để che bớt đi bộ ngực không mặc áo lót, dưới lớp áo sơ – mi mỏng. Đôi mắt hắn nhìn tôi như muốn thiêu đốt :
 
– Chơi bài không cô nương?
 
Tôi ghét nhất ai gọi mình bằng ” cô nương”. Thôi mặc kệ, có hắn nói chuyện còn hơn là không.
 
– Chơi thì chơi – tôi tự cảm thấy mình láo hơn bao giờ hết.
 
Hắn đóng cửa lại và leo lên giường tôi ngồi xếp bài, tự nhiên như phòng hắn vậy. Tôi và hắn chơi được ba ván bài thì tôi thắng cả ba. Hắn chơi dở chưa từng thấy, vậy mà cũng dám vác mặt rủ chơi bài. Tôi nói không muốn chơi nữa, nhưng hắn vẫn ngồi đó. Tôi không dám đuổi vì dầu sao hắn cũng là tài xế cho ba tôi hơn bốn năm nay. Hắn ngồi đó nhìn tôi đăm đăm, tôi bướng bỉnh nhìn lại thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt hắn khá đẹp – điều này trước đây tôi chưa bao giờ biết.
 
Bỗng nhiên tay tôi cảm thấy một cái ấm lạ lùng, hắn nắm tay tôi và gọi cả tên tôi. Tôi bất ngờ giật tay ra, vì lấy hết sức mình nên tôi bi ngã ngửa người rớt xuống sàn nhà lạnh buốt. Không kịp kêu la tiếng nào thì đôi môi tôi đã bị kềm hãm bởi cái lưỡi tham lam của hắn. Đầu tôi lâng lâng vì cái ngã đau điếng. Lúc tôi tỉnh người lại thì hắn đang tham lam hôn khắp khuôn mặt của tôi. Tay hắn lần mò trong áo tôi, cỡi áo tôi một cách tài tình, mà tôi tự hỏi chưa chắc có thể làm nhanh như vậy. Hắn hôn lên bầu vú tròn, trắng tinh của tôi, chưa lần nào có kẻ đột nhập. Đầu vú tôi săng cứng, một cảm giác nhột nhạt dâng lên thật khó tả. Tôi muốn đạp hắn ra nhưng cả cơ thể như không còn sức. Hắn tưởng là tôi chấp nhận, hắn rà lưỡi chậm lại và định cỡi quần tôi ra. Nhưng chưa thực hiện được ý định, thì tôi đã có đủ tinh thần để cho hắn một cái tát thật đau. Tôi bật dậy cài áo lại đi thẳng ra mở cửa, quay lại nhìn hắn đang còn ngơ ngác, tôi gầm lên:
 
– Anh ra ngay – tôi giận rung cả người.
 
Hắn kéo lại áo, rồi cúi gầm mặt đi ra, như một kẻ ăn trộm bị bắt quả tang. Tới gần tôi hắn mở miệng định nói gì lại thôi. Chắc hắn định nói tôi đừng nói chuyện này với ba.
 
Đóng cửa lại tôi nằm dài ra giường tấm tức khóc. Tôi không phải là một đứa con gái suốt đời giữ khư khư cái trinh tiết cho tới lúc lấy chồng. Đôi khi tôi cũng thấy mình tò mò chuyện ân ái, nhưng người đầu tiên trong đời phải là người tôi yêu. Đằng này kẻ đụng tới tôi lần đầu lại là hắn, kẻ tôi ghét đắng ghét cay. Càng nghĩ càng giận hắn và giận cả mình, vẫn không hiểu tại sao lúc đó mình không thể đẩy hắn ra. Tôi vùng người dậy đi vào phòng tắm, cởi hết đồ ra, lao vào vòi sen xả nước thật mạnh như để trôi hết tội lỗi. Cơ thể tôi dịu bớt dưới dòng nước mát. Tôi tắt nước, lau khô người, đứng trước gương nhìn thấy mình thật lạ. Trước đây tôi vẫn hay ngắm mình trong gương mà tự hào, đôi khi thầm nghĩ cơ thể này mà chỉ một người hưởng thì tiếc biết mấy. Sao hôm nay nhìn mình trong gương thấy bộ ngực mình như cao hơn, hai núm vú thì đỏ hồng nhỏng lên kiêu ngạo. Tay tôi lau xuống phần mình dưới thấy còn đọng lại một ít chất nhờn, tôi tự xấu hổ với bản thân vì tôi biết có lẽ mình thích cái cảm giác nhột nhạt đó.
 
Sáng hôm sau, lên xe tiếp tục xuống Cà Mau, hắn nhìn tôi với ánh mắt có lỗi như van nài. Tôi phản lờ đi, có lẽ vì tôi rất sợ ba nổi giận và hơn nữa cơn giận của tôi đi qua rất nhanh. Đường xuống Cà Mau thật khó đi, tôi thấy mệt mỏi trong người nên dựa vào vai ba ngủ lúc nào không biết. Lát sau, tôi nghe giọng ba đang nói chuyện với ai đó, tỉnh dậy thì thấy có một người cao tuổi đang ngồi băng ghế trước, quay đầu lại nói chuyện với ba tôi. Thấy tôi tỉnh giấc người đó mỉm cười thật khó hiểu:
 
– Cháu thức rồi à! Chắc đi đường xa không quen chứ gì ?
 
Tôi chưa trả lời, thì ba đã nói:
 
– Đây là chú Lâm, công an khu vực, ba phải nhờ chú ấy chỉ nhà ông Chín dùm!
 
Tôi không biết nói gì, vì lại bắt gặp ánh mắt tên Tài đang nhìn tôi lom lom qua kính chiếu hậu. Tôi mím môi, quay nhìn ra cửa thấy thành phố Cà Mau thật là nghèo nàn, đám nhỏ “í ới” chạy theo xe.
 
Chẳng bao lâu con đường đưa chúng tôi đến một bến đò, một con sông không nhỏ không lớn, chạy dài hai bên là hàng dừa nước xanh mướt. Chúng tôi xuống một cái thuyền nhỏ, mà dân địa phương gọi là “giỏ lái”. Chiếc thuyền đưa chúng tôi đi như là xa lắm, gần một tiếng đồng hồ trên sông. Cuối cùng chú Lâm cũng chỉ chỗ cho thuyền dừng lại. Đó là một bến đò nhưng thật ra giống một chiếc cầu gẫy hơn, nó dùng để cập thuyền vào. Ba tôi hăng hái bước xuống trước, không đợi tôi ông đã đi thẳng vào căn nhà ngói gần đó. Tên tài xế đưa tay ra cho tôi nắm, tôi nhìn hắn không thèm đưa tay đã tự mình bước lên. Nhưng khi một chân tôi đã bước lên cầu thì chân kia bất chợt tuột khỏi thành thuyền trơn trợt. Tôi chỉ kịp la “ái” thì đã ngã xuống sông. Miệng tôi uống phải một ngụm nước phèn, chua chua mặn mặn. Trong giây phút hoảng hốt thì tôi cảm thấy một cánh tay khỏe mạnh choàng ôm ngang ngực tôi, xiết chặt đến ngộp thở, rồi từ từ đưa tôi vào gần bờ. Tôi nhắm mắt lại không biết gì nữa, chỉ cảm thấy mình được nâng lên, rồi có bàn tay nóng hổi sờ nắn thật mạnh từ bụng lên ngực. Tôi bật dậy mửa ra toàn là nước.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *