“Truyện sex” Loạn luân bố chồng hiếp con dâu P3

Truyện sex Loạn luân bố chồng hiếp con dâu P3
Sự tò mò làm ông dụi mắt nhìn cho kỷ thì thấy bóng người đó biến mất.Tự trấn an lòng mình là do sự hoa mắt, ông vói tay kéo cái cửa sổ lại, gió bên ngoài lạnh buốt thổi vào cánh tay của ông bất giác làm ông rùn mình lạnh buốt cả sống lưng. Sấm chớp chợt sáng loé lên, dõi theo ánh sáng đó ông ngoái nhìn ra sau vườn lần nữa thì… rõ ràng là Mận đang đứng đó nhe cái miệng rộng huỵt cười duyên với ông. Khủng khiếp nụ cười đó. Hàm răng đó. Ánh mắt đó. Ông loạng choạng lui hai ba bước, mắt trợn trắng vẫn ngoái nhìn theo cái bóng đó. Ông vấp phải cái bàn, té lăn ra đất bất tỉnh. Gió bên ngoài thổi tạt vào càng mạnh, tiếng hú nghe càng rùng rợn xé toạt bầu không khí tĩnh mịt đêm khuya. Tiếng cóc, nhái, ển ương, và côn trùng càng làm cho bầu không khí thêm u uất. Sầu. Rợn.

 

Sáng sớm hôm sau ông tỉnh dậy, thấy mình đang nằm dưới đất mình mẩy co giật vì lạnh. Ông ráng sức vói tay vịnh cái cạnh bàn để đứng dậy. Cây đèn dầu đã lụn tim từ lúc nào. Ông nhìn thẳng vào cái kính treo tường đối diện, người trong kính chính là ông với thân thể trần truồng. Ông hốt hoãng nhìn lại thân người thì mới thấy là trên mình của ông không có một mảnh vải che thân. Ông ôm tay che thân mình rồi chạy đến tủ áo để lấy quần áo. Chẳng hiểu vì sao ông lại như thế. Dương vật ông teo nhách không biết vì lạnh hay vì sợ. Mở tủ áo ra, ông thấy treo lủng lẳng một cái áo người đàn bà, nhìn kỷ thì mới hay :
– Đây là cái áo của con Mận đây mà ! -ông thì thào hoãng hốt.
 
Ông bật ngữa ra sau giường. Hơi thở ngột ngạt. Tim đánh trống liên hồi. Vừa lết và lui về phía góc giường ông vừa nhủ thầm : “chuyện gì đây, rõ ràng là con Mận đã chết, thằng Khu lên tỉnh chưa về, ai vô đây mà phá mình, lột hết quần áo của mình trong đêm khuya và còn máng cái áo cũ mèm rách bươm của con Mận ở đây. Chẳng lẽ là ma. Không thể nào. Mình đâu có tin là có ma. Tao không sợ”
Chợt ông la lớn vang vội :
– Tao không sợ, Mận mày ra đây tao không sợ mày đâu đừng có làm ma làm quỷ để hù tao.
 
Cái áo trong tủ lại phất phơ đun đưa làm cho ông Bảy đang oang oang cái miệng bỗng im bặt, nhìn cái áo lấm lét. Một lát sau không thấy gì khác lạ hơn ông tìm một cái cây tre gác ở góc phòng để đở cái áo của Mận xuống rồi đem ra sau nhà đốt. Ông cũng lục lội đâu được một mớ giấy vàng mã của vợ ông chết trước đây đốt còn chưa hết đem ra đốt chung với cái áo của Mận :
– Mận ơi, tía biết sợ rồi, con đừng hù tía nữa. Số tiền này tía đốt cho con đó. Con lấy xài đi rồi bỏ qua cho tía.
 
Bỗng một cái bóng chạy vụt vào nhà. Ông Bảy giật mình ngó qua thì chẳng thấy gì hết nhưng linh tính của ông cho thấy là có người vừa chạy qua. Ông vào nhà tìm kiếm nhưng chẳng thấy gì. Càng hoang mang, càng lo lắng.
 
Buổi tối ông thắp thêm ba cây đèn dầu cho thêm sáng nhưng cũng không làm cho ông bớt sợ. Thỉnh thoảng cái bóng của ông in trên tường phớt qua cũng làm cho ông giật mình hoãng hốt. Không khí bao trùm là nỗi sợ hãi. Thấy đói, ông xuống bếp lục lọi gạo để nấu cơm. Ông bất giác rùn mình vì nơi đây là Mận hay thường làm bếp, tất cả mọi vật nơi đây đều có dấu tay của Mận. Ông chợt quay đầu trở lại phòng. Xoa xoa nơi vùng bụng. Nuốt nước bọt. Ông quyết định nhịn ăn. Ông đi được vài bước, nhìn khắp nơi trong phòng. Nhà bếp, nhà trên, nhà dưới, trên lầu, ngoài vườn, nhà tắm. Đâu đâu ông cũng đều thấy hiện trường hung án của ông bày ra trước mắt như là tan chứng rành rành. Ông vọt ba chân bốn cẳng phóng nhanh về phòng đóng cửa lại quên cả tắt đèn.
 
Ông leo lên giường nằm đắp mền kín mít không chừa một hạt không khí nào lưu thông. Nhưng ông vẫn nghe bên ngoài tiếng con Ki Ki tru tréo như chó sói thật là rùn rợn. Ông có cảm tượng tiếng tru tréo đó như là tiếng gọi hồn của tất cả ma quái trên thế gian này về tụ hợp để xử án ông. Đến gần sáng thì ông mệt quá ngủ thiếp đi. Ác mộng lại đến với ổng. Mận cầm đầu tất cả bọn yêu ma quỉ quái tới trước đầu giường của ổng. Mặt người nào cũng máu me, kẻ không đầu, người cụt tay, người cụt chân, tóc tay rủ rượi lắm lem vết máu, quần áo tả tơi, móng tay nhọn hoắc, Mận trong bộ áo nhầu nát cũ mèm còn dính đầy bùn lầy, mặt xanh lè với cặp mắt mèo sáng giới. Ông trợn mắt kinh hoàng nhận rõ cặp mắt đó đã đi vào tận xương tủy của ông một cách kinh khiếp. Bốn con quỷ tóc dài tiến tới bên giường, hai con nắm lấy hai tay, hai con khác nắm lấy hai chân của ổng. Ổng nghe hơi lạnh tràn khắp thân thể. Lạnh băng, tê cóng. Mận như là vị phán quan vun cây bút thép lên sáng giới ngoè ngoặt trên tờ giấy trắng to lớn. Nàng đọc một lượt những lời buộc tội : “Ông Bảy sinh ngày 25 tháng 3 năm Đinh Hợi, phạm tội cưỡng hiếp con dâu rồi bức tử. Tội không thể tha, sẽ bị hành hình ngay tại chổ. Quỷ sứ đâu ! Lăn trì rồi tứ mã phanh thây”. Nàng vừa dứt lời thì bao nhiêu quỷ dữ kêu la ơi ới tán thành : “lăn trì, lăn trì”, tứ mã phanh thây, tứ mã phanh thây”. Cả bọn chúng nhào tới cấu xé, nhai gậm, và liếm láp khắp mình mẩy của ông. Móng vuốt của chúng cào xướt da ông. Máu chảy ròng ròng. Tứ chi ông bị kéo ra và kéo ra, mỗi lúc một mạnh hơn. Càng dài càng dài đụng bốn góc phòng. Cảm giác đau đớn cứ lan rộng ra dần khắp cơ thể, Mận từ từ tới gần ông, dùng bàn tay móng nhọn, khoét một lỗ ngay bụng ổng rồi móc hết ruột gan của ông ra ngoài đồng thời tứ chi của ông như bị “tứ mã phanh thây” đứt lìa khỏi thân mình. Còn lại khúc giữa rớt một cái “bịt” xuống đất đầu va vào sàn gạch, máu văng tun toé. Ông bàng hoàng tỉnh dậy mồ hôi ướt cả lưng thì mới hay là ông vừa lăn té từ trên giường xuống đất. Ông bò trở lại giường nằm co ro trong góc cho tới mặt trời lên tới đỉnh thì mới dám lồm cồm bò ra khỏi phòng. Ông ra sau bếp lấy cây mã tấu rồi đi thẳng ra sau vườn, tới bên cây mận. Ông ra sức đốn cây mận. Một, hai, ba. Ông nện xuống như trút cơn giận vào cây mận. Ông đếm đến hai mươi thì thở hồng hộc. Cả hai ngày rồi ông không có hột cơm nào trong bụng nên sức lực yếu thấy rõ. Ông chém tới tấp nhưng cũng được có phân nữa gốc. Cuối cùng ông cũng hạ được cây mận xuống. Ông tìm gần đó một miếng ván để đóng chặn ngang cửa sổ lại không cho nó mở ra được. Ông nhủ thầm rằng chắc đêm nay ông sẽ ngủ được ngon hơn.
 
Đêm đó ông tìm vài trái chuối ăn lót dạ rồi mang mã tấu vào phòng đóng kín lại. Ông thắp sáng tất cả các ngọn đèn mà ông có. Rồi ông cầm cây mã tấu lên giường nằm. Ông trằn trọc hoài mà chẳng ngủ mặc dù sáng nay ông quần quật mệt mõi để hạ cây mận. Đúng mười hai giờ khuya, tiếng gió ngoài sau vườn bắt đầu hú mỗi ngày một lớn hơn.
 
Ông bắt đầu sợ. Tay nắm chặt cây mã tấu, mắt nhắm chặt đưa tai nghe ngóng. Một tiếng đồng hồ sau không có gì khác lạ, ông lơi lõng tay cán mã tấu, ngã người định ngủ thì bỗng ông nghe một tiếng “bịt” trên nóc nhà. Ông mở mắt đưa tai nghe ngóng. Ông chẳng nghe được gì kế tiếp nên nhủ thầm là không có gì. Bỗng tiếng mèo kêu “meo meo.o..o” như ai oán ai than thật rùn rợn trong đêm khuya. Ông bắt đầu nỗi da gà. Ông lại nghe tiếng ai đó đào bới sau vườn. Tiếng cuốc đất, rồi tiếng xúc đất, rồi tiếng chặt của búa rìu vào thân cây nghe “bình” rồi “bịt”. Ông lại nắm chặt tay cán hơn, mồ hôi rịn ướt cả lưng. Ông liếc mắt nhìn lên trần nhà dõi theo tiếng bước chân của ai đó trên mái tôn. Rồi bỗng tiếng cào cửa kọt kẹt ngoài cửa sổ. Ông sợ sệt đứng sát vách tường, hai chân run run lần mò như tìm chỗ nương náu kín đáo hơn, một tay ông vói kiếm bông gòn để bịt lỗ tai át đi những âm thanh rùn rợn bên ngoài. Cái cửa sổ bỗng mở tung ra, theo phản xạ tự nhiên ông quay phắt lại hướng nhìn về phía cửa sổ. Một cảnh tượng thật khủng khiếp. Ông thấy từ trên mái nhà ném xuống một vật gì đó trông giống như cái chân người, rồi một cái chân nữa, rồi một cái tay, rồi một cái tay nữa cứ từ từ lướt ngang trước mặt ông trước khi rớt xuống đất tạo nên âm thanh “bịt… bịt”. Rồi một thân hình rớt xuống, rồi cuối cùng cái đầu lâu tóc tai bù xù đầy máu me. Ông lui lui vài bước tựa vào cái tủ quần áo đứng như trời trồng mắt vẫn hướng về phía cửa sổ. Bỗng ông thấy xuất hiện trước cửa sổ là một người đàn bà trần truồng đầy máu me, mặt trắng bệt đưa mắt nhìn ổng.
– Là con Mận…
Ông chỉ kịp kêu lên có ba tiếng thì ngồi bẹp xuống đất ngất xĩu.
 
Sáng sớm hôm sau ông tỉnh dậy thấy ông đang nằm dưới đất, liếc nhìn về hướng cửa sổ thì ông thấy cửa sổ vẫn đóng kín. Mọi vật như bình thường. Ông thì thầm : “Chả lẽ mình bị ác mộng”, nhưng tại sao mình lại ở dưới đất ?”. Đợi mặt trời ló dạng, ông mặc vội quần áo rồi hướng về xóm trên đi một mạch. Ông đi tới một căn nhà cũ kỹ nằm xây lưng phía sau nghĩa địa:
– Thầy Năm…-ông la lớn.
– Ai đó – Giọng một người đàn bà từ trong vọng ra.
– Tôi đây, ông Bảy ở xóm dưới nè.
– Có chuyện gì hôn ?-người đàn bà vẫn cái giọng đục ngầu cất lên.
– Có chứ, hôm nay định nhờ thầy làm phép cúng bái giùm, dạo này gặp phải đồ dơ nên ăn ngủ chẳng ngon.
– Chuyện sao cà… ?
Thì ra thầy Năm chính là người đàn bà vừa rồi lên tiếng. Nghe đồn là thầy Năm được cô hồn các đản ở phía sau nghĩa địa giúp đỡ nên linh thiêng lắm, bói đâu trúng đó. Thầy cũng có nhiều phép thuật trừ ma diệt quỷ nên yêu ma nào lộng hành đều phải ngán thầy. Tiếng tăm thầy Năm ai ở Rạch Giá mà không biết tới!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *