“Truyện sex” Loạn luân bố chồng hiếp con dâu P2

Truyện sex Loạn luân bố chồng hiếp con dâu P2
Ngày hôm sau cũng thế, Khu sáng sớm đội nón lá ra đồng, Mận thì lo lui cui sau vườn bón phân. Không ai để ý là ông Bảy vẫn còn đang nằm trong phòng chờ cho Khu đi khỏi thì réo gọi Mận:
– Mận…Mận. Mận lật đật từ bên ngoài chạy vào:
– Ủa, tía gọi con, hôm nay tía hông có đi nhậu.

 

– Tía bị cảm rồi, con bỏ hết công việc đi, lo cho tía khỏi bệnh. Vẫn với phương pháp cũ, ông Bảy bắt Mận xoa bóp cho ổng từ đầu chí cuối. Rồi ông Bảy tự cởi hết đồ ra rồi nói :
– Con xoa dầu cho tía đi ! Mận ngạc nhiên vì cử chỉ tự nhiên của ông Bảy. Ông Bảy cởi hết đồ mà chẳng mắc cỡ gì hết. Nàng nhớ là má nàng có dạy con gái phải biết kín đáo mà sao ông Bảy. Nhưng nàng cũng nhủ thầm : “biết đâu tía là đàn ông đâu cần phải kín đáo với lại tía coi mình như là con thì đâu có ngại gì”. Mận thật ngây thơ đâu hiểu được lòng dạ lang sói của ông Bảy bây giờ. Nàng mặc nhiên xoa bóp khắp thân thể trần truồng của ông Bảy. Dầu cù là cộng sự ma sát làm da ông Bảy giờ này nóng ran khắp mình mẩy. Mồ hôi của Mận nhiểu lộp độp xuống ngực của ông Bảy làm ông Bảy càng thêm khó chịu. Nàng cũng chẳng để ý làm gì cái vật cứng ngắt đầy lông lá phía dưới đang từ từ giương cao như con rắn hổ mang. Ông Bảy lại than lạnh nhờ nàng xông cho ổng ra mồ hôi để giải cảm:
 
– Con nằm ngữa ra đi, để tía nằm lên người con rồi đắp mền lại một lát sau tía sút mồ hôi thì sẽ giải cảm. Sau đó con ra sau vườn hái vài trái trùm ruột đâm cho nhuyễn rồi mang vô cho tía. Mận “dạ” một tiếng rồi tự động nằm ngữa ra. Ông Bảy leo lên người nàng rồi nằm úp xuống, lấy mền trùm kín mít. Ổng lại dở cái chiêu “giựt kinh phong” như hôm trước ra, thân người ổng bắt đầu run lên bần bật theo cái rên khì khì trong cổ họng. Không khí bên trong mền không có lối thoát làm trở nên ngột ngát khó thở, sự nóng bức bắt đầu cũng lan rộng khắp. Mận muốn chui đầu ra khỏi mền để lấy chút xíu không khí nhưng nàng cố ráng thêm chút nữa cho tía sút mồ hôi thiệt nhiều để khỏi bệnh. Mồ hôi của ông Bảy bắt đầu tuôn trào như tắm từ cổ, nách, và nhất là ngay vùng bụng dưới nơi cọ sát nhiều nhất. Mình mẩy của Mận cũng ướt đẫm mồ hôi, nàng thấy nơi mép môi mặn mặn mới hay là mồ hôi của ông Bảy nhiểu từ cổ xuống.
 
Một lát sau ông Bảy co giật liên hồi rên khì khì rồi sút “mồ hôi” ngay háng dữ dội, rồi nằm im mệt lã. Mận cũng nằm im chịu trận cho tới lúc ông Bảy lăn người qua một bên thở phì phò ngũ. Nàng cũng thấy lạ là sau ông Bảy ra mồ hôi phía dưới nhiều quá. Nàng vội lau khô mồ hôi khắp mình ông Bảy vì sợ ông cảm lạnh rồi kéo mền đắp cho ông Bảy ngủ trước khi bước ra khỏi phòng. Như lời ông Bảy dặn nàng lấy mấy trái trùm ruột đăm cho nhuyển rồi đem vô cho ông Bảy uống. Giờ ăn tối Mận có kể sơ cho Khu nghe về ông Bảy bị bệnh. Khu lấy làm lạ vì xưa nay ông Bảy đâu có bao giờ bị bệnh kỳ lạ như thế. Nhưng chàng cũng chẳng nói năng chi hết. Ông Bảy sợ bại lộ chuyện giã bệnh nên ngày hôm sau ông bỗng khỏe trở lại như thường. Bẳng đi được một tuần, ông Bảy như ngứa ngáy trong mình bất thình lình trở về lúc ban trưa sau khi Khu trở lại ra đồng. Mận đang gánh nước từ dưới ao lên. Nàng đi được nữa đường thì đầu óc quay cuồng, nàng thấy xung quanh đều tối tăm mù mịt. Nàng ngã quỵ xuống đất ngất xĩu, vô tình đánh văng thùng nước ra xa cả thướt. Ông Bảy trở về đúng lúc vội bóc nàng vào phòng của ông. Ông Bảy rờ trán nàng thấy nóng hừng hừng, ông đưa tay lòn vô áo để sờ lên ngực thì thấy nhiệt thể nóng ran. Ông cởi mấy cái nút áo của Mận ra. Bộ ngực trắng hồng với cái núm hồng hồng nho nhỏ là ông kích thích quá đổi. Ông cuối xuống lè lưỡi liếm quanh cái đầu vú ấy. Tay ông lần mò xuống háng của nàng xoa bóp. Mận vẫn nằm trơ như chết. Ông Bảy tiếp tục vạch cái lưng quần xuống để lộ chùm lông măng lưa thưa lúng phúng mọc quanh. Ổng đứng dậy dùng cả hai tay tuột cái quần củ mèm của Mận xuống, rồi ổng đưa bàn tay vào giữa đám lông đó sờ mó. Một cái gì đó ươn ướt rít rít chạm vào tay của ông, ông thấy lạ kê lên mũi ngửi thì thấy một mùi tanh tanh. Nhìn kỹ thì mới hay Mận đang tới chu kỳ. Ông cũng mặc kệ, kề miệng xuống hôn lên khắp mình mẫy của Mận. Mận thấy nhột nhạt nên chớp mắt tỉnh dậy. Thấy ông Bảy đứng trước mắt thì vội nhỏm đầu dậy :
– Ủa tía…?
– Con nằm xuống đi, con cũng bị cảm rồi – vừa nói ông vừa đẩy đầu nàng nằm xuống.
 
Mận cũng vừa phát giác là quần áo của mình cũng đã cởi ra, phản ứng tự nhiên của người con gái, nàng lấy hai tay kéo quần lên rồi lấy tay che ngực lại. Ông Bảy vội nói:
– Con bị bệnh té xĩu, tía thấy vậy bồng con vô đây mới hay là là đang bị sốt mình mẩy nóng hổi hết trơn vậy đó. Tía cởi áo con ra để lau mồ hôi cho khỏi bị trúng gió. Con bây giờ thấy đỡ chưa ?
– Dạ con đỡ rồi cám ơn tía. Cũng nhờ có tía. Con bị đau bụng quá tía ơi. Mấy hỗm rày rồi, thấy đau nhức vùng bụng và ngay thắt lưng. Con đi tắm thì thấy có máu.
– Vậy là con bị trúng gió và ăn tầm bậy gì rồi mới đau bụng. Con cởi hết đồ đi để tía khám cho. Mận chần chừ một lát rồi ngoan ngoãn cởi hết đồ ra. Ông Bảy nhìn thân hình nàng trân trân không chớp mắt. Ông nghĩ thầm: “không ngờ con nhỏ này cũng trắng dữ ta!”. Rồi ông cũng giã vỡ đưa tay sờ trán, sờ ngực, bụng :
– Đúng rồi con bị trúng gió đó. Thấy hông nóng quá trời nè
– Ổng vừa nói vừa lấy tay Mận sờ lên trán của Mận. Mận gật gù tin thiệt.
– Để tía khám coi con bị đau bụng như thế nào – Ổng nói tiếp.
Rồi ông giở chân nàng lên ra vẻ chăm chú như thầy thuốc khám từng chổ một nơi bụng dưới :
– Con bị đau bụng vì ăn trúng phải đồ dơ, để tía coi kỷ coi phải làm sao. Nguyên nhân là chổ nào. Nói xong ông vạch phía dưới chùm lông măng ra xem xét, sờ mó và chỉ chỏ :
– Con thấy không, máu ra nhiều là chứng tỏ lời tía nói là đúng. Con bị chảy máu bao lâu rồi.
– Dạ, hai ngày trước tới nay – Mận trả lời.
 
– Được rồi, để tía trị cho con. Cái này nói dễ thì hông dễ, nói khó thì hông khó. Hôm nay tía trị cho con, nhưng ngày mai mốt con vẫn phải có mặt ở đây thường xuyên mỗi buổi trưa, sau 1 giờ để tía trị tiếp. Cái này trị cũng phải mất cả bảy ngày mới hết chảy máu được. Để bây giờ tía xông cho con ra mồ hôi. Mận ngoan ngoãn nằm im. Ông Bảy từ từ cởi hết đồ trên người rồi nằm áp sấp lên người của Mận. Mận vói tay lấy cái mền phủ lên lưng của ông Bảy như đã biết phương pháp xông là như thế nào rồi. Ông Bảy vòng tay sau lưng của Mận ghì xiết vào ngực của ông. Mận thấy khó thở, hơi nóng ngột ngạt khắp nơi. Nàng thấy nóng quá trời, mồ hôi lại tuôn ra, nhưng nàng đã dự liệu được điều này. Ông Bảy lắc lư thân người nhịp nhàng, nơi bên dưới như những lần trước Mận cảm thấy cái vật cứng nó cứ đâm chĩa vào cửa mình của nàng hoài mà lần này cơn hơn lần trước vì không có lớp vải ngăn cản. Nàng bỗng thấy cái vật đó nhắm ngay cái chỗ nàng dùng để đi tiểu mà đâm vào. Vừa thấy hơi đau và ngạc nhiên, nàng vọt miệng nói :
– Tía con hơi thấy đau bụng, tía đang trị bệnh trúng gió hay đau bụng vậy.
 
Ông Bảy hổn hển trả lời :
– Tía trị cả hai cho con, nếu con thấy đau là đúng rồi đó. Bụng của con bây giờ bị nhiễm trùng nên chạm vào là phải đau, con phải ráng thì mới hết bệnh chớ ! Mận cắn răng chịu đựng. Nàng nhớ là mẹ của nàng có dặn “con về nhà chồng thì phải nghe lời cha chồng” nên nàng chỉ đành nằm im cho ông Bảy “trị bệnh”. Ông Bảy lấn cái “thiết nhiệt kế” (ống đo nhiệt độ) vào sâu hơn trong cửa mình của Mận để đo nhiệt. (Ông thấy rằng nàng sốt rất cao nếu không sao mà cửa mình nàng nóng quá chừng!). Mận kên lên chịu trận “sự xâm lăng và bành trướng” của ông Bảy mà không nói nữa lời phản kháng. Ông Bảy lấy thế mạnh giở chiêu “lấy thịt đè người” lấn át càng mạnh hơn. Hai môi của Mận mím chặt như muốn bật ra thành máu. Ông Bảy đâm sâu hơn, cảm thấy nóng rát nơi đó, ổng dùng sức đẩy mạnh hơn nữa thì thấy nó đi tới cuối đường. Mận bất giác phải mở miệng kêu đau mặc dù nàng đã ráng lắm rồi. Ông Bảy trấn an nàng:
 
– Hông sao đâu con ráng thêm chừng một phút nữa thôi. Mận gật gù rồi nhắm mắt lại chịu đựng. Ông Bảy tiếp tục nhấp nhấp thêm 30 giây nữa cảm thấy phía dưới bó riết vô cái đó của ổng, thân thể nhẹ nhàng như bay trên mây, ổng rên lên hừ hừ rồi phuột một cái gì đó nóng hổi vào bên trong. Ổng nằm thêm một lát rồi rút cái “thiết nhiệt kế” ra. Mận thấy ran rát như bị gai bông hồng cào xướt da. Ông Bảy lại lên tiếng:
 
– Bây giờ đi tắm rửa chùi hết máu đi rồi con xuống bếp pha một ly cà phê cho thật đậm đặt rồi uống vào. Con sẽ cảm thấy bớt đau bụng và chảy máu. Nhớ là mai trở lại đây lúc 2 giờ cho tía trị tiếp. Bây giờ tía nghĩ ngơi, con ra ngoài nhớ khép cửa phòng lại.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *